Sau đó, Tứ Nương lùi về sau, lại đứng trở về phía sau Trịnh Phàm.
Hùng Lệ Tinh bắt đầu hít sâu, đưa tay, đặt trên gương mặt vừa mới bị tát, lại chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Trịnh Phàm.
Ánh mắt Trịnh bá gia, vẫn rất ôn hòa.
-Công chúa điện hạ, ngài có thể trong mức độ nhất định, hoạt bát một ít, nhưng xin đừng để ta cảm thấy không dễ chịu.
Hùng Lệ Tinh lẩm bẩm nói:
-Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên ta bị đánh.
Trịnh Phàm hé miệng, rồi lại ngẩng đầu lên, gật một cái, vỗ bắp đùi nhẹ, nói:
-Vậy cảm tình tốt!
Tứ Nương lần thứ hai tiến lên.
Đùng!
Đùng!
Hai đòn quất tay xuống, tóc công chúa dĩ nhiên tán loạn.
Trịnh Phàm yên lặng rút ra một điếu thuốc, cắn trong miệng, không châm, nói:
-Thế nào?
Hùng Lệ Tinh liếm môi một cái, có mùi máu, cúi đầu, nói:
-Bá gia, ngài bắt ta… Quá sớm!
-Hô…
Trịnh Phàm phun ra một hơi, vị Tứ công chúa Đại Sở trước mặt này, trừ bỏ trên người có một chút vương công quý tộc lập dị, đầu óc thật linh quang.
Đưa tay xoa xoa mi tâm, Trịnh bá gia cười nói:
-Đúng đấy.
Hùng Lệ Tinh ngẩng đầu lên, đưa tay thu dọn tóc tán loạn một hồi, nhìn Trịnh Phàm nói:
-Bá gia, coi như ngài bắt ta về Yến Quốc, việc kết hôn bên kia vẫn sẽ được cử hành đúng hạn.
Trịnh Phàm gật gù, nói:
-Đại khái vậy.
-Cho nên, Bá gia, ngài rất khổ não?
Trịnh Phàm dùng ngón tay kẹp điếu thuốc nhẹ nhàng sượt sượt tóc, nói:
-Có chút.
-Ta có biện pháp.
-Ô, vậy ngươi nói.
-Bá gia thả ta chạy.
-Ồ?
Hùng Lệ Tinh bắt đầu nói:
-Sắp xếp một chỗ, để ta bị giải cứu, ta có thể trở lại cùng Khuất Bồi Lạc thành hôn, ngày ấy đại hôn, Bá gia lại tới cướp ta đi, ngay trước mặt Đại Sở, ngay trước mặt người đời, Bình Dã Bá Đại Yến cướp công chúa Đại Sở đi.
-Đây là một biện pháp tốt.
-Bá gia cũng nghĩ như vậy sao?
-Ừm.
Trịnh Phàm phất tay.
Tứ Nương lần thứ hai tiến lên.
Lúc này Hùng Lệ Tinh nằm rạp trên giường, lập tức hô:
-Ta tuyệt đối không đùa bỡn Bá gia!
Trịnh Phàm từ trên ghế đứng lên, từ trên cao nhìn xuống Hùng Lệ Tinh, nói:
-Trả ngươi về, rồi cướp ngươi lại ngươi nghĩ Bản Bá ngốc ư, hay đầu óc Bản Bá có vấn đề?
Sau khi có chuyện ngày hôm nay, một ngày kia Sở Quốc sẽ cảnh giới nghiêm ngặt hơn vô số lần, đừng nói lần này Trịnh Phàm chỉ dẫn theo một ngàn kỵ, coi như năm ngàn kỵ, muốn cướp người trước mặt Sở Quốc đã hoàn toàn cảnh giới, chẳng khác nào nói mơ giữa ban ngày.
Hùng Lệ Tinh cắn môi, quật cường ngẩng đầu lên, từng chữ từng chữ nói:
-Nếu ngày đại hôn kia, ta nguyện ý theo Bá gia ngài? Ta đồng ý phối hợp? Ta đồng ý chủ động đi ra vào ngày đại hôn đấy?
Mắt của Trịnh Phàm híp híp.
Hùng Lệ Tinh tiếp tục nói:
-Tứ công chúa Đại Sở không lấy đích tôn con trưởng Khuất thị, đi theo Bình Dã Bá Đại Yến, nguyện cùng hắn tư thủ cả đời, đi ngược tôn thất, ruồng bỏ gia quốc, nguyện cùng nam tử kia đồng thời nhập Yến. Mười năm sau. . . Hai mươi năm sau. . . Ba mươi năm sau. . . Thậm chí một giáp sau. . . Vẫn như cũ được mọi người trong dân gian gọi là giai thoại!
Ngài bắt ta vì dương danh, ta cho ngài một kế hoạch hay!
Trịnh Phàm nở nụ cười, cười không hề có một tiếng động.
Trong tròng mắt, để người ta không phân biệt được âm tình.
-Vẫn câu nói đó, ngươi cho rằng Bản Bá ngốc?
Hùng Lệ Tinh nhìn chằm chằm Trịnh Phàm.
Thân thể hơi run, nhưng vẫn kiên trì nói:
-Bá gia, ngài có dám thử hay không?
. . .
Mắt của Hùng Lệ Tinh rất lớn, cũng rất sáng, loại quang độ này cũng không vì hiện tại nàng bị bắt thành tù nhân mà ảm đạm chút nào.
Đồng thời, Trịnh Phàm còn nhìn thấy dưới đáy mắt nàng… Có hận?
Hận đối với người nào?
Theo lý thuyết, hẳn đối với hắn, nhưng tựa hồ lại không phải.
Thân thể Trịnh Phàm hơi nghiêng về sau.
Tứ Nương đứng phía sau đẩy cái ghế lên, vừa vặn để Trịnh Phàm hoàn mỹ ngồi xuống.
Hình thức đã biến thành lúc trước, Trịnh bá gia ngồi trên ghế, mà công chúa Sở Quốc lại ở trên giường.
Không giống lúc trước chính là, khoảng cách hai người đã rút ngắn một ít.
Trịnh Phàm cầm điều thuốc trong tay, ném xuống mặt đất, lần thứ hai lấy ra một viên kẹo bạc hà trong hộp sắt, đưa vào trong miệng.
Trịnh bá gia không có ý định cai thuốc, nhưng bởi lúc trước khi đi vào cần tẩy mùi, hôm nay Trịnh bá gia không muốn để trên người nhiễm quá nhiều mùi vị đặc thù.
Mùi khói thuốc, cũng là một loại mùi vị rất đặc thù.
Cây thuốc lá vẫn chưa tính phổ cập trên thế giới, chủ yếu vẫn là uống tán, đồng thời người mù làm thuốc lá, chú ý phối dược liệu, đối với người mũi linh mà nói, có thể nhớ mãi không quên.
Hùng Lệ Tinh nơm nớp lo sợ đưa tay ra, đặt trước mặt Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm trầm mặc, động tác nghiền ngẫm cục đường cũng ngừng lại.
-Ta cũng muốn. . . Ăn kẹo.
Khóe miệng Trịnh Phàm lộ ra một vệt ý cười.
Hắn lần thứ hai lấy ra một khối kẹo bạc hà, đặt lòng bàn tay Hùng Lệ Tinh.
Hùng Lệ Tinh cho viên kẹo vào miệng.
Một nam một nữ, mặt đối mặt, đều đang ăn kẹo, tiếng ma sát nhỏ bé giữa hàm răng và cục đường thỉnh thoảng truyền ra.
Tứ Nương đứng phía sau, không nói lời nào.
Rốt cuộc, Trịnh Phàm động.
Hắn đưa tay ra, nâng cằm công chúa.
Da dẻ rất trượt, rốt cuộc quen sống trong nhung lụa ra, điều kiện sinh hoạt tốt, tự nhiên có thể được bảo dưỡng tốt.
-Bá gia, ngài đang nhìn cái gì?
Hùng Lệ Tinh không phản kháng, mặc cho Trịnh Phàm cầm lấy cằm nàng.
-Không nhìn cái gì, chẳng qua cảm thấy chơi vui.
Nói xong, Trịnh Phàm lại sờ sờ mũi, cái trán, vành tai Hùng Lệ Tinh.
Lại theo một đường đi xuống, thân thể Hùng Lệ Tinh khẽ run, trước khi tay Trịnh bá gia hạ xuống, nàng vẫn nghiêng thân thể về sau, né tránh.
Nhưng nàng tựa hồ không thích loại lui tránh này, theo bản năng muốn đẩy thân thể về phía trước, nhất thời lại chần chờ.
Trịnh Phàm cũng thu tay về.
Lúc trước, hắn cũng không phải đơn thuần muốn ăn đậu hũ, mà dùng loại phương thức thoạt nhìn đơn giản lại trực tiếp này, để cô gái trước mặt lui bước, do đó khôi phục tiết tấu nói chuyện mạnh yếu rõ ràng như ban đầu kia.
Nàng, vẫn rất nộn.
So với vị quận chúa từng khiến hắn rất đau đầu kia, nộn hơn rất nhiều.
Có điều cái này cũng bình thường, nếu nữ nhân dáng dấp như quận chúa kia đầy đường, đây mới là chuyện không thể.
Trên thân thể lùi bước, mang theo phương diện trên tinh thần cũng hạ xuống.
Hùng Lệ Tinh vì giảm bớt khiếp đảm mở miệng nói:
-Bá gia cho rằng, ta đang dùng phép khích tướng?
Trịnh Phàm đưa tay ra, nhẹ nhàng vung lên trước trước mặt nàng.
Hùng Lệ Tinh sợ co rụt lại, nhưng Tứ Nương phía sau Trịnh Phàm lại không tiến lên, nhấc bàn tay lên.
Trịnh Phàm mở miệng nói:
-Tục rồi.
-Tục rồi?
Trịnh Phàm lắc đầu một cái.
Tứ Nương tiến lên.
Đùng!
Một lòng bàn tay xuống.
Tứ Nương quất lòng bàn tay đơn giản là một loại nghệ thuật, nàng đã từng luyện ra qua vô số lần “Giết gà dọa khỉ” trước mặt những cô nương khác, vừa muốn vang vừa muốn giòn còn phải đau, đồng thời lại không thể đánh hỏng mặt cô nương hoặc phá tướng, ảnh hưởng tới chuyện làm ăn.
Hùng Lệ Tinh cảm giác nàng khả năng đã bị đánh hơi choáng.
Nàng kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm đem ngón trỏ đặt trên môi nàng, nhỏ giọng nói:
-Chớ nói nhảm?
Hùng Lệ Tinh cúi đầu, run rẩy nói:
-Đúng.
Trịnh Phàm mở miệng nói:
-Tại sao?
-Vì cái gì. . . Không, ta hận, ta hận.
-Hận ai?
-Hận…