- Phạm Thiếu Lương, đa tạ Bá gia thu lưu, nguyện vì Bá gia quên mình phục vụ!
Đối với một thiếu niên lang mà nói, nhìn thấy thần tượng, có thể trực tiếp gia nhập vào đội ngũ thần tượng chính là chuyện nằm mơ cũng có thể cười.
Nhưng Trịnh bá gia không đơn thuần như vậy, bởi nói lời này ra, đều có thâm ý riêng của hắn.
-Thiếu Lương, ngươi mang theo mẫu thân ngươi đi xuống trước, vi phụ và Bá gia còn chuyện muốn nói.
-Vâng, phụ thân, Bá gia, mạt tướng. . . Không, tiểu nhân. . . Không, ta, ta cáo từ trước.
Bước chân thiếu niên này không vững, đầu hơi hơi say, khóe miệng mang theo ý cười không ức chế được, nâng mẫu thân rời đi.
-Bá gia, mời.
Phạm Chính Văn mời Trịnh Phàm lên lầu hai, Ông Tàng Hải vuốt râu cười khẽ, nhưng thật ra không đi theo, mà ngồi tầng dưới khoanh chân ngồi xuống, lấy ra một quyển sách, lật ra xem như một người ngoài cuộc.
Lầu hai là nơi trang nhã nhất, Phạm Chính Văn mời Trịnh Phàm vào, hắn bắt đầu pha trà, có thể thấy được Phạm Chính Văn là một người tinh thông trà đạo.
Trịnh Phàm không nói chuyện, chỉ chờ nói đó.
Rốt cuộc, nước trà đã đưa đến trước mặt.
Phạm Chính Văn cuối cùng mở miệng nói:
-Bá gia, có chuyện, Phạm mỗ không biết có nên nói hay không?
Nếu thủ hạ hắn dám nói lời này với hắn, Trịnh bá gia đã sớm một cước đá bay ra ngoài rồi.
Nếu nếu chuẩn bị muốn hố cả nhà người ta, tự nhiên trên phần thái độ, nhất định phải ôn hòa không ít.
Ăn nhà người ta, ngủ nhà người ta, còn nhìn cô nương nhà người ta, kết quả còn muốn lừa người ta, cho dù Trịnh bá gia tự nhận mặt cực dày, cũng hơi ngượng ngùng.
-Phạm huynh cứ việc nói thẳng.
-Bá gia, Phạm mỗ cảm thấy hiện tại đã bắt được công chúa, nhưng bắt nàng quá mức yên lặng không một tiếng động, cho nên, Phạm mỗ cho rằng, nếu Bá gia muốn dựa theo ý tưởng ban đầu chúng ta đã xây dựng, dương danh tên tuổi, hiện tại có thể…
-Có thể gì?
-Có thể thả công chúa ra.
-Thả? Làm sao có thể!
Trịnh Phàm nói.
-Thả rồi, chúng ta có thể bắt lại.
Trịnh Phàm đứng lên, nói với Phạm Chính Văn:
-Vậy chẳng phải đưa Phạm huynh, Phạm gia, rơi vào hoàn cảnh càng thêm nguy hiểm hơn sao? Không được, không được, kiên quyết không được… Loại chuyện này… Trịnh Phàm ta… Không làm được!
-Bá gia, Bá gia. . .
-Từ khi vào Sở đến nay, Phạm huynh đối đãi ta như huynh đệ, ta coi Phạm huynh như bạn chí cốt, Trịnh Phàm ta làm sao có thể làm cái việc không bằng súc sinh này?
Phạm Chính Văn hít sâu một hơi, nói:
-Bá gia, xin nghe ta chậm rãi nói.
-Không được, không cần phải nói, tuyệt đối không được.
-Ai ai ai, Bá gia, ngồi, ngồi, ngồi, tạm thời đừng nóng nảy, tạm thời đừng nóng nảy, Bá gia hẳn rõ ràng, lần này chúng ta bắt công chúa trở về, tuy nàng là thật, nhưng cũng có thể biến thành giả. Cho nên thả nàng, chờ ngày đại hôn, chúng ta lại dựa theo kế hoạch ban đầu cướp về là được rồi.
Trịnh Phàm nói:
-Khuất thị và Hoàng thất tất nhiên sẽ càng thêm cảnh giới, chúng ta muốn dựa theo kế hoạch cũ bắt người, khó khăn so với ban đầu còn cao hơn gấp mấy lần.
-Vậy chúng ta lại trả thêm mấy lần đại giới là được, Phạm gia ta sẽ phát động hết thảy lực lượng, không tiếc hết thảy giúp Bá gia cướp lại công chúa, giúp Bá gia nổi danh thiên hạ!
Trịnh Phàm hỏi lại:
-Tất cả lực lượng?
-Phải.
Phạm Chính Văn gật đầu dứt khoát.
-Vậy Phạm gia?
-Chỉ cần Bá gia có thể đạt thành tâm nguyện, Phạm gia ta có thể từ bỏ!
Nếu Phạm gia có thể phát động toàn bộ lực lượng, không hề che lấp gì, như vậy lực lượng bộc phát ra có thể đáng sợ đến mức nào, rốt cuộc Tiền có thể khu động ma quỷ.
-Vậy Phạm huynh ngươi…
-Bá gia, Phạm mỗ vẫn chưa muốn chết, còn người nhà Phạm mỗ, những người trên 30 tuổi, đều sẽ chết.
-Chết?
-Đương nhiên không phải chết thật, là chết giả, Thiếu Lương sẽ giữ đạo hiếu không hề đi ra ngoài. Nhưng đến lúc đó, phủ đệ sẽ có một người khác thế thân Thiếu Lương, mà Thiếu Lương và một vài người khác sẽ đi trước một bước, vượt Mông sơn vào Tấn, đến một địa phương an toàn.
Trước tiên đưa vợ con đi, Phạm Chính Văn sẽ không băn khoăn gì nữa.
Đến nỗi Phạm gia nhiều nhân khẩu như vậy, những người Phạm gia khác sẽ có kết cục thế nào, Trịnh Phàm không hỏi, bởi Phạm Chính Văn kỳ thật đã đưa ra đáp án.
Hắn nguyện ý đánh cuộc, nguyện ý lấy toàn bộ Phạm gia hiến tế, hắn, không sao cả.
Rõ ràng là một đại phú hào siêu giàu có, nhưng vừa lên chiếu bạc, đã cố tình trực tiếp đánh cuộc tất.
-Đúng rồi, còn có một việc Phạm mỗ muốn báo cho Bá gia, đó chính là Tông Châu tướng quân Lệ Mục bị điều tới hôm nọ, buổi sáng ngày hôm nay đã suất quân trở về, Thanh Loan quân Khuất thị cũng điều động trở về không ít, hiện tại số lượng binh mã bên ngoài Hạ Dung huyện đang tìm công chúa, khả năng không đến một vạn người.
-Phát sinh chuyện gì?
Trịnh Phàm kinh ngạc hỏi.
-Tĩnh Nam Hầu bỗng nhiên xuất binh, đại phá quân đội Tiết Nhượng tướng quân tại vùng ngoại ô Trấn Nam quan, Tĩnh Nam quân tại Tấn địa có dấu hiệu điều động toàn bộ, tựa hồ tính toán tập kết binh mã chuẩn bị cường công Trấn Nam quan. Trấn Nam quan báo nguy, binh mã các lộ Sở Quốc tự nhiên không thể tiếp tục đi lung tung, cần điều binh áp sát biên giới tăng cường phòng ngự, bởi Đại Sở đối mặt… Chính là Tĩnh Nam Hầu Yến Quốc, Điền Vô Kính!
Hầu gia… Muốn công thành?
Trịnh Phàm tin tưởng, Hầu gia khẳng định không phải thật sự muốn công thành, cái này hẳn muốn cho Sở nhân xem, cho Sở nhân một chút áp lực.
Bên trong Sở nhân khẳng định có không ít người cũng cảm thấy Yến quân sẽ không công thành, nhưng ai bảo người thống lĩnh là Điền Vô Kính đây, ai bảo một khi Trấn Nam quan bị phá, Thiết kỵ Yến Quốc dưới trướng vị Tĩnh Nam Hầu bách chiến bách thắng kia có thể tiến quân thần tốc đây?
Sở nhân không dám đánh cuộc, cho nên đối mặt với cục diện này, bọn họ không thể không bắt đầu điều động lực lượng tiến hành ứng đối.
So sánh với toàn bộ an nguy của Đại Sở, chuyện một công chúa mất tích, tự nhiên chẳng đáng gì.
Đồng thời sau khi Tĩnh Nam Hầu hành động vậy, xác thực giúp Trịnh Phàm giảm bớt không ít áp lực, nếu Hầu gia còn có thể tiếp tục làm thêm mấy động tĩnh nữa, kế tiếp coi như thả công chúa đi, đại hôn tiếp tục bởi lúc này Hoàng thất càng bức thiết yêu cầu đạt thành thông gia với Khuất thị, nhưng dưới Thiết kỵ Yến Quốc bên ngoài bức bách, đại hôn tiến hành tất nhiên dồn dập, khẳng định không được an ổn, vô hình chung, lần thứ hai sáng tạo ra điều kiện thuận lợi để Trịnh Phàm bắt công chúa.
Cái này giống lúc trước, hắn suất quân thâm nhập, tập kích bất ngờ Tuyết Hải Quan, khai sáng ra cơ hội cực tốt để Tĩnh Nam Hầu quyết chiến với chủ lực dã nhân trên Vọng Giang.
Tĩnh Nam Hầu khẳng định không biết hiện tại Trịnh Phàm đang làm gì và chuẩn bị cái gì.
Nhưng cái này cũng không gây trở ngại Tĩnh Nam Hầu giúp Trịnh Phàm một phen.
Trịnh Phàm dựa lưng trên ghế sau, duỗi tay, bưng kín mặt.
Ngay sau đó, hắn hít sâu một hơi, hơi mang giọng mũi ướt át, hốc mắt ửng đỏ:
-Phạm huynh, Trịnh Phàm ta là một người tham công, nhưng Trịnh Phàm ta tuyệt đối không phải kẻ vì bản thân có thể đẩy huynh đệ bằng hữu xuống hố lửa!
Phạm Chính Văn lui về phía sau hai bước, vái chào thật sâu đối với Trịnh Phàm, nói:
-Bá gia, đây là tâm nguyện của Phạm mỗ, đại tộc giống như thảo nguyên, lửa lớn thiêu bất tận, năm sau phục lại sinh. Lần trước Phạm mỗ đã nói qua, ta đã ăn quá no, nhưng trên đời này cả đời bao nhiêu người đều không đợi được cơ hội ăn no ngồi lên chiếu bạc này.
Phạm Chính Văn dừng một chút, lên giọng, nói:
-Phạm mỗ nguyện ý đánh cuộc, hy vọng Bá gia thành toàn!!!
Nói xong, Phạm Chính Văn quỳ xuống trước mặt Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm lập tức đứng dậy, mạnh mẽ giữ chặt đôi tay Phạm Chính Văn, hít hít nước mũi, phát ra một tiếng thở dài:
-Phạm huynh tội gì bức ta như vậy?
-Nếu Bá gia không đáp ứng, Phạm mỗ từ đây quỳ thẳng không dậy, thỉnh cầu Bá gia khai ân, cho ta Phạm gia một cơ hội thoát khỏi cái mũ nô bộc hơn trăm năm qua!
Trịnh Phàm run rẩy cắn chặt răng, yên lặng lùi về phía sau hai bước.
Cuối cùng, hắn hơi ngây người ngồi trở lại trên ghế, dùng âm thanh hơi nức nở, nói:
-Thôi thôi…. Cứ… Cứ… Theo lời Phạm huynh nói đi!
. . .