Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 941: GẶP ĐÚNG NGƯỜI RỒI

Hùng Lệ Tinh dừng một chút, nói tiếp:

-Ta đã nghe nói qua chuyện xưa của Bá gia, ngài đơn độc suất quân tập kích bất ngờ Tuyết Hải Quan, có thể nói, nếu không phải Bá gia đánh cuộc thành công, dã nhân và Thanh Loan quân Đại Sở ta cũng không bị thua thảm đến vậy. Bởi thế mới nói, Bá gia ngài là người thích đánh cuộc, ta cảm thấy lúc này đây ngài có thể tiếp tục đánh cuộc một chút, ta nghĩ kết quả sẽ không làm ngài thất vọng.

-Khuyên người lên chiếu bạc, sẽ bị Thiên Lôi đánh!

Trịnh Phàm nhắc nhở.

Hùng Lệ Tinh lắc đầu, nói:

-Không thể nói vậy, ta không muốn gả cho Khuất Bồi Lạc, ta không muốn làm nữ nhân hắn, thậm chí ta còn không muốn tiếp tục ở lại Sở Quốc, bởi trong tương lai mười năm hai mươi ba mươi năm sau, chỉ cần ta ở Sở Quốc, bất kể lúc nào cũng nghe được tin tức của hắn.

-Vậy ngươi muốn gả cho ta?

-Ta cảm thấy Bá gia ngài, rất thú vị.

-Hôm qua cảm thấy bị bạt tai, thấy thú vị!

Trịnh bá gia hứng thú nói.

Hùng Lệ Tinh chậm rãi, nói:

-Không phải, ta cảm thấy Bá gia ngài là loại người khiến ta có một loại xúc động muốn tiến thêm một bước!

-Ha hả.

Hùng Lệ Tinh híp híp mắt, nói:

-Tối hôm qua thậm chí ta còn ảo tưởng, nếu sau này ta là phu nhân Bình Dã Bá, cuộc sống sẽ thế nào, sau này hài tử của ta khả năng sẽ trở thành huyết mạch duy nhất của Hoàng thất Đại Sở đi.

-Duy nhất?

Trịnh bá gia ngạc nhiên.

-Bởi nam nhân của ta, rất có thể sẽ công phá Trấn Nam quan, diệt Sở Quốc.

-Nga?

Trịnh Phàm lắc đầu.

-Ngươi thật có lòng tin đối với ta.

-Đi theo ngươi, sẽ càng thú vị.

-Ta không phải loại người trẻ tuổi mù quáng, những lời này đối với ta mà nói… Vô dụng!

-Ngài không khỏi… Quá tự tin rồi!

Trịnh Phàm đứng lên, tựa hồ chuẩn bị rời đi.

Vào lúc này, Hùng Lệ Tinh đang ngồi trên giường, bỗng nhiên mở miệng nói:

-Bá gia, nơi này, hẳn là Phạm gia đi?

Trịnh Phàm quay đầu lại, nhìn Hùng Lệ Tinh, không có biểu tình.

Hùng Lệ Tinh cố lấy lá gan, đối diện Trịnh Phàm, đồng thời tiếp tục nói:

-Hai lần Bá gia tới gặp ta, tóc đều mang theo hơi ẩm, trên người cũng mang theo một ít mùi tanh bùn đất nhàn nhạt, hiển nhiên vừa mới tắm, mỗi lần trước khi gặp ta đều phải tắm rửa. Bá gia lại là người mang binh đánh giặc, hiển nhiên là người không phải thích sạch sẽ tới cực điểm, cho nên khẳng định làm vậy để che giấu khí tức và mùi vị tồn tại trên người.

Sau khi xốc lại tinh thần, Hùng Lệ Tinh bắt đầu chậm rãi nói tiếp:

-Hùng Lệ Tinh ta chỉ là một nữ tử, không phải cẩu, cho nên tại sao lại muốn che giấu mùi hương trên người đối với ta? Điều này có nghĩa, hoàn cảnh hiện tại Bá gia ngài đang ở, sẽ có không ít mùi hương, nếu ta ngửi thấy, khả năng sẽ đoán được đây là địa phương nào. Dương liễu than? Tây khê diệp? Cho dù địa phương này bị ta đoán được, ngài cũng không bị nguy hại gì, cho nên Bá gia ngài muốn che giấu…….. Hộ người ta!

Hùng Lệ Tinh dừng một chút, tiếp tục nói:

-Ta bị thuộc hạ dưới tay Bá gia bắt tại thành Hạ Dung huyện, những đại nội thị vệ bảo vệ ta chắc chắn sẽ điên cuồng tìm kiếm ta, quân doanh phụ cận khẳng định cũng sẽ xuất động binh mã, cho nên ta cảm thấy Bá gia ngài hẳn không thể mang ta ra ngoài, Hạ Dung huyên cách Mông sơn không xa, nếu dời ra ngoài mà nói, hiện tại ta hẳn ở trong núi, mà ở trong núi cần kiêng dè gì nữa?

Con mắt Hùng Lệ Tinh rất tinh ranh nhìn biểu hiện hơi khác thường trên mặt Trịnh bá gia, vừa suy đoán vừa tiếp tục nói:

-Ta hẳn bị nhốt trong hầm, như vậy phía trên ta chính là nhà gia tộc kia, mà nhà kia hẳn cực kỳ tôn quý xa hoa lãng phí, bởi mùi hương đặc trưng của bọn họ rất dễ vừa ngửi đã nhận ra. Ta không phải mũi chó, ta chỉ là công chúa sống trong nhung lụa, cho nên mùi hương có thể bị ta đoán ra, khẳng định ngày thường ta vô cùng quen thuộc.

Mùi hương quý tộc?

Gỗ đàn tốt nhất?

Hoặc mùi hương loại hoa vào mùa đông cũng có thể phát tán ra?

Phòng ấm?

Hùng Lệ Tinh nói đến đây, nhìn thẳng Trịnh Phàm, nói:

-Nguyên nhân bởi mùi hương này rất khó hoàn toàn tẩy sạch, cho nên Bá gia ngài mới không thể không tắm rửa. Ngày hôm qua, Bá gia cho ta ăn viên kẹo bạc hà có hương vị rất thơm ngon, ngoài ra hôm qua Bá gia trước mặt ta còn dùng cây thuốc màu trắng kia, hẳn là cây thuốc lá đi? Đôi khi trong cung vẫn có người dùng, nghe nói cái này có thể trừ ta trừ ôn dịch! Điều này chứng minh. . . Bá gia ngài là một người ăn uống rất tinh tế tỉ mỉ!

Trịnh bá gia nghe đến chỗ, vẫn chưa biểu hiện rõ ràng gì.

Hùng Lệ Tinh thấy Trịnh bá gia không tiếp lời, lại nói:

-Ngài khẳng định ăn uống rất sướng, nhưng ngài lại không lấy đồ ăn kia xuống cho ta. Điều này có ý nghĩa, đồ ăn của Bá gia, hoặc nói đồ ăn nhà này cung cấp cho Bá gia, ta không thể ăn, bởi chỉ cần ăn một lần khả năng sẽ nhận ra mùi vị. Lại nói bánh bột ngô này, mới vừa chưng ra.

Hùng Lệ Tinh nói đến đây, híp híp mắt:

-Cho nên rất rõ ràng nhà này, tất cả mọi thứ đều rất xa hoa, thậm chí gió nhà này thổi qua đều mang hơi thở “Vàng son”, hoàn toàn có thể đưa tới cảm giác hô ứng đối với người trưởng thành trong Hoàng cung như ta. Mà Hạ Dung này, nhà có thể làm được điểm này. . . Cũng chỉ có Phạm gia!

Công chúa nói xong, Trịnh Phàm nhìn công chúa, nói:

-Đoán?

-Ừm, đoán.

-Chứng cứ?

Hùng Lệ Tinh mỉm cười nhìn Trịnh Phàm, nói:

-Căn bản, không cần chứng cứ gì, bởi chút hoài nghi này của Bổn cung cũng đủ để toàn tộc Phạm gia bị giết. Phạm gia giàu có đến đâu, chung quy chỉ là một gia tộc nô bộc của Khuất thị, là cẩu mà thôi!

Trịnh Phàm cũng cười cười, nói:

-Ngươi có nghĩ tới hay không, nếu ngươi đoán đúng rồi, ta càng không thể thả ngươi trở về.

-Đây là thành ý của ta, Trịnh bá gia.

-Phương thức biểu đạt thành ý này của ngươi, ta có chút không thích ứng!

-Bá gia, kỳ thật ngài đã sớm đã quyết định.

-Thật không?

Trịnh Phàm hỏi.

-Nếu không, tối hôm qua lần đầu tiên ngài thấy ta, ngài sẽ không tắm rửa, nếu ngươi đã tính không thì thôi, nếu làm phải làm đến cùng, trực tiếp mang ta về Yến Quốc, như vậy ta có biết nơi này là Phạm phủ hay không, có gì khác đâu?

Hùng Lệ Tinh rất tinh ranh, nhìn Trịnh Phàm dứt khoát nói tiếp:

-Ngài, đã sớm hạ quyết đoán, đây là công sức suy nghĩ một đêm tối hôm qua của ta, mới nghĩ thông suốt.

Nói tới đây, Hùng Lệ Tinh từ trên giường xuống dưới, đi đến trước mặt Trịnh Phàm, đôi tay dán trên ngực Trịnh Phàm, chậm rãi nói:

-Nam nhân sau này của ta, đích thực phải là đàn ông!

Khả năng tối hôm qua đã chịu kinh hách, cho nên vị công chúa Đại Sở này vẫn chưa biểu hiện đặc biệt xuất sắc, sau trải qua cả đêm lắng đọng, hôm nay mới lộ ra bản sắc và trình độ.

Rốt cuộc xuất thân Hoàng thất, dưới mưa dầm thấm đất, lại có mấy ai thật sự ngu xuẩn?

. . .

Trịnh Phàm rời khỏi núi giả.

Bên ngoài, A Minh đưa lưng về phía thân Trịnh Phàm, nhìn hồ nước, phảng phất cảnh sắc hồ nước trước mắt này thật mỹ lệ.

Tứ Nương dựa lan can, nhìn Trịnh Phàm, chờ đợi chủ thượng ra quyết định.

Trịnh Phàm đi tới, khi đi qua bên người A Minh, duỗi tay vỗ vỗ bả vai A Minh.

-A Minh, ngươi nói rất đúng, chơi vui mới quan trọng nhất!

Ngay sau đó, khí tức trên người A Minh bỗng nhiên phát tiết ra, trên người bắt đầu bày biện ra một loại huyết quang nhàn nhạt, phảng phất có tầng tầng huyết sắc đang chồng lên người A Minh.

Đầu Hắc Bức trên vai A Minh kia, vào lúc này đều sợ tới mức cuộn tròn lên, hiển nhiên bị uy áp kia làm kinh sợ.

Trịnh Phàm thấy thế, khẽ nhíu mày, ngay sau đó lại thoải mái.

Hắn xoay người nhìn về phía Tứ Nương, nói:

-Chúng ta đổi vở kịch, tiếp tục vở xướng!

. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!