Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 935: QUẤT NÀNG

Phía dưới giả sơn Thanh Phương trai, có một gian mật thất dưới đất, từ ngày Trịnh Phàm cất bước vào ở, người Phạm phủ đã báo cáo nơi này cho hắn.

Hiện nay, vừa vặn dùng để thu xếp cho công chúa.

Mật thất cách giả sơn, có một đoạn đường nối rất dài, bên trong không có ánh mặt trời tiến vào, đồng thời sau khi công chúa đi vào, bốn vách tường hành lang dưới Tứ Nương dặn dò, đều vẩy vẩy lên mùi hương gay gay mũi.

Trước khi đi vào gặp công chúa, Trịnh Phàm bị Tứ Nương yêu cầu tắm trước, không phải tắm trong bể, mà tắm trong ao, hơn nữa còn phải lấy nước bùn đáy ao lau thân thể một chút.

Sau khi đổi một bộ quần áo, Trịnh Phàm mới được Tứ Nương dẫn đi vào mật thất, đường hoàng ra dáng nhìn thấy vị công chúa Sở Quốc này.

Nguyên nhân phải có một đoạn quy trình này, chính bởi Tứ Nương thông qua mùi hương phân biệt ra thân phận công chúa không bình thường, hơn nữa tại niên đại này, người có thể sử dụng hương liệu đều có gia cảnh tốt, mà có thể sử dụng hương liệu quý, tự nhiên là gia đình giàu có.

Còn nữa, không ít địa phương bên trong Phạm phủ còn nở hoa, khác với khí tượng ngày đông, đồng thời đám nha hoàn trong tòa phủ đệ này sử dụng son phấn đều là loại tốt, tự nhiên ở lại Phạm phủ, trên người khó tránh khỏi nhiễm phải những khí tức này.

Đồng thời, một ít chất gỗ hoặc trang sức độc nhất và mùi động vật trong phủ, thường thường cũng mang tính đại biểu rất cao.

Mà một khi để công chúa nghe thấy được, chỉ cần vị công chúa này không đần, lại phân tích mấy gia tộc lớn trên địa giới Hạ Dung huyện này, muốn đoán trúng Phạm gia cũng không khó.

Tuy nói hiện tại không rõ để công chúa không biết Phạm gia bắt cóc nàng có ý nghĩa gì hay không, nhưng cái này không gây trở ngại phòng họa trước, trời biết sau này mọi chuyện sẽ tiến triển thế nào.

Hiện tại cẩn thận một chút, rườm rà chút, sau đó lúc bố trí lại, chỗ trống càng lớn hơn.

Lúc này, bên trong mật thất chỉ có một người, là công chúa.

Một người ngồi là Trịnh Phàm.

Một người đứng là Tứ Nương.

Trịnh bá gia thu dọn cổ áo một hồi, chỉ chỉ công chúa.

Tứ Nương hiểu ý, đi lên trước, một châm đâm vào trong cơ thể công chúa, công chúa khoan thai chuyển tỉnh.

Trịnh Phàm không khỏi nói:

-Dáng vẻ xem ra rất hữu dụng, đây là thuật châm cứu?

-Coi như vậy đi, nếu chủ thượng muốn học mà nói, nô gia có thể dạy, chủ thượng có thể trực tiếp cầm A Minh luyện tập.

-Hừm, cái này, nói sau đi.

Công chúa tỉnh lại, ánh mắt của nàng trước sau đảo qua trên người Trịnh Phàm và Tứ Nương, nàng không hô, cũng không gọi, thậm chí còn đang khắc chế bản thân, yên lặng ngồi dậy.

Bên trong mật thất, yên tĩnh lại.

Một lúc lâu, công chúa mới dùng ngữ khí khá ôn hòa, nói:

-Các ngươi muốn cái gì?

Đặt câu hỏi rất thông minh, không hỏi các ngươi là ai, tại sao các ngươi bắt ta.

Chuyện này ý nghĩa là, vị công chúa này có IQ khá cao.

Trịnh bá gia yên lặng móc ra hộp sắt, rút ra một viên kẹo bạc hà, để vào trong miệng, sau đó ném cho công chúa một viên.

Công chúa đặt trước mũi ngửi một cái, không làm sao do dự, cũng để vào trong miệng.

Trịnh Phàm nở nụ cười.

Hắn nhếch chân lên, cầm hộp sắt đặt trên đầu gối, nhẹ nhàng vỗ vỗ, nói:

-Trước tự giới thiệu, không, chúng ta trước tiên nên làm chút chuyện thú vị, ngươi đoán xem ta là ai?

Số lần đến gặp công chúa càng ít càng tốt, bởi ngày đông lạnh lẽo, Trịnh Phàm cũng không muốn mỗi lần đi vào đều phải nhảy vào ao, tắm nước lạnh kỳ bùn.

Nhưng thời gian gặp một lần, không có hạn chế.

Khi hắn và Phạm Chính Văn mới trở về, một người cầm lệnh bài đại nội thị vệ đi tới Phạm phủ, lập tức Phạm Chính Văn tự chọn mấy trăm gia đinh phát động sức mạnh toàn bộ Phạm gia, bắt đầu vùi đầu vào hành động tìm tòi công chúa.

Cho nên, chuyện bên ngoài, Trịnh Phàm tạm thời có thể không để ý tới.

Công chúa rất phối hợp bắt đầu chơi trò chơi này, bởi nàng biết bản thân không có cơ hội lựa chọn.

-Ngươi không phải Sở nhân?

-Đúng.

Trịnh Phàm mỉm cười gật đầu.

-Ngươi là. . . Yến nhân?

-Đúng.

-Người Mật điệp tư Yến nhân?

Trịnh Phàm lắc đầu một cái.

Ánh mắt công chúa bắt đầu lưu chuyển trên người Trịnh Phàm, nàng đang quan sát.

Giây lát sau, nàng mở miệng nói:

-Ngài là võ tướng.

Cưỡi ngựa lâu, mặc khôi giáp lâu, chờ trong quân lâu, trên người xác thực sẽ lưu lại rất nhiều dấu vết.

-Đúng.

-Ngài còn để ta tiếp tục đoán?

Hùng Lệ Tinh hỏi.

-Tiếp.

-Vậy thì tốt.

Hùng Lệ Tinh cười cợt.

-Nếu ngài còn tiếp tục để ta đoán, mang ý nghĩa Sở nhân khẳng định rất quen thuộc tên của ngươi, không thể là hạng vô danh tiểu tốt hoặc võ tướng thanh danh không nổi, bằng không chính ngài tự chuốc nhục nhã, làm mất mặt bản thân.

-Đúng.

-Tuổi của ngài, tác phong của ngài, kỳ thực, ta không biết nhiều tên tướng lĩnh Yến Quốc.

Trịnh Phàm khẽ mỉm cười.

Hùng Lệ Tinh nói:

-Đại Sở Hùng Lệ Tinh, gặp qua Đại Yến Bình Dã Bá gia.

Hô!

Thoải mái rồi.

Đây là một loại thoải mái, nhìn thấy không, lão tử vẫn rất nổi tiếng.

Phảng phất đời trước khi ngươi bắt đầu sáng tác truyện tranh châm biếm, bản thân cố ý đăng truyện lên mạng xã hội, tự hỏi người nào vẽ tranh biếm họa đẹp thế này, sau đó liều mạng dẫn dắt người ta tìm đến đọc truyện của ngươi.

Rốt cuộc, nhìn thấy phía dưới bình luận có người nhắc đến tên của ngươi!

Trịnh bá gia là một người rất chú trọng phẩm chất cuộc sống, lúc trước vấn đáp trò chơi nhỏ, kỳ thực không vô dụng, nhưng lại có thể tăng lên độ vui vẻ, do đó trực tiếp tăng lên phẩm chất cuộc sống.

Hùng Lệ Tinh thấy Trịnh bá gia còn đang híp lại mắt, tựa hồ chìm đắm trong một loại tâm tình nào đó, còn cố ý chờ đợi, mở miệng nói:

-Trịnh bá gia đến Đại Sở ta, tất nhiên là khách quý Đại Sở ta, Đại Sở ta tất nhiên sẽ nhiệt tình đón tiếp.

Trịnh Phàm mở mắt ra, duỗi ra một cái ngón trỏ, lắc lắc, nói:

-Lời này vị ca ca kia của ngươi có thể nói với ta… Còn ngươi, không thể nói được câu này với ta.

Hùng Lệ Tinh hít sâu một hơi, lại chậm rãi phun ra, trên mặt vẫn còn treo lên nụ cười.

Kỳ thực, vị Tứ công chúa Đại Sở này không phải mỹ nhân kinh diễm.

Nhưng dung mạo của nàng rất chịu xem, hơi trẻ con phì, hơi ngây thơ, đặc biệt là lúc cười lên, có một loại cảm giác đáng yêu khi nhìn thấy phụ nữ Nhật Bản.

-Không biết Bình Dã Bá mời tiểu nữ tới đây, vì chuyện gì?

Trịnh Phàm cười cợt, nói:

-Rất xin lỗi báo cho công chúa điện hạ ngài, việc mời ngài tới đây chỉ là một bất ngờ, bởi thủ hạ của ta vừa vặn đụng vào ngài, thuận tay tóm lấy ngài.

-Nói như thế, đây là hiểu lầm đi?

-Đúng.

-Bình Dã Bá gia, vậy tiểu nữ tử có thể hỏi ngài một vấn đề rất ngây thơ được không?

-Nếu biết ngây thơ, xin đừng hỏi.

Công chúa sửng sốt một chút.

Trịnh Phàm ngáp một cái, tiếp tục nói:

-Trên thực tế, nguyên bản chúng ta kiểu gì cũng gặp mặt, nhưng lần này gặp mặt so với trong kế hoạch, nhanh hơn nửa tháng.

Ánh mắt Hùng Lệ Tinh hơi ngưng tụ.

Rất nhanh, nụ cười trên mặt nàng bắt đầu quỷ dị lên.

Đây là một loại nụ cười phảng phất đã nhìn thấu tất cả chân tướng, hơn nữa cố ý dùng nụ cười này nói cho ngươi, ta nhìn thấu rồi.

Đây là nụ cười rất muốn ăn đòn!

Cho nên, Trịnh Phàm mở miệng nói:

-Quất nàng.

Tứ Nương tiến lên.

Đùng!

Một lòng bàn tay xuống.

Vang dội!

Thẳng thắn!

Cường độ vừa phải.

Chỗ khóe miệng chảy ra vết máu cũng vừa đúng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!