Trịnh Phàm đứng lên, đi đến bên cạnh hồ nước, bắt đầu cởi quần áo, theo đó bắt đầu nhảy vào ao nước, tiếp tục xoa bùn.
Lúc trước cẩn thận, hiện tại xem ra xác thật cần thiết, mặc kệ thế nào, trước không để Phạm phủ bị liên lụy mới quan trọng nhất.
Tắm rồi, đi ra, thay đổi một bộ quần áo, Trịnh Phàm phân phó Tứ Nương đóng gói cho hắn một hộp lớn… Bánh bột ngô.
Cái này Tứ Nương cố ý làm, bởi nguyên liệu nấu ăn của Phạm phủ, quá mức tinh tế, cho nên rất dễ bị phát hiện.
Mặt khác, Trịnh Phàm còn lấy ra một cái thùng nước, thùng nước còn có một cái ống nhổ phập phềnh, trong ống nhổ còn có giấy lau.
A Minh đi ra, thấy một màn này, cảm khái nói:
-Thật cẩn thận!
Trịnh Phàm mang theo đồ vật đi về phía giả sơn, đồng thời nói:
-A Minh, ngươi vừa mới nói rất đúng, chờ ta đi ra, ta sẽ đưa ra quyết định.
-Vâng, chủ thượng.
A Minh khom lưng, cánh tay hồi bãi, hành lễ.
Chờ đến khi đứng lên, lại sửng sốt một chút, vận mệnh chú định, trong lòng tựa hồ có chút run rẩy.
-Ta đi, không phải đâu.
A Minh cười nhìn về phía Hắc Bức trên vai, duỗi cái tay sờ sờ cái đầu nhỏ của nó.
Vừa rồi, A Minh cảm nhận được cảm giác sắp tiến giai, nhưng vẫn kém, kém một chút như vậy.
Có lẽ, chờ chủ thượng quay lại ra quyết đoán, đại khái có thể được.
Bản thân A Minh đều cảm thấy hơi vớ vẩn, dễ như vậy sao?
-Này? Làm sao vậy?
Tứ Nương mở miệng hỏi.
A Minh lắc đầu:
-Ta sợ nói ra không linh nữa.
-Chuyện tấn cấp sao?
-Ân? Rõ ràng như vậy sao?
-Bởi trừ bỏ chuyện tấn thăng, chúng ta cần kiêng kị một chút, thậm chí còn mang theo chút mê tín, ta không nghĩ ra chuyện thứ hai.
Ngươi là quỷ hút máu.
Ngươi mê tín cái rắm!
-Ai nha.
A Minh phát ra một tiếng cảm khái.
Tứ Nương nói:
-Kỳ thực vừa nghe đoạn đối thoại giữa ngươi và chủ thượng, ta còn tưởng ngươi rốt cuộc định nói vài lời thật lòng với chủ thượng.
A Minh lắc đầu, nói:
-Ta không có, gần nhất chỉ lo uống rượu.
Tứ Nương gợi ý:
-Lời nói vô tâm, khả năng mới là lời chân thành nhất đi.
A Minh hừ nói:
-Tứ Nương, hiện tại ta vẫn chưa tấn thăng, ngươi đừng khiến ta lật xe!
-Quyết định chung quy do chính ngươi, nếu ngươi có thể tấn thăng, trước mắt mà nói có thể đem lại trợ giúp lớn!
-Ta thực nguyện ý.
-Vậy chờ xem đi!
. . .
Trịnh bá gia mang theo không ít đồ vật đi đi, cuối cùng đi tới gian mật thất.
Tiến vào mật thất, Trịnh bá gia đã ngửi được một mùi hương.
Hùng Lệ Tinh ngồi trên giường, nhìn Trịnh Phàm, đang thấy cái mũi Trịnh Phàm giật giật, mười ngón tay không tự chủ bắt lấy khăn trải giường, mặt cũng không khỏi khống chế bắt đầu phiếm hồng.
Trịnh Phàm “A” một tiếng.
Hắn thả thùng nước, ống nhổ, giấy lau từ từ theo thứ tự xuống, nói:
-Ngươi có ba nhu cầu cần thiết, không có gì phải ngượng ngùng, không ai quy định công chúa không thể xi xi! Xin lỗi, tối hôm qua ta không ngờ tới cái này.
-Ta……… Ta………
Trịnh Phàm đưa bánh bột ngô tới trước mặt công chúa.
Công chúa không khách khí, duỗi tay cầm bánh bột ngô lên, bắt đầu ăn.
Người đói nóng nảy, ăn cái gì cũng ngon.
Trịnh Phàm kéo cái ghế dựa kia lại đây, ngồi xuống, nhìn công chúa ăn.
Ăn quá nhanh, công chúa bị nghẹn họng, bắt đầu đánh đánh ngực.
Trịnh Phàm duỗi tay chỉ chỉ thùng nước.
Công chúa lập tức xuống giường, chạy đến thùng nước, uống ngụm nước cho trôi.
-Hô…
-Nước này, một phần để ăn, một phần có thể dùng để xả bồn cầu.
-Bồn cầu?
-Ống nhổ.
-Ta… Ta nên dùng cái nào?
-Tùy ý.
Hùng Lệ Tinh ngoan ngoãn ngồi trở lại, ngồi xuống trước mặt Trịnh Phàm, chẳng qua trong tay còn cầm một cái bánh bột ngô, tiếp tục gặm.
-Bởi đề nghị tối hôm qua của ngươi, làm ta mất một đêm không ngủ ngon.
Hùng Lệ Tinh gật gật đầu, nói:
-Bá gia, động tâm.
-Đúng.
-Đứng trên lập trường tiểu nữ, khẳng định hy vọng Bá gia động tâm.
-Nhưng ta sợ ta bị hại, bắt ngươi, lại thả ngươi, sau đó ngươi lại thay đổi, ta thế nào?
Hùng Lệ Tinh vội vàng nói:
-Bá gia, ta hận ta ca, rất hận rất hận hắn, ngài biết loại cảm giác yêu một người lại bị người đó đưa cho nam nhân khác như món đồ, thế nào không?
Trịnh bá gia không nhanh không chậm, nói:
-Riêng vấn đề này, rất khó trả lời thấu đáo.
-Ta hận hắn.
-Ta biết, nhưng dù sao ngươi cũng là công chúa Sở Quốc, hơn nữa ngươi chỉ là nữ nhân, ta thấy nữ nhân sẽ bị cảm tính chi phối rất nhiều, chờ sau khi thả ngươi về, ngươi có thể đổi chủ ý
Hùng Lệ Tinh nhấp nhấp môi, nói:
-Ta sẽ không thay đổi chủ ý.
Trịnh Phàm không nói chuyện, chờ Hùng Lệ Tinh tiếp tục nói.
Trước mắt chính là màn đám phán.
Nếu Trịnh Phàm tính toán phi vụ này không lời không lỗ, như vậy mang nàng trở về, biến nàng thành một con rối, mà một công chúa không được Sở Quốc thừa nhận, tự nhiên ở Yến Quốc, đại ngộ của nàng khả năng vẫn có, nhưng trên cơ bản là một cái nhà giam.
Mà nếu Trịnh Phàm nguyện ý phóng nàng trở về, ngày ấy đại hôn, nàng lại cùng Bình Dã Bá Đại Yến rời đi, căn cứ vào mục đích thành toàn cho đôi “Thần tiên quyến lữ” này hoặc đơn thuần chèn ép dân tâm Sở Quốc và làm phê phán mục đích ghê tởm của Nhiếp Chính Vương, Yến Hoàng rất vui lòng ban hôn cho Bình Dã Bá.
Như vậy, nàng có thể đường đường chính chính làm phu nhân Bình Dã Bá, khả năng tương lai sẽ gặp vấn đề “Tranh sủng”, nhưng ít ra bản thân vẫn có danh phận.
Đương nhiên, lựa chọn không phải chỉ có hai cái, còn có cái thứ ba, đó chính là sau khi nàng trở về đổi ý, vẫn thành hôn với Khuất Bồi Lạc, trở thành thê tử đích trưởng Khuất thị, bản thân vẫn mang thân phận công chúa, tại gia tộc Khuất thị vẫn có thể trở thành nửa người nắm quyền, không ai dám bất kính đối với nàng.
Ba lựa chọn một hai ba, không suy xét nhân số cảm tình và đãi ngộ, đối với Hùng Lệ Tinh mà nói, lựa chọn một khẳng định mệt nhất, lựa chọn hai có thể tạm chấp nhận, mà lựa chọn ba tự nhiên thoải mái nhất.
-Bá gia, đáng tiếc hiện tại ta không thể dâng thân thể này cho Bá gia ngài.
-Hử?
-Nếu Bá gia muốn thân thể của ta, sẽ không cảm thấy quá mệt đi, rốt cuộc ta là công chúa Sở Quốc, Bá gia khẳng định không thiếu nữ nhân, nhưng công chúa không muốn ngủ là có thể ngủ được.
-Có chút ngoài ý muốn, không ngờ ngươi sẽ nói ra lời này.
Trịnh bá gia hứng thú nói.
-Bởi trước khi thành hôn, ma ma Khuất thị sẽ đến kiểm tra thân thể ta, ta tuyệt đối không thể phá thân.
-Cho nên, ngươi nói lời này với ta làm gì? Kỳ thực, ta không cảm thấy hứng thú gì đối với ngươi, đặc biệt là thể xác.
Ngươi nghĩ ngươi “Ngon” hơn Tứ Nương nhà ta sao!
-Ta chỉ muốn nói thẳng!
Nghe được lời này, khóe miệng Trịnh Phàm lộ ra một vệt cong.
Hùng Lệ Tinh lấy miếng bánh bột ngô còn sót lại cho vào miệng, nuốt xuống, nói:
-Kỳ thực, Bá gia ngài nguyện ý lại tới đây gặp ta, điều này đã đủ nói lên, Bá gia ngài vẫn động tâm, vẫn muốn đánh cuộc một phen!