Trịnh Phàm lắc đầu.
Thiếu niên do dự một chút, nói:
-Nếu ngài muốn ra khỏi thành, tiểu nhân nơi này thật có biết người chỉ đường, chỉ cần chút bạc là được.
-Ai nói chúng ta muốn ra khỏi thành? Ngay cả muốn ra khỏi thành, hiện tại có thể rời khỏi thành sao?
-Nhìn ngài và cô gái bên người này, tiểu nhân chỉ nhìn đã biết ngài đang tính toán đi xa.
-Ta thật khâm phục nhãn lực của ngươi.
-Đại gia, ngài chỉ cần đưa tiểu nhân tiền, ta nhất định mang các ngươi ra khỏi thành.
Trịnh Phàm vẫn như cũ lắc đầu, xua xua tay, nói:
-Chớ làm phiền ta.
-Vâng, tiểu nhân lập tức đi ngay.
Thiếu niên kia lùi về cái bàn cũ của hắn, thấy muội muội ăn gần hết khối bánh ngô kia, vội hô:
-Chưởng quầy phát đại tài, lại đưa nửa cái bánh bột ngô cho muội muội ta đi, chờ lát nữa dưới bếp có bát đũa gì bẩn để chúng ta giúp ngài rửa.
Ông chủ thấy thế, cười cười lắc đầu, vẫn phân phó tiểu nhị lại tặng hai bánh bột ngô cho họ.
Hai người ăn mày này là người nào, ông chủ này tất nhiên rõ ràng, thiếu niên kia chính là bang chủ Khiếu Trư bang, đừng nhìn tất cả từ trên xuống dưới bang này đều là kẻ ăn mày mà coi thường, nếu bọn hắn muốn chơi xấu ngươi, đảm bảo cửa hàng nhà ngươi tuyệt đối không thể buôn bán thông thuận.
Cộng thêm đám bang hội này tuy nói chỉ biết ăn xin, nhưng còn tính trượng nghĩa, thỉnh thoảng tặng họ vài cái bánh bột ngô là được.
Thiếu niên kia lại phân cho muội muội bánh bột ngô, còn hắn lại đánh chén canh, lần này canh chỉ là nước không có thịt.
Chờ sau khi hắn bưng canh trở về, thiếu niên một bên xé bánh bột ngô một bên tiếp tục dùng ánh mắt đánh giá bàn Trịnh Phàm bên kia.
Trịnh Phàm bên này ăn uống, cũng không ai nói chuyện, đợi sau khi ăn gần xong, Tứ Nương đi tính tiền, mọi người đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Thiếu niên cũng đứng dậy, bảo muội muội tự đi về, còn hắn một người đi theo đám người Trịnh Phàm rời đi.
Đi tới đi lui, Trịnh Phàm ngừng lại tại cửa một quán trà lâu, đoàn người tiến vào trà lâu.
Thiếu niên do dự một chút, sờ sờ túi tiền, cũng đi vào trà lâu.
Chỉ là, sau khi vào trà lâu, thiếu niên kia tìm thế nào cũng không nhìn thấy tung tích đám người Trịnh Phàm, một bên tính tiền một bên vuốt vuốt đầu hơi hồ nghi rời khỏi trà lâu, sau đó nhanh chóng bước đến cửa sau trà lâu, nhưng vẫn như cũ không phát hiện được gì.
Thiếu niên thở dài, đi trở về đến cửa quán trà, lại thấy Trịnh Phàm một người ngồi dựa vào cửa sổ, cười như không cười nhìn hắn.
-Hắc hắc.
Thiếu niên cười gượng hai tiếng, lại không chút xấu hổ nào, lần thứ hai chạy vào quán trà, không chút khách khí đổ trà trên bàn Trịnh Phàm vào bát, bởi Trịnh Phàm gọi trà ấm, không nóng, nên thiếu niên chỉ dùng một hơi uống cạn ba chén.
Trịnh Phàm không hỏi thiếu niên đi theo hắn làm cái gì, chỉ yên lặng rút ra điếu thuốc.
Thiếu niên phát hiện đám người đi theo Trịnh Phàm kia, hiện tại không thấy người nào.
Trên bàn trà đối diện, có người đang chơi cờ tướng.
Ánh mắt thiếu niên liếc qua đi, nhìn hơi đỏ mắt.
Trịnh Phàm thấy thế, duỗi tay bảo ông chủ lấy ra bàn cờ.
Thực nhanh, một bàn cờ tướng đã được bưng ra.
Thiếu niên không cần nhắc nhở, đứng dậy giúp đỡ Trịnh Phàm xếp cờ, cùng nhau chơi.
Trịnh bá gia chơi cờ rất tệ, còn thiếu niên kia chơi cờ rất hay, chỉ chốc lát sau, Trịnh bá gia đã bị đánh bại.
Trịnh Phàm cười cười, một lần nữa xếp lại ván mới.
Thiếu niên lần thứ hai đứng dậy hỗ trợ.
Lại bị thua hai ván, Trịnh Phàm lại rất thống khoái và thoải mái.
Trịnh bá gia hứng thú, cảm giác hơi mệt mỏi, duỗi cái eo lười.
Thiếu niên đứng dậy, đi tới chỗ tiểu nhị quán trá thay nước trà mới, sau đó lại chạy về chỗ Trịnh bá gia.
Trịnh Phàm không uống, chỉ để lại tiền trà, đứng dậy rời đi.
Thiếu niên lập tức cầm bạc đi thanh toán tiền trà, còn tính toán chi li một lát, lúc này mới vội vội vàng vàng chạy ra.
Sau khi chạy ra phát hiện Trịnh Phàm đang đứng bên đường, thiếu niên lập tức đi tới.
Tựa hồ thấy thiếu niên kia theo kịp, Trịnh Phàm bắt đầu đi về phía trước, thiếu niên tiếp tục đi theo phía sau.
Trịnh Phàm đi vào một cái hẻm nhỏ, thiếu niên cũng tiếp tục đi theo.
Trịnh bá gia đứng cuối hẻm nhỏ do dự trong chốc lát, lại đi ra ngoài, thiếu niên tiếp tục theo sau.
Sau khi một vòng, Trịnh Phàm dừng lại tại một chuồng bò, ngồi xuống đống cỏ khô, thiếu niên quy quy củ củ mà ngồi xổm trước mặt Trịnh Phàm, cười ngây ngô.
Trịnh Phàm duỗi tay chỉ chỉ thiếu niên này, nói:
-Đúng là vẫn dám theo ta.
Thiếu niên sờ sờ đầu, nói:
-Theo kịp khả năng chết, không theo kịp, mệnh khẳng định không còn.
-Người nơi nào?
-Nha, ngài, lời này ngài hỏi rất rộng.
Thiếu niên sờ sờ trên người, sau đó phá lớp lót trong áo, lấy ra ba tấm lệnh bài.
-Đây là Mật điệp tư, đây là Phượng sào, còn đây là Ngân Giáp vệ, còn có một ít thẻ bài tiểu quốc, ta cũng không thể luôn mang trên người. Ngài muốn hỏi ta cụ thể là nhà ai, tiểu nhân thật đúng là không đáp được, từ khi ta thành lập bang phái này tới nay, rất nhiều người tới tìm ta, trước mặt ta dụ bức đủ loại, ta cũng thuận thế tuân theo, sau đó họ ném ta một khối lệnh bài này.
Ngân Giáp vệ, Mật điệp tư và Phượng sào là ba tổ chức tình báo Tam Quốc lớn nhất, nhưng những cơ quan này không phải thần, bọn họ sẽ tập trung toàn lực đối với mục tiêu để ý, hiểu rõ hết thảy, nhưng trên những mặt khác, bọn họ rất khó hoàn toàn kiểm soát hết, đặc biệt là loại nhãn tuyến hạ tầng của tổ chức này, khi phát triển và xây dựng mạng lưới có vẻ hơi qua loa.
Dù sao chỉ cho người ta một tấm thẻ mô phỏng và một lời hứa về tương lai tốt đẹp, nói chung cũng chẳng mất gì.
Nhưng thật ra thiếu niên này, có lẽ bang phái này quá mức thích hợp, tự nhiên được người ta ban phát nhiều “Mộng” như vậy.
Thiếu niên yên lặng thu hồi tất cả tấm thẻ bài kia về, nói:
-Ta vốn được Ngân Giáp vệ sai tới nhìn chằm chằm Phạm gia, ta vừa tới, ai ngờ tự nhiên đụng phải ngài
-Ngươi nhận ra ta?
-Bẩm đại gia, nếu ta nhận ra ngài, mệnh tiểu nhân này đã sớm không còn? Đây bởi số mệnh tiểu nhân không tốt, đụng phải ngài.
-Ha ha.
Trịnh Phàm cười cười.
Lúc này, Tứ công chúa từ phía sau chuồng bò đi ra, chẳng qua Tứ công chúa đã thay đổi trang phục khác.
Tuổi tác công chúa vẫn không tính lớn.
Thiếu niên há miệng thở dốc, như ý thức được cái gì, ngay sau đó, quỳ sát xuống, dập đầu đối với Trịnh Phàm.
Không phải hôm nay số mệnh hắn không tốt đụng phải Trịnh Phàm.
Mà là… Hắn được Trịnh Phàm lựa chọn ra.
-Mang nàng rời khỏi Hạ Dung thành.
Trịnh Phàm chỉ chỉ công chúa phía sau nói.
-Ta. . .
Trịnh Phàm từ trong lòng móc ra một khối vàng, đúng vậy, chính là một khối vàng, trực tiếp đặt trước mặt thiếu niên kia.
-Con người ta không thích giảng mộng tưởng hay hứa hẹn gì trước mặt người khác, cũng không thích người khác làm vậy đối với ta, ta càng thích chính là, dùng tiền tài tới vũ nhục ta.
Trịnh Phàm liếc mắt nhìn thiếu niên kia, nói tiếp:
-Hi vọng ngươi cũng giống ta!
-Tiểu nhân tuân lệnh.
Thiếu niên duỗi tay bắt được khối vàng kia, nằm trong tay.
-Nhờ ngài nói cho ta biết, khi nào muốn ra khỏi thành?
-Chờ lát nữa có thể đi rồi.
Hùng Lệ Tinh đi tới, duỗi tay muốn giúp Trịnh Phàm phủi cọng cỏ trên ống quần Trịnh Phàm, lại bị Trịnh Phàm bắt được tay ngăn trở.
-Ngươi rất nhanh có thể tự do.
Trịnh Phàm nói.