Rốt cuộc đây là búp hoa được ngấm khí tức gia đình giàu có phú quý nuôi ra, tuyệt nhiên không giống nữ tử dân gian Trịnh Phàm nhìn thấy tại Yến Quốc và Tấn Quốc.
Mà hôm nay các nàng tới đây mở hội thơ, hiển nhiên cũng có thể bị hậu trường thiết kế.
Không thể có chuyện trùng hợp hắn vừa vào ngôi viện này, đám mỹ thoa kia đã tụ tập ngoài Thanh Phương trai "Khoe sắc".
Lúc này, Trần Đạo Lạc đẩy cửa vào, cầm trong tay bữa sáng.
Vẫn như cũ, đây đều là đồ ăn tinh xảo.
Loại thức ăn này, lấy dạ dày Trịnh Phàm mà nói, ăn lâu, nhất định sẽ dễ dàng chán, nhưng lúc mới thưởng thức, tuyệt đối không thể cưỡng lại.
-Bên ngoài đang mở hội thơ?
Trịnh Phàm cười hỏi.
Trần Đạo Lạc gật gù, nói:
-Đây là các nô nương Phạm phủ.
-Đã tán gẫu qua?
Trịnh Phàm hỏi.
-Vâng, lúc các nàng đi vào đã hỏi mấy câu.
-Làm sao không tham gia cũng các nàng?
Trịnh Phàm duỗi tay cầm một khối bánh ngọt lên, đưa vào trong miệng.
-Người cũng là tài tử Trần gia mà.
-Trước mặt Bá gia, ty chức không dám.
Trần Đạo Lạc đã xem qua “Trịnh Tử Binh Pháp” của tt1.
Trịnh Phàm một điểm đều không đỏ mặt gật gù, nói:
-Xác thực.
Trần Đạo Lạc cũng lộ ra nụ cười.
-Bá gia, có chuyện, ta vẫn muốn nói ra, không biết Bá gia. . .
-Hừm, không vội, không vội, chuyện ngươi nói sẽ ảnh hưởng đến hành động lần này của chúng ta sao?
-Sẽ không.
-Vậy thì không vội nói, chờ sau khi trở về lại nói.
-Nhưng, Bá gia…
-Cứ thế đi.
Trịnh Phàm đứng bên cửa sổ, vừa nhìn đám nữ tử kia mở hội thơ, vừa ăn bữa sáng.
Kỳ thực Trịnh bá gia hoàn toàn có thể đi ra, sao chép mấy bài thơ, thể hiện trước mặt mấy vị cô nương kia.
Trước đây hắn vẫn tưởng tượng qua hình ảnh này trong mơ.
Nhưng thật đến lúc này, lại cảm thấy không cần thiết, nhìn thôi đã rất tốt rồi, không cần thiết thò một chân vào ảnh hưởng bầu không khí.
. . .
-Đẹp đẽ không?
Trên nóc nhà, A Minh vừa uống rượu nho, vừa hỏi Hà Xuân Lai đang ngồi cạnh hắn thưởng thức Hoàng tửu.
-Đẹp đẽ.
Hà Xuân Lai trả lời rất thành thật.
Các cô nương trong tiểu đình, người nào người nấy đều có đặc sắc, người nào người nấy đều có khí chất.
Thời đại này, nam nhân cưới lão bà, trái lại không không coi trọng chuyện tuổi tác như vậy, già trẻ cưới nhau cũng không tính hiếm.
Mặc dù mọi người đều là người trưởng thành rồi, nhưng cũng không cảm thấy hiện tại cưới cô nương chưa lấy chồng có cái gì không thích hợp hoặc tà ác gì.
-Nhưng chủ thượng có thể không thích.
A Minh nói.
-Vì sao?
Hà Xuân Lai không rõ, hắn không ngốc, hắn rõ ràng hôm nay hội thơ mỹ thoa này khẳng định không phải đơn thuần như vậy, khả năng trong lòng nhóm tiểu nương tử này cũng không rõ bản thân đã bị mang lên kệ hàng, nhưng ý của Phạm Chính Văn rất rõ ràng, bọn họ biết cũng không làm gì được.
Từng cái từng cái chọn, có thể, thành đôi thành đôi!
Phạm phủ ước gì ngoại trừ tuyến liên hệ với Lục hoàng tử kia bên ngoài, lại mắc thêm mấy cái sợi dây liên kết nữa, đặc biệt là Bình Dã Bá, rõ ràng vẫn là người đặc biệt quan trọng trên chiếc thuyền của Lục hoàng tử.
-Khẩu vị của chủ thượng, không phải cái này.
-Khẩu vị?
-Chủ thượng rất tài hoa, nếu hắn tình nguyện, hiện tại có thể đi tới. . . Không, hẳn đi làm vài bài thơ đối lại… Nhưng chủ thượng không có, chứng minh chủ thượng không coi trọng các nàng!
-Ồ.
Hà Xuân Lai gật gù.
A Minh lại uống một hớp rượu, bên cạnh còn có một chiếc lọ, bên trong đều là khối băng, mà khối băng cũng chia thành nhiều mùi vị, đủ để thấy rõ người nhà họ Phạm sinh hoạt, rốt cuộc tinh xảo cỡ nào.
-Trong hầm thật quá nhiều rượu, Phạm phủ thật quá giàu!
-Nghe nói, tràng đại hôn kia của Lục hoàng tử tại Yến Kinh đã hiển lộ ra, nhưng…
-Đó không giống, tiền của Lục hoàng tử không để hắn sài, đó là tiền hắn mua mệnh!
-Há, nghe tới, rất phức tạp.
-Hừm, ồ?
-Cái gì?
-Ngươi xem phía dưới, ai tới, nếu Trần Đạo Lạc có chút nhãn lực, vào lúc này hẳn muốn đi ra ngoài rồi.
. . .
Trần Đạo Lạc xác thực đi ra ngoài, sau khi nhìn thấy nàng đến rồi.
Người đến mặc áo choàng máu trắng, áo màu đỏ, lại không che giấu được tư thái đẹp đẽ của nàng.
Khi cất bước lại tươi đẹp quyến rũ; vầng trán lưu chuyển, tất cả đều thướt tha phong lưu.
Đây là một mỹ nhân tập hợp đủ sự xinh đẹp, vóc người, khí chất làm một, hơn nữa còn phối hợp ba thứ này vô cùng hài hòa.
Theo A Minh, nữ nhân này trên thế giới này, chính là người đầu tiên có thể sánh vai với Tứ Nương.
Không thể nói ai xinh đẹp hơn, bởi giữa hai hàng lông mày Tứ Nương không nhu nhược thê tình, chỉ có thể nói như hai đóa hoa nở, mỗi người có nét riêng.
Quan trọng nhất chính là… Nữ nhân này, từng làm vợ người ta rồi.
-Liễu tỷ tỷ không đến cùng chúng ta làm thơ sao?
-Đúng vậy, Liễu tỷ tỷ đến, chúng ta đồng thời chơi.
-Tần nhi đã làm một bài thơ hay, chúng ta đọc cho tỷ tỷ nghe.
Nữ nhân được gọi là Liễu tỷ tỷ mở miệng cười nói:
-Các ngươi cứ chơi tiếp đi, ta nhận lệnh của tổ mẫu, tới đây xin tiên sinh trong này chỉ điểm bệnh tình.
-Vậy Liễu tỷ tỷ đi nhanh đi, chuyện của tổ mẫu rất quan trọng.
-Chờ lúc nữa, chúng ta cũng nhau chơi.
Nữ nhân hơi cúi, ra hiệu một đứa nha hoàn và một bà bà phía sau đứng tại chỗ chờ, còn nàng đẩy cửa ra, đi vào.
Trước khi đi vào, ánh mắt của nàng còn lưu chuyển trên người Trần Đạo Lạc một lần, sau khi thấy rõ Trần Đạo Lạc hơi cúi đầu lùi về sau nửa bước, mới xác nhận vị này không phải chính chủ.
Nữ nhân đi vào rồi, mà lúc này…
Trịnh bá gia lúc trước còn đứng trước cửa sổ xem một đám tiểu cô nương chơi đùa, đã ngồi trở lại trên ghế, trong tay còn cầm một quyển sách.
Đồng thời, một khối đá màu đỏ bị Trịnh bá gia để dưới đất, dùng ủng giẫm.
Nữ nhân đi tới, đồng thời Trịnh bá gia cũng chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn nàng.
Lúc này nữ nhân kia sợ lùi về sau hai bước, đây không phải giả.
Nữ nhân này mệnh tốt, lại số khổ, mệnh tốt là rất sớm gả vào Phạm phủ, nguyên bản phu thê hoà thuận, nhưng sau đó không lâu trượng phu bị bệnh ốm chết, còn nàng biến thành quả phụ.
Tuy nói sẽ bị một ít người lắm mồm trong phủ đệ kỳ thị, nhưng được Phạm mẫu thương yêu, chị dâu thương yêu, các cô nương cũng kính trọng, tháng ngày trải qua cũng coi như thư thái.
Số khổ lại là rốt cuộc nhất định phải ngủ một giường một đời, đồng thời, bên người nàng còn có một đệ đệ, bản thân nàng sống thì tạm ổn.
Nhưng lấy thân phận nàng, muốn dẫn dắt thân đệ đệ phát triển cũng hơi gian nan, rốt cuộc nữ nhân xuất giá như giội nước, lấy tiền tài Phạm gia trợ giúp người nhà mẹ đẻ, không quả nhà dân gian hay nhà quyền quý, đều không hợp quy củ.
Mà nữ nhân sợ hãi, thật không phải giả.
Xét đến cùng, lúc nàng còn trẻ thì ở nhà mẹ đẻ, sau khi gả chồng thì vào ở Phạm gia, vẫn sinh hoạt trong cuộc sống phú quý thoải mái.
Nơi nào thấy qua loại nam tử như Trịnh Phàm này.
Đúng, Bình Dã Bá, Tổng binh Tuyết Hải Quan.
Qua mấy năm rèn luyện, từng bước một trưởng thành.
Hiện tại Trịnh bá gia đúng là có loại khí thế không giận tự uy rồi!
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long