Lúc này trong ngoài Hạ Dung thành, có thể nói gió nổi mây vần.
Binh sĩ huyện thành dĩ nhiên toàn bộ được động viên lên, đồng thời một tòa đại doanh Sở quân đóng quân phụ cận, tức khắc phát động thêm năm ngàn binh mã tới đây.
Mặc khác, tư binh Khuất thị cũng chính là "Thanh Loan quân", cũng có hai đội binh mã đang trên đường tới nơi này.
Dưới Ngọc Bàn thành, Trịnh bá gia thay Điền Vô Kính truyền lệnh, một lần tàn sát bốn vạn tinh nhuệ Thanh Loan quân, Trụ quốc Đại Sở Khuất Thiên Nam cũng chết bên sông Vọng Giang, nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, Khuất thị tự nhiên nguyên khí đại thương, nhưng Thanh Loan quân còn lại cộng thêm binh lính mới vừa mới được bổ sung, sức chiến đấu khẳng định vẫn cách xa lúc toàn thịnh, nhưng trong cảnh nội Sở Quốc vẫn dùng đầy đủ.
Mặt khác, những gia tộc nô bộc phụ cận khác tương tự Phạm gia, cũng đều nhận được mệnh lệnh từ Khuất thị, các nhà này đều phái tư binh đến Hạ Dung thành.
Một Hạ Dung thành nhỏ bé thôi, lúc này đang hấp dẫn mấy vạn binh mã áp sát, giống như sóng biển từ bốn phương tám vọt đánh về phía viên đá ngầm duy nhất này.
Mễ gia cũng không phải quý tộc truyền thống tại Sở Quốc, nhưng liên tiếp hai đời Mễ gia đều có người thân cận Thiên tử Sở Quốc, hai đời gia chủ Mễ gia đều cùng Tiên Hoàng và Tứ hoàng tử đời này cùng nhau đi học lớn lên, gia chủ đương đại Mễ gia cũng được Nhiếp Chính Vương thăng chức làm Hộ bộ Thượng thư Sở Quốc, chưởng quản công việc tiền lương của triều đình.
Bây giờ, đại tiểu thư Mễ gia bị người ta đánh gãy gân tay.
Mà Tứ công chúa, đã mất tích!
Chuyện như thế dĩ nhiên phát sinh tại cảnh nội Sở Quốc, không thể không khiến Hoàng thất phẫn nộ, không thể không khiến Khuất thị phẫn nộ.
. . .
Trên tường thành Hạ Dung thành, một ông lão gầy gò ngồi xếp bằng trên lỗ châu mai, bên người hắn là một vị tướng lĩnh cầm đao.
Ông lão gầy kia họ Viên, tên Cương Thiên; võ tướng trẻ tuổi họ Lệ, tên Mục.
Tứ đại quốc gia phương Đông, Yến Hoàng đương đại sau khi đăng cơ, trắng trợn chèn ép thế lực tông giáo, thay đổi chính sách cũ của Tiên Hoàng.
Càn nhân từ trước đến giờ thờ phụng Luyện Khí sĩ, cảm thấy những người kia có thể hiểu thấu đáo thiên cơ, vừa sâu xa vừa khó hiểu.
Tấn nhân bởi cách cục ba nhà phân Tấn quá lâu, tổ tiên Hách Liên gia xuất thân từ người hàng xóm dã nhân, Văn Nhân gia tin nho giáo, vì vậy Tấn địa không có thế lực tín ngưỡng lớn nhất.
Mà Sở nhân, tin chính là Vu.
Viên Cương Thiên là một trong Thập Nhị Vu Chính của Đại Sở, Thập Nhị Vu Chính này cũng không phải dựa theo thực lực phân chia, trên thực tế, vu, vốn là toàn diện phong phú.
Văn hóa Vu bắt nguồn sớm nhất từ Đại Hạ, Vu giả có thể thăm dò, có thể chữa bệnh, có thể bói toán, khả thi vận, có thể trứ tác vân vân.
Cho nên nói Thập Nhị Vu Chính Đại Sở được phân chia theo mười hai chi nhanh từ thời nguyên thủy.
Có điều những chi nhánh này này ở những quốc gia khác đã có xưng hô mới, cũng không còn dùng Vu để hình dung.
Đồng thời, năm đó người Sơn Việt cũng có thuộc văn hóa Vu Chúc riêng, sau khi Sở hầu phụng mệnh Thiên tử Đại Hạ khai biên, Sở nhân dung hợp thu nạp văn hóa Vu Chúc người Sơn Việt, đồng thời vẫn phát triển tiếp, cuối cùng làm cho văn hóa Vu trở thành tín ngưỡng chủ lưu duy nhất của Đại Sở.
Lệ Mục cũng không phải xuất thân từ đại tộc, trên thực tế, hắn giống như Niên Nghiêu, cũng là người từ phủ đệ Nhiếp Chính Vương đi ra, là tướng quân Tông Châu thành đương nhiệm.
Tông Châu thành trong đất phong Khuất thị, đây là một loại kết quả giữa đại quý tộc thỏa hiệp với Hoàng thất, Hoàng thất cho phép đại quý tộc duy trì tính độc lập, mà đại quý tộc cũng cho phép Hoàng thất lưu lại trú quân trong đất phong.
Cho nên, chức trách Lệ Mục, chính là quản chế Khuất thị.
Nhưng hiện tại, chuyện này chỉ có thể đặt xuống trước, việc cần làm trước mắt chính là tìm được công chúa.
Tứ công chúa và Mễ gia tiểu thư rời đi hành dinh, rất sớm lạc đàn ra ngoài chơi, bởi muốn trước khi thành hôn có thể tự do tự tại trêu chọc một phen.
Thái hậu đương triều cũng là mẹ đẻ Nhiếp Chính Vương và Tứ công chúa, thương con gái sắp xuất giá, cho nên đối với việc này mở một con mắt nhắm một con mắt.
Bầu không khí Sở Quốc không giống Càn Quốc, tuy nói không giống nữ tử Đại Yến cầm dây cương ngựa kéo dây cung, nhưng vẫn xa xa chưa tới mức độ như nữ tử Càn Quốc bị lễ giáo ràng buộc.
Thế nhưng chuyện đã phát sinh, có người dưới mí mắt một đám hộ vệ, cướp công chúa đi.
Lệ Mục thở dài, theo bản năng đưa tay sờ sờ chuôi đao.
Viên Cương Thiên khẽ mỉm cười, nói:
-Phiền?
-Ừm.
Lệ Mục trực tiếp thừa nhận rồi.
Dưới cái nhìn của hắn, một người phụ nữ, cho dù nàng là công chúa, mất rồi cũng coi như vứt đi, không đáng huy động dân quân như vậy, thậm chí còn phải để hắn vị Tông Châu tướng quân này cố ý tới đây tổ chức tìm kiếm.
Viên Cương Thiên lắc đầu một cái, hắn lười đi nói với Lệ Mục nên sửa tính khí này, bởi khả năng cái Nhiếp Chính Vương thưởng thức, chính là loại tính khí này của Lệ Mục.
Người đời đều cho rằng Niên Nghiêu trẻ tuổi được phong làm đại soái, trấn thủ Trấn Nam quan, đây bởi sự tín nhiệm của Nhiếp Chính Vương, nhưng Viên Cương Thiên biết, ân ngộ của Lệ Mục, không thể thấp hơn so với Niên Nghiêu.
-Hoàng tộc Đại Sở ta chính là hậu duệ Hỏa Phượng, tuy không giống Yến nhân bên kia, vẫn đời này qua đời khác chăn nuôi Tỳ Hưu, nhưng bên trong Hoàng cung Đại Sở ta, có cất giấu tinh huyết Hỏa Phượng. Mỗi một đời thành viên hạch tâm Hoàng thất, đều có thể thu hoạch được tinh huyết.
Lệ Mục nghe vậy, khinh thường nói:
-Thứ vô dụng.
Hắn đã từng hỏi Nhiếp Chính Vương, Hỏa Phượng tinh huyết có thể cường tráng thể phách, tăng cường khí huyết hay không?
Nhiếp Chính Vương trả lời là không thể, chỉ có thể lưu lại dấu ấn như hỏa diễm trên cánh tay, một đời đều không thể bóc ra.
Từ đó, Lệ Mục đối với cái gọi là tinh huyết Hỏa Phượng đều khịt mũi coi thường.
Viên Cương Thiên mở ra tay, trong lòng bàn tay hắn có một con dơi nhỏ đang chậm rãi mở ra cánh, lộ ra răng nanh, đồng thời trong con ngươi nho nhỏ lập loè ra hào quang màu xanh sẫm.
-Đây là Hắc Bức do lão phu nuôi nấng rất tỉ mỉ, rất có linh tính, đáng tiếc, huyết mạch Hỏa Phượng Đại Sở ta đã sớm đoạn tuyệt, chỉ có thể lấy loại á chủng còn lưu lại một tia huyết mạch Hỏa Phượng này tiến hành nhân giống.
Nói xong, Viên Cương Thiên mở ra bàn tay khác, nói:
-Lệ tướng quân, cho ta mượn thanh đao.
Lệ Mục rút đao, thu đao.
Lòng bàn tay Viên Cương Thiên bị cắt ra một vết thương.
-Hô…
Môi Viên Cương Thiên khẽ run.
-Làm sao rồi?
Lệ Mục hỏi.
Viên Thiên Cương híp híp mắt, hơi cắn răng, nói:
-Chỉ cần cắt vỡ cái miệng nhỏ trên đầu ngón tay là được.
Lệ Mục lại không có chút áy này nào, chỉ nói:
-Lần sau sớm nói.
Viên Thiên Cương bất đắc dĩ, đưa bàn tay lật xuống dưới, máu tươi nhỏ xuống Hắc Bức, đồng thời trong miệng đọc thầm vu chú.
Bộ lông trên thân Hắc Bức, bắt đầu hiển lộ ra một loại trong suốt, không phải phát sáng, mà màu lông trong nháy mắt trở nên tinh xảo không gì sánh được, tinh khí thần cũng lập tức nâng lên.
-Đi, tìm khí tức Hỏa Phượng.
Hắc Bức bay khỏi bàn tay Viên Thiên Cương, bay lên không trung.
Lệ Mục nhìn Hắc Bức bay xa, nói:
-Tiếp theo, chính là chờ?