Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 944: RA KHỎI THÀNH

Tình hình chiến đấu một đường trên Trấn Nam quan trước mắt trở thành sự kiện toàn bộ Sở Quốc quan tâm nhất.

Đơn giản bởi nam nhân gọi là Điền Vô Kính kia lĩnh binh mã, đơn giản bởi binh mã dưới trướng kia gọi là Tĩnh Nam quân.

Sở nhân không dám chậm trễ, bởi lúc trước Tấn nhân cũng từng chậm trễ rồi, sau đó… Tấn Quốc không còn trên bản đồ nữa.

Còn chưa tìm được công chúa, tuy nói Tông Châu tướng quâ Lệ Mục phụng mệnh suất binh hồi viện biên cương, nghe nói vị Vu Chính kia cũng trở lại kinh đô tọa trấn.

Nhưng binh mã các lộ bên ngoài, vẫn như cũ tiếp tục lục soát tìm công chúa.

Hạ Dung thành không lớn, một bên hợp với Mông Sơn, một tầng xa xa giáp Tề sơn, mặt khác hai núi này hợp với nhau, không chỉ khiến đội thương nhân lui tới không cách nào thông hành, ngay cả những người tính toán kiếm bạc người đi đường, cũng không thể không ngưng lại, bao quát một bang phái gọi là Khiếu Trư bang.

Khiếu Trư bang gần giống Cái Bang, thành viên đại khái tầm ba bốn mươi người, phần lớn đều là thiếu nam thiếu nữ, cũng là tiểu ăn mày, bọn họ tập hợp cùng nhau, tạo thành một bang phái.

Tên không khí phách, nhưng lại đại biểu cho một loại truy cầu tốt đẹp đối với tương lai.

Bởi phần lớn bọn họ đều sống ngoài thành, nguyên bản thành viên Khiếu Trư bang tính toán rời Hạ Dung đến Tụ An thành, không thể không tiếp tục ở Hạ Dung thành tiếp tục chịu khổ.

Nguyên bản bang chủ bọn họ có chủ ý là, ngày công chúa và trưởng tử Khuất thị đại hôn, các thành viên đến Tụ An thành, thế nào cũng có cơ hội nhặt được chút bạc rơi, đủ ăn vài tuần, vận khí tốt hơn một chút, còn có thể nhặt được tiền thưởng, thế nào cũng kiếm được chút ít.

Mà một ngày này, Phạm phủ báo tang.

Phu nhân gia chủ Phạm phủ Văn Thị bị bệnh qua đời.

Việc tang lễ nhà siêu giàu, tự nhiên không thể qua loa cho xong, một hồi tang lễ thôi cũng đủ kinh động toàn bộ Hạ Dung thành.

Khiếu Trư bang dưới sự dẫn dắt của bang chủ, cố ý lấy ra không ít củi gỗ và than đá của bang, bắt đầu tắm rửa tại khu vực hẻm vắng.

Ngày thường bọn họ ăn mày rất ít khi tắm rửa, thứ nhất tắm rửa quá sạch sẽ đi xin cơm xin tiền sẽ không tiện lắm, thứ hai vào thời tiết lạnh giá này, trên người có thêm một tầng dơ bẩn tương đương với đỡ mất một tầng quần áo giữ nhiệt.

Nhưng hôm nay bất đồng, tuy quần áo nhóm ăn mày rách tung tóe, nhưng người rất sạch sẽ, kết bè kết đội đi cửa Phạm phủ xin việc bởi việc lo tang ma rất rườm rà, tự nhiên yêu cầu rất nhiều người, tự nhiên có việc cho bọn họ, sau khi xong xuôi có thể nhận tiền lì xì.

Cũng là cái bao lì xì, nhưng khác với bao lì xì đám cưới, Phạm phủ ra tay hào phóng, tất nhiên bọn hắn sẽ không thiệt thòi, đối với thành viên Khiếu Trư bang mà nói, xác thực là thu nhập lớn.

Trong tiệm thịt dê đối diện Phạm phủ, một hài tử tầm mười lăm tuổi ôm một nữ đồng tầm bảy, tám tuổi đang uống canh thịt dê.

Đại hài tử ăn thịt dê, tiểu nữ đồng ăn canh và ăn bánh bột ngô.

Hai người rất tự giác ngồi vị trí gần cửa sổ của cửa hàng, hiện tại đã vào đông, vị trí gần cửa sổ thường rất lạnh, không có người ngồi, cũng có thể tránh khách nhân khác quấy nhiễu, để chủ quán nhìn hai người thuận mắt hơn một chút.

Đúng lúc này, đoàn người đi vào cửa hàng.

Cầm đầu là một nam tử, người mặc áo gấm, thoạt nhìn khí độ bất phàm, bên cạnh người này còn có hai nữ một nam.

Nữ tử thành thục mỹ diễm, sau khi ngồi xuống tự thành phong lưu, một nữ tử thoạt nhìn giống nha hoàn, mặt khác còn một nam tử, tự giác ngồi vào góc, cầm túi rượu tự uống.

Người bình thường tới ăn cửa hàng canh, cơ bản đều lấy một phần canh thịt dê thêm một chiếc bánh, bánh bột ngô xem như phần tặng kèm khi ăn canh.

Mà khách nhân có điều kiện kinh tế một chút, cảm thấy trong canh thịt dê có quá ít thịt dê không dễ chịu, tỷ như vừa mới ngồi xuống đã gọi ba chén canh thịt dê, cộng thêm hai đĩa thịt dê nướng, gọi thêm một đĩa đậu nóng và ít rau sống ăn kèm.

Nơi này vào ngày đông, uống canh thịt dê ăn sáng, có thể nói là một loại hưởng thụ.

Hạ Dung bởi có Phạm gia tại đây, thương nhân lui tới không ít, tỉ lệ kẻ có tiền so với huyện thành khác tự nhiên lớn hơn rất nhiều, tự nhiên yêu cầu rất khắt khe đối với thức ăn, còn nữa khách nhân từ nơi khác tới đây không ít, mang đến nhu cầu khẩu vị từ không ít địa phương khác nhau, tự nhiên mỹ thực cũng dựa vào không ngừng giao lưu va chạm mà được tiến hành cải tiến tăng lên.

Cho nên, canh cửa hàng này đủ khiến Trịnh Phàm vừa lòng.

Lúc trước, lão gia Phạm phủ chính là Phạm Chính Văn quan hệ rất tốt với ông chủ quán này, thường xuyên phái người tới đây mua đồ ăn vào phủ, cho nên lần này Phạm phủ có tang, nhà chủ quán này cũng mang bạc vào phúng viếng.

Trịnh Phàm còn hỏi Phạm Chính Văn, lấy tài lực Phạm gia, muốn thu cửa hàng này lại, nhập vào đầu bếp trong phủ, chẳng phải càng tiện hơn sao?

Phạm Chính Văn đang vội vã “Lo việc tang ma” cho thê tử, hiển lộ ra một cỗ tiêu sái, nói câu vui đùa:

-Nếu thật muốn thu nữ nhân nhà khác vào nhà, nhân tâm sẽ không động như vậy.

Trịnh bá gia ngay từ đầu còn cảm thấy Phạm Chính Văn chỉ nói đùa.

Sau khi trở về lại đây mới phát hiện, thứ này rất có ý nghĩa.

Trịnh bá gia ăn canh, sẽ không xé bánh bột ngô vào, bởi đời trước hắn từng một lần thả bánh bao vào canh thịt dê, sau đó thử ăn, kết quả làm hắn rất thất vọng.

Sau đó lại ăn canh trên thế giới này, vừa uống hai ngụm nước canh cắn một miếng bánh bột ngô, ăn rất ngon.

Cho nên Tứ Nương không giúp Trịnh Phàm xé, nhưng công chúa đã dịch dung đứng một bên, lại chủ động lấy bánh bột ngô ra, bắt đầu giúp Trịnh Phàm xé thành khối nhỏ.

Trịnh bá gia sửng sốt một chút, lại không ngăn cản nàng.

Đồ ăn ngon thế nào đi chăng nữa, tác dụng của nó chỉ là lót bụng, nhưng đồ ăn được phụ gia thêm tình cảm, đã có thể nói là bất đồng.

Bên đối diện kia, thiếu niên tiếp tục ăn thịt, nữ hài thì cắn bánh bột ngô.

Trịnh Phàm nhìn thấy một bàn kia, thấy thiếu niên kia đang nhìn chằm chằm hắn, không khỏi vẫy tay.

Thiếu niên không chút do dự buông canh chén chạy tới đây, còn quỳ xuống đối với Trịnh Phàm:

-Đại gia phúc khang.

-Thế nào lại để muội muội ngươi ăn canh, bản thân ngươi lại ăn thịt.

-Bẩm ngài, dạ dày tiểu muội không tốt, ăn thịt không dễ tiêu hóa.

Trịnh Phàm gật gật đầu, không nói cái gì nữa.

Thiếu niên lại chủ động mở miệng nói:

-Ngài muốn ra khỏi thành?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!