Hùng Lệ Tinh cười khổ nói:
-Nguyên bản tưởng rằng sẽ an bài phương thức tốt hơn cho ta, tỷ như phá miếu, tỷ như giết chết vài người, ta không thích bộ quần áo này!
-Không nhiều người thích cái này.
-Ta thích mặc quần nhỏ hình tam giác có mấy cái lỗ nhỏ giống Phong tiên sinh, nghe Phong tiên sinh nói, ngươi rất thích loại đấy, ta nghĩ về sau ta cũng có thể mặc cho ngươi xem.
-Không nói mộng tưởng của ngươi lập tức có thể thực hiện, biết đâu ngươi lại muốn chọc cả người ta thành cái lỗ nhỏ đây.
Hùng Lệ Tinh cười, nói:
-Ta có thể hiểu, ngươi sợ hãi sao?
-Có chút, nhưng ta cảm thấy đặt cược thế này, chơi thế này mới vui.
Trịnh Phàm nói.
-Kỳ thực, ta vốn không muốn ngươi làm giống Tứ Nương.
-Đúng vậy, sau này tính cả ta về bên người ngươi, ta cũng không làm được như vậy.
Hùng Lệ Tinh gật gật đầu.
Bởi nàng là nữ nhân, cho nên mới càng hiểu nữ nhân.
-Thuận buồm xuôi gió, tết Nguyên Tiêu gặp lại.
Hùng Lệ Tinh áp cái trán trên ngực Trịnh Phàm, bàn tay vuốt ve nhẹ trên ngực Trịnh Phàm, nói:
-Chờ ta.
Tiếp theo, thiếu niên kia mang theo Hùng Lệ Tinh đi rồi.
Trịnh Phàm đứng tại chỗ, một chiếc xe ngựa chậm rãi đi tới, trên xe ngựa ngồi chính là Phạm Chính Văn.
Còn lái xe, chính là Ông Tàng Hải.
Trịnh Phàm lên xe ngựa, Phạm Chính Văn cười nói:
-Bá gia đây, trong lòng vẫn còn hơi luyến tiếc?
-Không, người nên luyến tiếc, hẳn là Phạm huynh mới phải.
-Phạm mỗ cảm giác bản thân đã kiếm lời.
-Vậy thì tốt rồi.
. . .
Hôm sau, trưởng tử Khuất thị Khuất Bồi Lạc lĩnh ba ngàn tư binh tinh nhuệ Khuất thị nhập Hạ Dung thành, thẳng vào Phạm phủ.
Nếu nói Phạm gia là trời tại Hạ Dung thành, như vậy Khuất thị chính là trời trên đầu tất cả những đại môn đại gia tộc cùng loại với Phạm phủ này.
Khi binh mã Khuất thị đánh cờ hiệu đi vào, binh sĩ thủ thành không có bất kỳ tâm tư ngăn trở nào, trực tiếp mở cửa thành.
Khuất thị quân, cũng chính là “Thanh Loan quân”, trực tiếp vào Hạ Dung thành, càng trong khoảnh khắc, bao vây toàn bộ Phạm phủ.
Trưởng tử Khuất Bồi Lạc mặc giáp trụ đi vào đại môn Phạm phủ.
Ven đường chính là người nhà Phạm phủ quỳ sát đầy đất.
Đợi Khuất Bồi Lạc sắp tiến vào chính viên, cũng chính là vị trí linh đương, Phạm Chính Văn đã đi ra chính viên, quỳ sát dưới chân Khuất Bồi Lạc.
-Nô tài Phạm Chính Văn, gặp qua thiếu chủ.
Phạm Chính Văn hành lễ chính là đại lễ, bởi ở Sở Quốc, Khuất thị là chủ, Phạm thị là nô.
Quan hệ chủ tớ đã kéo dài gần một trăm năm mươi năm, nhiều thế hệ người Phạm gia từ khi gia đời đã bị mang dấu vết nô bộc Khuất thị.
Bất cứ thứ gì, mặc kệ tốt hay xấu, chỉ cần lặp đi lặp lại đủ lần, trong thời gian dài liêu tục đều hình thành truyền thống.
Khuất thị chính là trời trên đình đầu người nhà họ Phạm.
Nhưng rất nhiều người nhà họ Phạm kỳ thực đã thành thói quen, bọn họ phát huy khả năng kinh thương của gia tộc, cung cấp và nuôi dưỡng Khuất thị.
Khả năng cũng có tiền bối vào ban đêm sẽ suy tư qua, sẽ do dự qua, sẽ khó chịu qua, nhưng chung quy đều nhắm mắt buông tay.
Nhưng Phạm Chính Văn…
Hắn tựa hồ ăn no căng thật!
Khi người ta ăn no căng, mới có thể đi làm một ít chuyện không có ý nghĩa trong mắt thường nhân, tuyệt đại bộ phận nghệ thuật đều được sáng tác trên tiền đề cái bụng tác giả được thỏa mãn.
Công chúa biết địa phương giam giữ nàng là Phạm phủ, hiện tại công chúa đã được thả ra ngoài.
Mà vô luận Trịnh Phàm và Phạm phủ đều không lưu lại bất cứ thủ đoạn chế hành nào trên người công chúa.
Bởi cái này không quan trọng.
Hạ độc?
Thân là công chúa một quốc gia, chỉ cần nàng khôi phục tự do, khôi phục tôn sùng, bất luận thủ đoạn chế ước nào ngươi đặt trên người nàng, nàng đều có cách giải trừ.
Bởi nàng, là công chúa.
Cho nên, Phạm Chính Văn rõ ràng, mạng tất cả mọi người trong Phạm phủ đều do Khuất Bồi Lạc hoặc nói đều trong nhất niệm của công chúa.
Chỉ cần công chúa nói một tiếng, phân phó một chút, Khuất Bồi Lạc không cần hỏi nguyên do, sẽ tới đây không do dự đồ diệt toàn bộ Phạm phủ.
Mùi hương nến rất nồng đậm, bên trong mơ hồ có thể nghe được tiếng hòa thượng tụng kinh văn.
Khuất Bồi Lạc cong lưng, duỗi tay, nâng Phạm Chính Văn lên, nói:
-Phạm thúc, chuyện di nương vừa rồi, ta cũng rất khổ sở, sau khi ta nghe được tin tức này, lập tức tới đây, bởi gần nhất có quá nhiều chuyện nên tới chậm trễ, xin Phạm thúc thứ lỗi.
-Thiếu chủ nói quá lời, nói quá lời.
Khuất Bồi Lạc gật gật đầu, mở hai tay ra, hai giáp sĩ phía sau chủ động tiến lên, lấy khăn trắng quấn lên hắc sa cho hắn.
Ít khi, Khuất Bồi Lạc sẽ đi cùng Phạm Chính Văn, đi vào chính viên, đứng trước linh đường Văn Thị, dâng hương.
Lễ đã xong.
Khuất Bồi Lạc hỏi:
-Thiếu Lương đâu?
-Bẩm thiếu chủ, Thiếu Lương nhà ta bị bệnh.
Khuất Bồi Lạc hít sâu một hơi, gật gật đầu, nói:
-Thiếu Lương khổ rồi.
Phạm Thiếu Lương từ nhỏ đi theo Khuất Bồi Lạc làm bạn chơi cùng, hoặc làm thư đồng, đây là quy củ, người thừa kế đời sau của các gia tộc phía dưới Khuất thị, từ nhỏ đều phải vào Khuất thị, học tập và trưởng thành cùng con cháu trung tâm Khuất thị.
-Chờ một thời gian nữa, ta lại tới gặp Thiếu Lương, mong rằng thúc thúc có thể giúp ta chăm sóc hắn nhiều hơn.
-Thiếu chủ nói quá lời, Thiếu Lương, rốt cuộc cũng là con ta.
-Phải.
Khuất Bồi Lạc duỗi tay gõ gõ trán, nói:
-Mấy ngày nay bận quá, xem ta bắt đầu nói lời lung tung rồi, cũng may mọi chuyện đã được giải quyết.
-Đã tìm được vị kia rồi?
Phạm Chính Văn hỏi.
Bởi chuyện này xảy ra tại địa giới Hạ Dung, cho nên Phạm gia cũng xuất lực tìm kiếm công chúa, trên thực tế Phạm Thiếu Lương từ Tụ An thành trở về, cũng vì giúp Khuất Bồi Lạc tìm vị kia.
Khóe miệng Khuất Bồi Lạc lộ ra một vệt ý cười, nói:
-Mặc kệ thế nào, người đã trở lại rồi, hiện tại quốc sự đang rối ren, chúng ta phận làm vãn bối này chỉ nghĩ thôi cũng không phải biện pháp.
Khuất Bồi Lạc dừng một chút, dặn dò nói:
-Đúng rồi, thúc, thay ta chuyển cáo Thiếu Lương, để hắn an tâm dưỡng bệnh, chờ sau khi ta đại hôn xong, sẽ mang theo hắn đi mặt bắt giết Yến cẩu đi. Tuổi tác Thiếu Lương nhỏ hơn ta, nhưng lại rất am hiểu việc trên chiến trường.
-Đa tạ thiếu chủ dìu dắt.
Khuất Bồi Lạc gật gật đầu, đi ra Phạm phủ, mang theo tư binh Khuất thị rời đi.