Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 947: ĐÚNG LÀ KHÔNG CẦN

Bên cửa sổ lầu hai khách điếm Hạ Dung huyện, A Minh nghiêng thân nhìn Thanh Loan quân phía dưới đi qua, nói:

-Xem ra vị công chúa kia không chúng ta.

Tứ Nương mở miệng nói:

-Bán hay không có cái gì khác nhau, vị công chúa kia vẫn rất thông minh, chẳng qua trẻ tuổi và thiếu chút kinh nghiệm mà thôi, nàng đã sớm đoán được bị nhốt ở Phạm phủ, chúng ta cũng mang nàng sinh hoạt tại Phạm gia mấy ngày. Nàng hẳn rõ ràng, chúng ta dám làm như thế, là bởi Phạm gia đã làm tốt chuẩn bị, cho nên diệt hay không diệt Phạm gia chẳng có gì khác?

Tứ Nương dừng một chút, bổ sung:

-Nhưng để ta ngoài ý muốn chính là, Phạm Chính Văn lại không đi.

Trịnh Phàm ngồi ở ghế trên, trong miệng nhấm nuốt kẹo bạc hà, nghe đến đó, không khỏi mở miệng nói:

-Hắn là dân cờ bạc, có điều ta cũng rất tò mò, thật sự có loại người không do dự đem tính mạng toàn gia lên chiếu bạc đánh cược. Kỳ thực, ta có thể cảm nhận được, ngay cả Điền Vô Kính, trong lòng cũng. . .

Tứ Nương nói:

-Chủ thượng có thể đời trước ngài trải qua chưa đủ nhiều, lúc này người bán hàng đa cấp lừa người thân đến tan cửa nát nhà, quả thực không phải ít. Nếu có đủ lợi ích mà nói, trừ bỏ dòng chính thân cận, người nguyện ý làm vậy kỳ thực không phải ít.

-Nha, xem ra ta vẫn quá đơn thuần.

Trịnh Phàm cười cười.

-Chẳng qua rời khỏi Phạm gia, bỗng nhiên thấy không quen.

Ở Phạm phủ quen, cuộc sống và sinh hoạt thực sự quá thoải mái.

Nhưng hiện tại không thể ở, bởi hiện tại Phạm gia chính là quả bom hẹn giờ, tùy thời đều có thể nổ tung, Trịnh bá gia không muốn theo người Phạm gia bị mai táng chung.

-Đúng rồi, Tam Nhi bên kia đã được thông báo chưa?

-Đã phái người thông báo rồi.

Tứ Nương đến bên người Trịnh Phàm, giúp Trịnh Phàm mát xa bả vai, tiếp tục nói:

-Kỳ thực, Kỳ thật, hiện tại cũng khá tốt, chúng ta phải làm, chính là đợi

-Có cảm thấy quá đơn thuần thay không, hoàn toàn đem lợi thế đè lên người khác đánh bạc?

Trịnh Phàm hỏi.

-Chủ thượng, chúng ta không cần suy nghĩ nhiều làm gì, cái này giống đi trên dây thừng, đặt an toàn và sinh mệnh trên một cái dây thừng, cảm giác sẽ vô cùng kích thích.

A Minh nói:

-Dù sao chúng ta không cần mệnh nữa.

. . .

-Ma ma Khuất thị đi rồi sao

-Bẩm công chúa, đi rồi ạ.

-Ân.

Hùng Lệ Tinh nằm nghiêng trên thảm, ánh mắt hơi hơi mệt mỏi.

Bản thân nàng mất tích đã liên lụy đến rất nhiều người, đặc biệt là Khuất thị.

Khuất thị phái ra ma ma đức cao vọng trọng nhất tới kiểm tra.

Rốt cuộc, càng là đại quý tộc, càng xem trọng huyết mạch thuần khiết, cho dù công chúa gả đến nhà bọn họ, cũng không thể ngoại lệ.

Bởi không có gì bất ngờ xảy ra, công chúa sinh ra nam hài tử, tất nhiên chính là đích trưởng tử đời sau Khuất thị, cái này can hệ quá lớn.

Đặc biệt sau khi công chúa mất tích quay trở về, dựa theo tư duy người bình thường, một nữ tử tao ngộ loại chuyện này, phản ứng đầu tiên đại khái suất chính là thất thân.

Khuất thị vội vội vàng vàng phái người lại đây, cũng vì để phòng bất trắc.

Đại hôn tất nhiên phải tiến hành.

Nhưng nếu công chúa đã thất thân, như vậy sau hôn sự này, công chúa sẽ bị ướp lạnh.

Cho dù Nhiếp Chính Vương cũng cần thiết ngầm đồng ý kết quả này, nếu không chính là mạnh mẽ đè nặng đầu Khuất thị, để huyết mạch dòng chính Khuất thị trộn lẫn nước, như vậy mà nói, Khuất thị không phản cũng phải phản.

Nữ nhân chỉ là trung gian môi giới chính trị, thường thường là phương yếu thế, không ai sẽ thật sự để ý cảm giác của các nàng, đến công chúa cũng không ngoại lệ.

Cũng may, nàng vẫn như cũ là “Hoàn bích chi thân”.

(Chú thích: Hoàn bích chi thân là thân thể còn trong trắng, còn trinh tiết.)

-Ta muốn đi ra ngoài một chút, nơi này thật quá buồn.

Công chúa đứng dậy, thị nữ hầu hạ khoác áo choàng lên cho nàng.

Trong ngoài biệt uyển có thể nói đề phòng nghiêm ngặt, nhưng công chúa lại không cảm giác an toàn chút nào, bởi ca ca nàng yêu nhất, không hề cố tình phái người đến đây hỏi han nàng.

Nàng chỉ là em gái hắn, một em gái hết sức bình thường.

Công chúa đi tới một phòng khác, thị nữ đẩy cửa ra, công chúa đi vào.

Bên trong, có mùi vị thảo dược nồng đậm.

Trên giường kia có một người nằm, đó chính là thiếu niên “Cứu” nàng ra.

Sau khi đưa nàng rời khỏi thành thị, hắn không hề biết thân phận thật sự của nàng.

Sau khi biết, hắn khiếp sợ nằm rạp trên đất không dám nhấc đầu.

Nàng hỏi hắn, ngươi có công cứu ta, ngươi muốn thưởng cái gì.

Hắn nói hắn muốn suy nghĩ một chút nữa.

Thiếu niên họ Triệu này, xác thực thông minh.

Tuổi còn trẻ, lại có thể kéo bè kéo cánh, trên người có thể mang theo nhiều thẻ bài các tổ chức khác nhau.

Khả năng sau bao nhiêu năm, trên giang hồ nhất định cũng vang danh hắn.

Nhưng số phận trêu ngươi, chính một ngày kia hắn ăn canh trong tiệm, hắn đụng phải Trịnh Phàm, hoặc nói Trịnh Phàm đã lựa chọn hắn.

Vận mệnh của hắn, kỳ thật đã không nằm trong tay hắn.

Hùng Lệ Tinh cảm thấy, thiếu niên họ Triệu này còn thế này, bản thân nàng cũng chẳng khác gì.

Trong khu vực nhỏ tại Hạ Dung thành này, hắn cũng là một nhân vật hô mưa gọi gió.

Mà nàng trong cung, trong mắt phần lớn người thường, chính là công chúa vô cùng tôn quý.

Nhưng sự thật trớ trêu, đường sống bọn họ có thể lựa chọn, thật sự quá ít quá ít.

Mùi thảo dược quá nồng đậm, làm Hùng Lệ Tinh cảm thấy hơi hít thở không thông, nàng muốn rời khỏi nơi này, nhưng nàng lại muốn biết đáp án của hắn, tuy rằng đáp án đã được miêu tả sinh động.

-Công chúa điện hạ. . .

Triệu Thành nằm trên giường thấy Hùng Lệ Tinh tới, theo bản năng muốn bò dậy hành lễ.

-Bổn cung tới hỏi ngươi, ngươi muốn, ban thưởng cái gì?

Triệu Thành nhếch môi, cười.

Hắn gặp qua nam nhân kia, lúc hắn vì mạng sống đi theo nam nhân kia, từ cửa hàng canh đến quán trà, lại qua hẻm nhò đến chuồng bò.

Hắn từng thấy công chúa từng chủ động tựa vào lồng ngực nam nhân kia, còn nói sau này sẽ gặp lại nam nhân kia.

Cho nên, khi công chúa hỏi hắn muốn thưởng cái gì, Triệu Thành duỗi tay chỉ chỉ phần nửa dưới người hắn.

Mùi thảo dược chính từ nơi đó truyền ra ngoài.

Hắn tự mình động thủ, tự thiến, rồi đắp thuốc.

-Nô tài, nô tài không cần thưởng cái gì, nô tài chỉ muốn đi theo bên người công chúa, hầu hạ công chúa.

. . .

Triệu Thành đã trở thành thái giám.

Trong lời khai của hắn, hắn phát hiện công chúa trong một chuồng bò, sau đó cứu công chúa điện hạ ra khỏi thành.

Đến nỗi chuyện những ngày trước đó và tại sao công chúa lại ở chuồng bò, Triệu Thành không biết.

Không biết, không biết thật.

Trịnh bá gia từng hỏi qua Phạm Chính Văn, nói nếu đem công chúa điện hạ trở về, phải dùng loại phương thức nào bố trí.

Tỷ như “Họa thủy đông dẫn” gì đó, đổ tội lên đầu Ngân Giáp vệ Càn Quốc, hoặc cũng có thể là gia tộc tại Tề sơn trước đây Phạm gia muốn hố.

Rốt cuộc, mặc kệ thế nào, cần làm chuyện đến nơi đến chốn, để người Phượng sào không cách nào điều tra ra được.

Nhưng Phạm Chính Văn trả lời… Rất đơn giản!

Tổng cộng có năm chữ, thậm chí hai chữ đầu tiên còn vô nghĩa.

-Bá gia, không cần thiết.

Lúc ấy Trịnh Phàm còn sửng sốt hồi lâu, ngay sau đó mới bừng tỉnh cười.

Đúng vậy!

Không cần.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!