Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 939: LIỀU MỘT CHÚT

Viên Thiên Cương hơi bị đau lấy ra Kim Sang Dược bắt đầu đắp lòng bàn tay, đồng thời mở miệng nói:

-Các ngươi nên tìm thế nào là việc của các ngươi, ta đây, tự nhiên có biện pháp của ta. Dùng Hắc Bức là một biện pháp trong đó, một biện pháp khác nữa chính là, dùng bói toán trong Vu thuật tiến hành thôi diễn. Tứ công chúa rốt cuộc là Hoàng thất Sở Quốc ta, mệnh cách rõ ràng, có lẽ có thể thôi diễn ra cái gì đó.

Lệ Mục gật gù, nói:

-Lúc trước các ngươi cũng giúp Niên Nghiêu như vậy chứ?

Ngày xưa Sở Hoàng băng hà, rất nhiều hoàng tử Đại Sở tranh vị.

Niên Nghiêu dưới trướng Tứ hoàng tử suất lĩnh Cấm quân Hoàng tộc trung thành với Tứ hoàng tử bắt đầu tiến hành bình định, liên tiếp bắt bỏ tù ba vị hoàng tử, trong đó có một người còn ẩn thân trong bộ lạc Sơn Việt, cũng không thể may mắn thoát khỏi.

Lệ Mục biết loại hành quân nhanh chóng dưới mục tiêu đã sáng tỏ, khẳng định có ngoại lực trợ giúp, tỷ như lúc này, phương thức dùng để tìm kiếm công chúa.

Lúc trước nếu bên người Niên Nghiêu có Vu trợ giúp, dùng kế "Bắt giặc phải bắt vua trước" nhanh chóng bình diệt phản loạn, cũng là chuyện đương nhiên, bởi trên người mấy vị hoàng tử kia khẳng định đều được ban tặng tinh huyết Hỏa Phượng.

Viên Cương Thiên bắt đầu bấm chỉ, trong miệng không ngừng phát ra những câu thần chú tối nghĩa khó hiểu.

Lệ Mục cầm đao, tiếp tục bình tĩnh đứng bên người vị Vu Chính này.

Gió đêm thổi tới tường thành Hạ Dung thành, mang đến lạnh lẽo ngày đông.

. . .

Bên trong tiểu viện Phạm phủ “Hoa vè xuân nở”.

Bà lão ngồi đàng kia, biểu hiện một lúc cười trên sự đau khổ của người khác, một lúc lo sợ bất an.

Mà bên trong phòng chính thất của gia chủ, Phạm Chính Văn ngồi bên trong phòng, đối mặt với Ông Tàng Hải, thưởng trà.

Bây giờ, hơn một nửa hạ nhân và con cháu trong Phạm phủ đã đi ra ngoài tham dự vào hành động tìm kiếm công chúa, đồng thời Phạm gia là đệ nhất tộc Hạ Dung thành, còn điều động lương thực trong kho, bắt đầu chuẩn bị lương thực cho binh mã các lộ.

Nhưng thứ này, đều là chức trách của Phạm gia.

Đương nhiên, không nên làm, bọn họ cũng làm.

-Gia chủ, ta nghe nói Hoàng thất Đại Sở, trên người có huyết mạch Hỏa Phượng.

Phạm Chính Văn gật gù, xoay người nhìn về vị trí phòng ấm.

Ông Tàng Hải nhỏ giọng hỏi:

-Nàng sẽ xuất thủ sao?

Phạm Chính Văn cười cợt, nói:

-Cái này giống buôn bán, ai không nỡ lòng bỏ, tự nhiên sẽ ra tay trước.

Ông Tàng Hải sờ sờ râu dài, hơi đăm chiêu, lập tức, nói:

-Nhưng chung quy sắp xếp công chúa tại Phạm phủ, thật không ổn thỏa

-Chuyện đột nhiên xảy ra, không có cách nào, chỉ có thể đặt ở Phạm gia.

Phạm Chính Văn dừng một chút, tiếp tục nói:

-Mọi người đã lên thuyền, không có cái gì thả ra hay không thả ra, tình huống xấu nhất đơn giản là xin Ông tiên sinh mệt chút, mang theo ta và nội nhân tiến vào Tấn địa.

Phạm Chính Văn hoàn toàn có thể dứt bỏ gia nghiệp, bởi hắn còn có đường lui, chỉ cần ngày sau Tiểu lục tử có thể kế thừa đại thống, hắn còn hi vọng rất lớn có thể trở về, đến thời điểm có thể kiếm được gia nghiệp to lớn hơn.

Hắn cam lòng, mà cam lòng thật, trước tiên có bỏ, mới có được cái sau này.

Nhưng bên trong tiểu viện phòng ấm, bà lão kia chung quy không thể chiếm tiện nghi với cháu trai trong một trận chiến không hề có tiếng động nào.

Nàng bắt đầu đưa tay, che đậy “Thiên cơ” trên bầu trời Phạm phủ.

Bởi ban nãy, nàng cảm ứng có người nào đó lấy phương pháp thôi diễn kéo dài tới nơi này.

. . .

Cùng thời khắc đó, A Minh theo thói quen ngồi trên nóc nhà, căn cứ tâm thái thích hay không thích, vẫn còn đang uống rượu.

Hà Xuân Lai và Trần Đạo Lạc không tiếp tục theo A Minh uống rượu, bọn họ lên trận địa sẵn sàng đón quân địch, canh giữa hai lối vào Thanh Phương trai, kỳ thực thủ hay không thủ đều không khác gì nhau cả.

A Minh một người uống rượu, hơi cô quạnh.

Mãi đến tận khi trong tầm mắt của hắn, nhìn thấy một con dơi bay trên trời đến.

A Minh ngoắc ngoắc tay, con dơi không để ý tới hắn, mà như cảm ứng được cái gì, bắt đầu xoay quanh trên bầu trời Phạm phủ.

A Minh không cao hứng, lộ ra răng nanh, phát ra tiếng gầm nhẹ.

Sau một khắc, thân thể con dơi kia run lên, trong ánh mắt lại toát ra một vệt nịnh nọt và sợ hãi, từ trên không lao xuống, rơi trên vai A Minh.

A Minh đưa tay sờ sờ đầu dơi, nhẹ giọng nói:

-Ngoan!

. . .

Một giấc này, Trịnh Phàm ngủ không được ngon lắm, trong giấc mộng lặp đi lặp lại hình ảnh vẻ vang hắn cướp công chúa đi, hoặc ngày đó bị Sở quân bắn thành tổ ong vò vẽ.

Cho nên gặp loại giấc mơ này, có một bộ phận nguyên nhân lớn bởi tâm thần Trịnh bá gia không ổn định.

Trước kia hành quân đánh giặc, đấu tranh anh dũng, ngược lại không suy nghĩ nhiều như vậy, lúc này đây kỳ thực tự sinh ra.

Không cam lòng mang một công chúa lén lút về, lại sợ hãi sau khi thả công chúa ra, bọn hắn sẽ nhận kết cục bi thảm.

Xét đến cùng… Vẫn là một chữ “Tham”.

Hiện tại, Trịnh bá gia ngày càng tăng trưởng dã tâm.

Rốt cuộc… Trời đã sáng!

Bữa sáng rất đơn giản, chỉ ăn chút điểm tâm lót dạ.

Trịnh Phàm thấy con dơi trên vai Trịnh Phàm, híp híp mắt, hỏi:

-Mới nuôi thú cưng?

Con dơi nhìn thấy A Minh giống cương thi nhìn thấy Lương Trình, sẽ gần như bản năng kêu ba ba.

A Minh nhìn thoáng qua con dơi trên vai, nói:

-Nó được người khác nuôi, bị ta bắt được, hẳn có nhiệm vụ truy tìm công chúa, cho nên trên người công chúa Sở Quốc hẳn có một ít ấn ký đặc thù.

-Nó nói cho ngươi?

-Đúng vậy.

-Tại sao tối hôm qua ngươi không bẩm báo?

-Bởi thuộc hạ cảm thấy không ý nghĩa.

Trịnh Phàm gật gật đầu, tán thành cách nói này, cũng không cảm thấy A Minh chậm trễ.

Bởi hiện tại bên mình chỉ có thể lựa chọn ẩn giấu, phải biết ngoài thành Hạ Dung huyện đang có hàng vạn Sở quân đang lục soát tìm công chúa.

Nếu bại lộ, trên cơ bản không còn bất kỳ khả năng may mắn sống sót nào.

-Chủ thượng, ngài tính toán thả công chúa này đi?

A Minh hỏi.

-Ừm, có ý tưởng này.

-Ngài đánh cuộc thật lớn!

-Vẫn còn đang do dự, bên ta đang bất lợi.

A Minh nhìn Trịnh Phàm, nói:

-Chủ thượng, ngài muốn nghe nói nói thật của thuộc hạ không?

-Ngươi nói đi.

Trịnh Phàm gật gù.

-Dù sao cũng thế, cho một đao!

Trịnh Phàm nhìn A Minh hỏi:

-A Minh, ngươi có nghĩ tới một vấn đề hay không?

A Minh ngạc nhiên hỏi:

-Vấn đề gì?

-Đó chính là cùng là một đao, đối với ngươi và người khác mà nói, hoàn toàn là hai khái niệm bất đồng.

-Hình như vậy, nhưng ta cảm thấy…

A Minh trầm mặc.

Trịnh Phàm hơi ngoài ý muốn ngẩng đầu, nhìn A Minh:

-Sao không nói nữa?

A Minh hít vào một hơi, nhìn nhìn ánh nắng tươi đẹp bên ngoài nói:

-Chúng ta không cần thiết quá cố kỵ nhiều thứ, thuộc hạ vẫn luôn cho rằng, bảo mệnh chính vì muốn chơi nhiều hơn, trải nghiệm cuộc sống nhiều hơn, chứ không phải bảo mệnh vì sống sót thôi. Huống hồ, chuyện này cân nhắc lại chưa chắc ảnh hưởng đến tính mạng, cho dù tính thả công chúa, chúng ta cẩn thận một chút, an bài tốt một chút, dưới sự trợ giúp của Phạm gia kỳ thực muốn chạy thoát cũng không tính khó.

A Minh dừng một chút, bổ sung:

-Đơn giản chính là lỗ vốn một chút, nhưng chủ thượng ngài ngẫm lại xem, nếu thật sự thành công, sẽ thú vị nhường nào! Nhiếp Chính Vương Đại Sở, cũng tương đương là Sở Hoàng, sẽ là anh vợ chủ thượng ngài!

Trịnh Phàm trầm ngâm.

A Minh mở ra túi rượu, uống một ngụm rượu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!