A Minh theo thói quen nhìn túi rượu một chút, nó đã trống rỗng rồi, hắn đã lấy máu thích khách lần trước, nhưng bởi điều kiện chứa đựng không được, cho nên hắn chỉ lấy một túi rượu.
Có điều, A Minh đột nhiên cảm giác thấy chủ thượng nói cũng đúng, vị Trương công công bên người Tiểu lục tử kia đều có thể tới nhà riêng bên ngoài Hoàng cung, sử dụng chút rượu đỏ trong hầm rượu, như vậy Phạm gia tất nhiên sẽ không thiếu chứ?
Máu người bình thường chán đến đâu, vẫn ít còn hơn không, nhưng sử dụng loại rượu đỏ phẩm chất cao hơn một chút, đây mới thật sự hưởng thụ.
Chỉ là, A Minh đã cải trang rồi, không thể ngồi trên xe bò, mà đi theo phía sau Hà Xuân Lai và Trần Đạo Lạc, nói:
-Tại sao chủ thượng lại muốn dẫn theo bọn họ?
Trần Đạo Lạc và Hà Xuân Lai nghe vậy, trên mặt đều hơi ngượng ngùng.
Bọn họ theo Phiền Lực tiến vào Tuyết Hải Quan không được mấy ngày, đến nơi vẫn chưa quen biết gì, đã mơ mơ hồ hồ bị phái vào đội ngũ vào Sở này rồi.
Sau đó, sau khi những người khác bị phân phối, hai người bọn họ lại bị đơn độc lấy ra, theo Bình Dã Bá cải trang đi Phạm phủ.
Trịnh Phàm đưa tay chỉ Hà Xuân Lai, vừa chỉ chỉ Trần Đạo Lạc, nói:
-Không đầu óc và không cao hứng, khẳng định cần mang theo bên người nhìn.
A Minh lại nói:
-Còn ta?
Lập tức, A Minh lập tức nói bổ sung:
-Chủ thượng, cái này không cần trả lời.
Trịnh Phàm cười cười, cũng không trả lời.
Đội ngũ tiến vào huyện thành Hạ Dung.
Hạ Dung huyện vẫn lưu truyền một câu ca dao:
Nhà Mông sơn nương nương thiếu lương, chạy đến Hạ Dung đến đòi Phạm.
Mông sơn nương nương là một địa giới liên quan đến thần thoại tại địa giới Mông sơn, đòi Phạm lại gọi xin cơm, đủ để chứng minh Phạm gia, phóng khoáng thế nào tại địa giới Hạ Dung.
Trên thực tế, bên trong toàn bộ huyện thành Hạ Dung, bảy phần mười cửa hàng, trở lên đều là sản nghiệp Phạm phủ, sáu phần mười nông hộ ngoài thành trở lên đều được thuê gieo ruộng cho Phạm gia, hơn chín mươi phần trăm bách tính toàn bộ Hạ Dung huyện, từ sinh lão bệnh tử khó mà rời khỏi sản nghiệp Phạm gia.
Mà đây kỳ thực chỉ là hình ảnh thu nhỏ của Phạm gia, ngành nghề chân chính kiếm tiền, vẫn là buôn lậu.
Phạm phủ tọa lạc tại đông huyện thành Hạ Dung, chiếm diện tích rất lớn, sau khi đội ngũ vận tải ra vào cửa sau, vẫn rất thoải mái không bị tắc nghẽn.
Sau khi vào phủ, Phạm Chính Văn không đến, hắn cần đi làm việc của hắn, đại sự sắp tới càng cần thiết phải chú ý chi tiết nhỏ bên ngoài.
Bốn người Trịnh Phàm dưới sự dẫn dắt của một vị quản sự tiến vào.
Nhà trước, nhà giữa, sân sau, dọc theo đường đi, Trịnh Phàm rõ ràng nhận ra được vài tốp hộ vệ ẩn giấu, Phạm phủ phòng vệ có thể nói là cực kỳ nghiêm ngặt.
Nhưng nghiêm ngặt bên ngoài, từ lúc vừa vào phủ, lúc này cho ngươi một loại cảm giác hoàn toàn bất đồng.
Đi vào bên trong cất bước đi qua gia đinh, nha hoàn đến từng cọng cây ngọn cỏ, kỳ thực ngươi không nhìn thấy bao nhiêu xa hoa, nhưng xa hoa, lại như bị đánh nát vò vào gió, phả vào mặt ngươi.
Chờ sau khi tiến vào sân sau, quản sự dẫn bốn người Trịnh Phàm tiến vào một tòa tiểu viện, gọi là "Thanh Phương trai".
Diện tích tiểu viện không lớn, nhưng bố cục cảm rất mạnh, có nước chảy cầu nhỏ có đình đài vân vân, trông dày đặc lại không hiện ra chút chật chội nào, quan trọng nhất chính là, vị trí khu nhà nhỏ này rất thuận tiện.
Nếu đứng trên góc độ quân sự mà nói, trong tiểu viện nơi này, ngươi đều có thể được thọc sâu mỗi cái phương hướng, đại khái chính là nếu có người đến bắt ngươi, ngươi có thể chạy trốn đi khắp bốn phương tám hướng.
-Cảm giác, đúng là không giống nhau.
Trịnh Phàm đi vào trong đình cảm khái nói.
Kỳ thực, phủ bá tước trang trí cũng rất tốt, nhưng nói thế nào đây, Phạm phủ là một loại phong cách khác, mà gần như đem phong cách đó làm tới cực hạn, có thể cho ngươi một cảm giác không giống bình thường.
A Minh nói:
-Chủ yếu bởi phủ bá tước chúng ta, vẫn ít người.
Trịnh Phàm nghe vậy, gật gật đầu.
Bởi bản thân Trịnh Phàm thích yên tĩnh, hai bởi cân nhắc an toàn, số lượng hạ nhân trong phủ bá tước cũng cực nhỏ, cho dù nhà cửa tốt, không có ai ở, không đủ nhân khí tự nhiên không có loại mùi vị kia.
Đương nhiên còn có một nguyên nhân quan trọng, trong phủ Bình Dã Bá, phi nhân so với ngươi còn nhiều hơn!
Sau khi quản sự dẫn Trịnh Phàm tới, lập tức lui ra, tiếp theo có một đám tỳ nữ đi vào đưa thức ăn và điểm tâm lên.
Đây đều là đồ ăn cực kỳ tinh xảo, giống trang trí nơi này, khả năng bởi Trịnh Phàm không quen thuộc với phong cách ẩm thực thời đại này, hắn vẫn thích món ăn Tứ Nương làm, nhưng nếu nguyên liệu nấu ăn đã đạt tới một loại còn tốt hơn cực hạn, vẫn có thể đem phẩm chất thức ăn hiển lộ ra.
Có điều Trịnh Phàm không phải rất đói, sau khi ăn chút điểm tâm đã vào đi vào phòng, trong phòng có một bể tắm nước nóng, trong bể tắm nước nóng có một cái miệng nhỏ, Trịnh Phàm thử ấn một cái, giây lát sau, khói trắng nước nóng bốc lên từ gang bàn tay.
-Chà chà chà.
Trịnh bá gia cảm thấy thiết kế này thật khiến hắn sửng sốt.
Tự nhiên đây không phải máy nước nóng, hẳn trong Phạm phủ có một gian nhà chuyên môn, bên trong sẽ có người chú ý quan sát, thấy nhãn hiệu nào động, sẽ nhét ống nước nóng vào cái lỗ tương ứng.
Trịnh Phàm cởi quần áo, ngồi xuống.
Trong nước nóng hẳn cho thêm ít dược liệu, mùi vị hơi thơm ngát.
A Minh đi vào, nhìn thấy Trịnh Phàm đang tắm, cười nói:
-Xem rất cao cấp.
-Hừm, đồng thời xuống ngâm?
-Không được, chủ thượng, ta đi tìm hầm rượu đi.
Trịnh Phàm gật gù, chờ A Minh đi rồi, tiếp tục nhắm hai mắt ngâm một lúc, thậm chí còn ngủ gật trong bể.
Chờ sau khi tỉnh lại, lại bò ra ngoài, nằm trên giường, cũng không biết được đệm chăn này làm bằng vật liệu gì, nói chung rất thoải mái, có một loại cảm giác tiếp xúc với da dẻ nữ tử.
Trịnh bá gia còn theo bản năng đưa tay sờ sờ bốn phía xác nhận Phạm Chính Văn không đần độn sắp xếp nha đầu gì cho hắn, sau đó mới đi ngủ.
Một giấc này ngủ đến quá thoải mái, thật quá thoải mái rồi.
Chờ khi tỉnh lại, đã là buổi sáng rồi.
Bản thân Trịnh Phàm cũng cảm thấy hơi kỳ quái, đây rốt cuộc không phải phủ bá tước, nói như vậy bởi bản thân hắn ở bên ngoài không cảm giác mười phần an toàn, cho nên rất ít khi ngủ ổn định.
Rốt cuộc cũng là người “Kinh nghiệm chiến trận lâu năm”, kẻ nào có thể không có tim không có phổi mỗi ngày ngủ như lợn chết được?
Xem ra trong phòng này hoặc trên cái giường này, có chất đặc thù nào đó, giúp người ta dễ ngủ.
Trịnh Phàm lắc đầu một cái, cười cợt.
Không thể coi thường cổ nhân, nếu cổ nhân phải để ý “Cực sang cục dục” mà nói, nói thật chưa chắc kém người đời sau.
Sau khi tỉnh lại, đẩy ra cửa sổ, Trịnh Phàm nghe bên ngoài truyền đến tiếng cười nói của một đám nữ nhân.
Bởi có khóm hoa thấp thoáng gần cửa sổ, cho nên phía bên Trịnh Phàm có thể nhìn thấy chỗ đình kia, nhưng bên ngoài lại không thể nhìn thấy tình cảnh bên này.
Bên trong tiểu đình kia, một đám nữ tử trẻ tuổi ngồi cùng nhau như đang mở hội thơ, ngâm thơ làm phú, đùa giỡn lẫn nhau, mỗi người đều mặc trang phục tinh xảo, “Hoàn phì yến sấu, tú ngoại tuệ trung”, mỗi người đều có đặc sắc riêng.
Đây, đại khái chính là Thập Nhị Thoa mà lúc trước Phạm Chính Văn đã nói tới?
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long