Trước ngày hôm nay, A Minh thật không ngờ lần này hắn có thể thăng cấp, hơn nữa lại dưới hình thức này.
Sau khi thăng cấp, A Minh muốn làm hai việc nhất.
Một chuyện chính là đi hầm rượu Phạm gia, uống hết sạch một hồ rượu trong ba hồ rượu mà Phạm Chính Văn thích nhất.
Tại sao chỉ uống một hồ?
Bởi hai hồ trước, A Minh đã sớm uống sạch rồi!
Chuyện thứ hai, chính là muốn gặp Tiết Tam, chào hỏi hắn một cái.
Người, nha không, tính cả quỷ hút máu, vĩnh viễn rất khó kiềm chế chuyện vui, đặc biệt khi ngươi gặp được chuyện vui sướng, đều hi vọng gặp được một tiểu đồng bọn chân thành tha thiết bên người, chia sẻ với hắn.
Tứ Nương đối với bất luận quyết định gì của chủ thượng, đều tuân theo, cho nên chỉ mỉm cười gật gật đầu.
-Ta đi tìm Phạm Chính Văn nói một tiếng.
Bên mình đang làm việc trên đất Sở Quốc, đều không rời khỏi trợ giúp của Phạm gia, tự nhiên cần thiết để Phạm gia biết, đây là cơ sở hợp tác.
Chỉ là, Tứ Nương hơi lo lắng nói:
-Phạm Chính Văn, sẽ đồng ý sao?
Bọn hắn vốn là Yến nhân, tự nhiên có thể đi về, nhưng Phạm gia tại Hạ Dung, trong ngoài nhiều nhân khẩu như vậy, đừng nói di dời toàn gia đã không hiện thực, tính toán thật sự phải đi, cúng rất khó không kinh động người ngoài.
Công chúa được thả trở về, hệ số nguy hiểm lập tức tăng lên cao, khả năng Phạm gia đối mặt với tai họa ngập đầu cũng tăng theo không ít.
-Không biết thế nào, nhưng ta cảm thấy phạm Chính Văn sẽ đồng ý.
Trịnh Phàm nói.
Bởi Phạm Chính Văn từ lúc bắt đầu đã cho hắn một loại cảm giác đặc thù, người lái thuyền Phạm gia này mang đầy đủ tính chất của một vị kiêu hùng.
-Kỳ thực, chủ thượng, nô gia có một phương pháp càng ổn thỏa hơn.
Trịnh Phàm nhìn về phía Tứ Nương, nói:
-Nói.
-Đó chính là nô gia dịch dung thành Hùng Lệ Tinh trở về.
Trịnh Phàm không chút do dự lắc đầu.
-Không được.
Ngay sau đó, Trịnh bá gia duỗi tay vén một sợi tóc Tứ Nương lên, nói:
-Nói thật, coi như lần này thả công chúa Đại Sở đi bị nàng phản bội, ta đã chuẩn bị tốt tâm lý, cùng lắm lần này vào Sở không thu hoạch được gì, coi như đi chơi cũng được. Còn nếu ngươi chết nơi này, ta lại mất công đau lòng tới chết!
Trịnh Phàm tin tưởng trình độ dịch dung của Tứ Nương, nhưng dịch dung chỉ có thể lừa gạt đối phương trong thời gian ngắn, nhưng thời gian dài ẩn nấp sẽ đưa tới hệ số nguy hiểm phi thường lớn.
Còn nữa, bên người công chúa, tất nhiên sẽ có rất nhiều cao nhân, thuật dịch dung căn bản rất khó giấu được họ.
Để Tứ Nương mạo hiểm như vậy, Trịnh bá gia tự nhiên không muốn.
-Nô gia hiểu rồi!
Tứ Nương cười tươi nói.
-Được rồi, ngươi đi xuống giúp công chúa chuẩn bị đi, nàng đã đoán được nơi này là Phạm phủ, đưa một ít thức ăn ngon xuống đi.
-Nha đầu này, kỳ thật rất lanh lợi, hảo hảo dạy dỗ một phen, nói không chừng sau này có thể trở thành trợ giúp.
Đối với chuyện dạy dỗ công chúa, Tứ Nương đã sớm có chút gấp không chờ nổi, lần trước không để quận chúa lại, nàng vẫn tiếc hận tới nay.
Trịnh bá gia khó có thể lý giải loại hứng thú này, cho nên vẫn quyết định tìm Phạm Chính Văn nói chuyện.
Mới đi ra khỏi Thanh Phương trai, vào chính viên Phạm phủ, đang chuẩn bị muốn đi vào lại nghe thấy tiếng bước chân truyền đến, quay đầu về phía sau xem, phát hiện đó là một thiếu niên cầm kiếm tới.
Thiên niên mặc áo bông màu xanh lá, giữa ánh mắt mang theo một chút anh khí dật tán.
Chỉ liếc nhìn một cái, Trịnh Phàm đã đoán được thiếu niên lang này là ai, bởi tên này có quá nhiều nét giống Phạm Chính Văn, đặt vào đời sau chính là loại hoàn toàn không cần làm xét nghiệm AND cũng biết là cha con này.
-Ngươi là ai?
Phạm Thiếu Lương nhíu mày nhìn Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm cúi đầu, nhìn nhìn, rất nhiều lúc nói chuyện thường lấy bối phận ra xưng hô, tuy nói Văn Thị là dì Tiểu lục tử, nhưng Trịnh Phàm vẫn giao tiếp ngang hàng với Phạm Chính Văn.
Cho nên, Phạm Thiếu Lương hẳn nên gọi hắn là thúc thúc.
Thấy vãn bối, dù sao cũng phải có lễ gặp mặt, nhưng bởi lúc trước đi gặp công chúa, tắm rồi, thay đổi quần áo rồi, nên không mang theo thứ đồ chơi ngọc bội kia.
-Lễ gặp mặt chờ lần sau đi, cháu ngoan.
Phạm Thiếu Lương nghe vậy, nhưng thật ra không tức giận, bởi hắn rõ ràng nơi này nơi ở phụ thân hắn, phòng thủ nghiêm ngặt nhất, nếu không phải người phụ thân hắn cho phép, căn bản không có khả năng nghênh ngang xuất hiện chỗ này.
-Thúc thúc?
Chỉ là trong mắt Phạm Thiếu Lương, Trịnh Phàm trước mắt lớn hơn hắn, nhưng hẳn không lớn hơn nhiều, bởi thoạt nhìn Trịnh bá gia không gọi là tiểu tử, nhưng vẫn như cũ là trẻ tuổi.
-Thiếu Lương, gọi thúc thúc.
Một âm thanh lão già từ phía sau truyền đến, đó chính là đệ nhất mưu sĩ Ông Tàng Hải bên người Phạm Chính Văn.
-Ông.
Ngay sau đó, Phạm Thiếu Lương cầm kiếm hướng Trịnh Phàm chắp tay nói:
-Chào thúc thúc.
-A.
Trịnh Phàm cười cười.
Ông Tàng Hải vẫy vẫy tay, nói:
-Đi, đi vào nói chuyện.
Chính viên kỳ thật cũng không lớn, nhưng bố cục vuông vức, thuộc về loại khung vuông nhỏ trong khung vuông to.
Phạm Chính Văn và thê tử Văn Thị vừa mới xuống lầu, thấy Trịnh Phàm, Phạm Chính Văn cười nói:
-Thật trùng hợp, mới vừa biết được khuyển tử trở về, đang chuẩn bị sau đó dẫn hắn đi gặp Bá gia hành lễ, vừa vặn lại đụng phải. Nào, tới đây Tiểu Lương, đây chính là Bình Dã Bá ngươi sùng kính nhất!
-Bình Dã Bá?
Sau khi nghe được xưng hô này, đôi mắt Phạm Thiếu Lương lập tức sáng lên, thậm chí hơi không dám tin tưởng kinh hô:
-Thật sự là Bình Dã Bá?
Lúc này Phạm Thiếu Lương trong mắt Trịnh bá gia, giống một thiếu niên kỳ lạ.
Một thiếu niên Sở Quốc lại sùng bái một vị tướng lãnh trẻ tuổi Yến Quốc, điều này thoạt nhìn như một chuyện cực kỳ vớ vẩn.
Nhưng nếu là người trong cuộc, cũng có thể lý giải.
Nếu Phạm Chính Văn dám giới thiệu Trịnh bá gia trước mặt nhi tử như vậy, hiển nhiên vị trưởng tử Phạm gia này hẳn biết rất nhiều bí mật, bao gồm thân phận chân chính của mẫu thân hắn.
Một bên là Hoàng thân quốc thích Yến Quốc.
Một bên là gia tộc nô bộc cho Khuất thị Sở Quốc rất nhiều thế hệ.
Đối với thiếu niên từ khi sinh ra tới giờ ăn không lo mặc cũng không phải lo này, có nhiều hơn tâm tư theo đuổi và phấn đấu mà nói, khuynh hướng tình cảm của hắn rốt cuộc sẽ nghiêng về bên nào, thật sự dễ đoán rồi.
-Phạm huynh, lệnh lang thật sự tuấn tú lịch sự.
Khen con trai người ta, là lễ nghi xã giao cơ bản.
Trịnh bá gia thấy Phạm Thiếu Lương nhiệt tình với hắn như vậy, lại bỏ thêm một câu, nói:
-Qua hai năm nữa, có thể theo ta tới chiến trường “Kiến công lập nghiệp” rồi.
Phạm Chính Văn nghe vậy, trực tiếp nói với nhi tử:
-Quỳ xuống dập đầu với Bá gia, nghe thấy không, Bá gia đã nhận ngươi.
“. . .” Trịnh Phàm.