Trịnh Phàm giơ tay lên, đánh gãy Hùng Lệ Tinh.
Mà trước mắt, thủ thế của vị công chúa Sở Quốc này đối với Bá gia, đã có thể hiểu được rồi.
-Đừng nóng vội nói ra đáp án, ta cũng muốn chơi trò chơi lúc đầu kia, lần này để ta đoán!
Ngón tay Trịnh bá gia vuốt nhẹ cằm, lộ ra thần sắc suy nghĩ, nói:
-Ngươi hận, rốt cuộc là người nào, Khuất thị? Khuất Bồi Lạc? Ta nghe nói, bình phong của Khuất Bồi Lạc coi như không tệ, Sở nhân các ngươi đều thấy hắn có tác phong của cha hắn. Coi như là giả, nhưng có thể giả ra bộ dáng này, cũng khá rồi.
Trịnh bá gia dừng một chút, lại suy tư nói:
-Ngươi hẳn sẽ không hận hắn. Vậy ngươi hận người nào? . . . Hận ta? Hận ta căn bản không cần thiết nói ra, bởi ngươi hận ta rất bình thường, thích ta mới gọi là kỳ quái!
Hùng Lệ Tinh nghe vậy, gật đầu phụ họa nói:
-Đúng.
-Ồ.
Trịnh bá gia hé miệng, ngón tay chỉ hướng Hùng Lệ Tinh.
Hùng Lệ Tinh hơi mờ mịt.
Tứ Nương tiến lên.
Đùng!
Lại tát một cái.
Hùng Lệ Tinh hô hấp trở nên hơi gấp gáp, nàng không biết lý do tại sao.
Đợi sau khi Tứ Nương lui về phía sau Trịnh Phàm, Trịnh bá gia mở miệng nói:
-Tại sao ngươi không thể thích ta đây, tỷ như, “Nhất kiến chung tình”? . . . Bản Bá, rất kém cỏi sao?
(Chú thích: Nhất kiến chung tình: vừa gặp đã yêu, từ giây phút đầu tiên nhìn thấy nhau, tưởng như gặp được nửa kia của mình.)
-Ta…
Trịnh Phàm nở nụ cười ôn hòa.
-Lần sau nói chuyện nhớ phải ngoan.
-Vâng, Bá gia.
Trịnh Phàm ngắt lấy ngón tay, tiếp tục nói:
-Ngươi hận người nào, hận phụ hoàng ngươi? Lão Sở Hoàng sớm băng hà, tan thành mây khói, không thể nói có hận hay không, còn nữa, nghe nói Sở Hoàng rất thích nữ nhi này. Vậy, vậy, vậy… Ngươi hận ai?
Thân thể Trịnh Phàm nghiêng về phía trước.
Để mặt của hắn kéo gần mặt công chúa hơn một ít, gần đến mức có thể nhìn thấy rõ ràng lông mi đối phương.
-Hô!
Trịnh bá gia thổi một hơi.
Hùng Lệ Tinh híp con mắt.
Âm thanh của Trịnh Phàm vang lên:
-Ngươi hận chính là ca ca ngươi, vị ca ca cùng mẹ cùng cha của ngươi, cũng chính là Nhiếp Chính Vương Sở Quốc các ngươi hiện tại.
Hùng Lệ Tinh do dự một chút, cũng không biết đang do dự đưa ra đáp án hay do dự đưa ra lời giải thích, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu nói:
-Đúng.
Đùng đùng đùng!
Trịnh bá gia vỗ vỗ tay.
Tứ Nương đứng sau lưng Trịnh Phàm cũng vỗ tay.
Sau khi công chúa Sở Quốc thấy cảnh này, theo bản năng giơ hai tay lên, chần chờ một chút, cũng bắt đầu vỗ tay theo.
Vì ủng hộ Trịnh bá gia phân tích!
Trịnh bá gia ép hai tay xuống, tiếng vỗ tay đình chỉ.
-Vậy để Bản Bá đoán xem lý do tại sao ngươi lại hận ca ca ngươi?
Hùng Lệ Tinh nhìn Trịnh Phàm, không lên tiếng.
Trịnh Phàm nhắm chặt mắt lại.
Một lúc lâu, lai mở mắt ra, nói:
-Ngươi yêu hắn?
Hai mắt công chúa Sở Quốc đột nhiên trừng lớn, trên mặt đầy vẻ không dám tin tưởng!
Đây là bí mật!
Đây là bí mật Hoàng thất Đại Sở!
Là bí mật riêng chỉ thuộc về hai huynh nguội bọn họ.
Tại sao hắn biết?
Hắn làm sao có thể biết?
Tại sao hắn có thể biết!
Thế này sao lại là đoán, chuyện này căn bản không phải đoán, nào có đạo lý đoán ở đây!
Không thể, không thể!
Mật điệp tư, Mật điệp tư Yến Quốc, dĩ nhiên. . . Dĩ nhiên. . . Dĩ nhiên. . .
Nhìn thấy phản ứng này của Hùng Lệ Tinh, đến kẻ ngu si cũng rõ ràng.
Đã đoán đúng rồi!
Trịnh Phàm thở dài, khẽ lắc đầu, dùng một loại ngữ khí hơi thất vọng, phun ra hai chữ:
-Tục rồi!
Hùng Lệ Tinh vẫn còn trong bên trong hoang mang lo sợ, Trịnh Phàm chậm rãi đứng lên.
Hắn đúng là đoán, khả năng một chút chuyện trong mắt người trong cuộc có thể sẽ cảm thấy vạn phần khó hiểu, không phải người bình thường có khả năng tưởng tượng, nhưng đối với Trịnh bá gia mà nói…
Đây không phải thao tác cơ bản hay sao?
Nguyên bản còn tưởng có cái gì mới mẻ, chuyện xưa mới, tình tiết mới gì đó vân vân.
Nhưng đáp án cuối cùng, vẫn là “Bình mới rượu cũ”, khuôn mẫu cũ, chán ngắt.
Trịnh Phàm cúi đầu, nhìn Hùng Lệ Tinh, bỗng nhiên quát khẽ một tiếng:
-Này!
-A!
Công chúa Sở Quốc sợ kêu thành tiếng.
-Ha ha ha.
Trịnh bá gia nở nụ cười.
Trịnh Phàm đưa tay, nhấc mặt Hùng Lệ Tinh lên, để nàng nhìn hắn, nói:
-Ngươi yêu ca ca ngươi, ca ca ngươi lại vì lợi ích triều đình, phải gả ngươi cho Khuất thị, ngươi cảm thấy đây là một sự phản bội, ca ca ngươi phản bội ngươi, còn thương tổn ngươi, cho nên ngươi hận hắn, ngươi phi thường phi thường hận hắn, phải không?
Lúc này, trong mắt Hùng Lệ Tinh, hình tượng của Trịnh Phàm, đã không khác gì Ác Ma.
Nhưng dưới ngôn ngữ của Trịnh Phàm, Hùng Lệ Tinh vẫn gật đầu một cái:
-Ừm.
-Nên hận, đây là em gái hắn, coi như không tính vi phạm việc nhân luân, cũng không thể đem muội muội coi như hàng hóa trao đổi, buôn bán như hàng hóa. Một người ca ca, không nên làm vậy. Ngươi nói, có đúng hay không?
-Đúng. . .
-Cho nên, ngươi nói ngươi muốn trả thù hắn, muốn để tên Nhiếp Chính Vương trên danh nghĩa, trên thực tế là Sở Hoàng đương đại này, xấu mặt? Phải không?
-Ừm…
Trịnh Phàm đem miệng tiến đến sát bên tai Hùng Lệ Tinh, tiếp tục nói:
-Ngươi vừa mới biên tập ra kịch bản kia, rất tốt! Nhưng vở kịch này, rất khó diễn, một khi không diễn tốt, sẽ biến thành bi kịch! Bên trong vở kịch kia, nói:
Bình Dã Bá Yến Quốc quân công hiển hách, ái mộ mê luyến công chúa Sở Quốc, biết được người yêu sắp kết hôn với người khác, không tiếc thân mình muốn vào Sở đoạt lại người yêu, cuối cùng bị Sở quân vây nhốt, tử chiến, lực kiệt mà chết.
Một ngày kia tại Tụ An thành, tuyết rơi rất lớn, phảng phất ông trời vì xúc động cuộc tình động lòng người này mà mặc niệm sầu não.
Người yêu nhau, cớ sao không đến được với nhau?
-Ai nha, ai nha, ngươi nói xem, vở kịch này mười năm sau, hai mươi năm sau, ba mươi năm sau, có phải vẫn có thể tiếp tục lấy nước mắt của rất nhiều cô dâu nhỏ hay không?
Ngực của Hùng Lệ Tinh chập trùng một trận, nàng, nàng không dám trả lời.
Trịnh Phàm lùi lại mấy bước, trên mặt vẫn mang theo ý cười.
-Ha ha ha.
Hắn xoay người, đi ra khỏi mật thất, Tứ Nương theo sát phía sau.
Công chúa Sở Quốc bị Trịnh bá gia không ngừng tấn công tâm lý và ức hiếp đến kinh hãi như vậy, vào lúc này gần như điên cuồng hướng về phía bóng lưng Trịnh bá gia, hô to:
-Ngươi là ma quỷ, ngươi là ma quỷ!
Trịnh bá gia không xoay người, chỉ giơ tay lên chỉ vẽ một vòng tròn, nói tiếp:
-Trong Thiên thần.
. . .
Ra khỏi mật thất, đi ra giả sơn.
Trịnh bá gia chậm rãi xoay người, hô hấp không khí trong lành bên ngoài, bên trong vẫn quá kiềm chế một ít.
-Chủ thượng, ngươi vừa mới. . .
-Cũng không tệ lắm phải không?
-Coi như người mù ở đây, cũng chưa chắc có thể làm tốt hơn chủ thượng.
-Sách, lời này xuất phát người mù, mới khiến ta càng thoải mái.
Tứ Nương khẽ mỉm cười, lập tức như nghĩ tới điều gì, mở miệng hỏi:
-Chủ thượng sẽ không thật…
Động tác duỗi người của Trịnh Phàm, dừng một chút, cười nói:
-Trừ phi đầu óc ta bị quất.
Tứ Nương gật gù.
-Đùng.
Trịnh bá gia lại quất một phát nhẹ nhàng vào trán, nói:
-Kỳ quái, mùa đông cũng có muỗi!
. . .