Bởi Hùng Lệ Tinh là công chúa, nàng là thân muội muội Nhiếp Chính Vương Sở Quốc, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sẽ là em gái ruột duy nhất của Sở Hoàng tương lai.
Đồng thời nàng cũng sẽ là chính thê trưởng tử Khuất thị, là mẹ cả Khuất thị tương lai.
Khi nàng trở về, chỉ cần thân thể nàng không bị sao, vẫn là “Hoàn bích chi thân”, như vậy nàng vẫn là nàng!
Nàng không phải người bị tình nghi, nàng không phải người có thể bị thẩm vấn, nàng một lần nữa khoác lên thân phận công chúa, nàng lập tức trở về hình ảnh cao cao tại thượng kia.
Chỉ cần nàng nói một câu “Ta đã quên.”, không ai dám đi đánh vỡ tiết tấu, kể cả người đứng đầu Phượng sào, cũng không dám.
-Đây là một đoạn hồi ức đáng sợ của ta, ta không muốn nghĩ lại, cũng không muốn hồi ức lại nó, để tất cả đều qua đi đi.
Riêng lý do này chẳng sợ ngày sau Nhiếp Chính Vương tự mình tới hỏi nàng chuyện này, đều có thể trực tiếp qua loa lấy lệ.
Mà ở Đại Sở, ngay cả Nhiếp Chính Vương còn hỏi không ra vấn đề, không ai dám lại đi cưỡng cầu nàng.
Cho nên, mọi chuyện kỳ thực rất đơn giản.
Lý do Trịnh bá gia có loại lo lắng này, thứ nhất bởi người mù không có ở đây, thiếu một mưu sĩ có thể tính toán từ việc bé đến đại cục, khó tránh khỏi đôi khi sẽ mắc phải sai lầm không đáng có.
Thứ hai, từ khi Trịnh Phàm trọng sinh đế nay, đại bộ phận thời gian chính là đánh giặc và lên đường đi đánh giặc, vị trí không ngừng từng bước lên cao, quân công cũng không ngừng mà tích lũy, tước vị cũng đi lên, nhưng hắn thật sự càng đánh càng xa, cũng càng ngày càng xa triều đình.
Thiếu gió bão chính trị, quá mức thờ phụng chân lý “Báng súng ra chính quyền”, khiến hiện tại Trịnh bá gia thiếu một ít thị giác và thói quen của thượng vị giả, cũng là chuyện bình thường.
Phạm Chính Văn nói đúng, nếu công chúa muốn dấu diếm về chuyện của Phạm gia và Trịnh Phàm, không có kẻ nào có thể moi hỏi từ nàng.
Mà nếu công chúa không muốn dấu diếm…
Ha hả, vậy ngươi bố trí tinh tế thế nào, làm tốt đến đâu, cũng vô nghĩa.
Cho nên, đúng là không cần thiết.
Bên ngoài Trấn Nam quan, Tĩnh Nam Hầu Yến quân như hổ rình mồi, tiền tuyến còn mới ăn một quả đắng, nên đại hôn lại không thể trì hoãn nữa.
Đúng là bởi áp lực bên ngoài càng mạnh, Nhiếp Chính Vương càng bức thiết yêu cầu liên hợp với Khuất thị.
Nguyên bản sẽ có người hỏi dò Triệu Thành, nhưng khi Triệu Thành tự thiến, tĩnh dưỡng một tuần mới xuống giường, sau khi thay một thân hoạn quan phục, rốt cuộc không ai dám hỏi dò hắn chuyện kia.
Thời điểm vừa mới thiến, không xuống giường được, chỉ có thể dựa muội muội tới thay hắn đắp thuốc, một tầng lại một tầng, dán lên thật dày, mang đến cảm giác vừa lạnh vừa ngứa.
Chờ sau khi có thể xuống giường, mỗi lần đi nhà xí, sẽ đau đớn, hơn nữa còn không sạch sẽ, dính trên quần.
Nhưng không bao lâu, hắn có thể thích ứng, đồng thời cũng thích ứng người khác gọi hắn là “Triệu công công”.
Hắn không hối hận tự thiến, lưu giữ cho đời sau rất quan trọng, nhưng không quan trọng bằng mạng hắn, thiếu niên này đã từng bị lừa bán, lưu lạc đầu đường xó chợ còn có thể khởi phát ra bang ăn mày, tự nhiên hắn có được một loại nhạy bén và trực giác vượt mức bình thường.
Hắn biết, ngày đó công chúa hỏi hắn muốn ban thưởng cái gì, nếu hắn không tự thiến, như vậy kết cục chờ đợi hắn và muội muội, chỉ có một con đường chết.
Mọi người thường nói, ở trong mắt đại nhân vật, mạng người như cỏ rác.
Nhưng Triệu Thành rõ ràng, người bình thường thấy người khác chết đói chết rét bên đường, cũng xem như một cây cỏ ven đường.
Mặc kệ thế nào, hắn sống sót, hắn biết bên người công chúa có không ít người nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ lạ, cảm thấy hắn vì muốn trèo lên cao không tiếc hết thảy, nhưng hắn không để bụng ánh mắt bọn họ, Triệu Thành không biết “Tự tôn” thứ này là cái gì, nhưng ngay cả hắn biết, hắn cũng sẽ cảm thấy dùng tự tôn đi đổi mệnh, thật sự giá trị.
Nguyên bản một đám người hầu hạ bên người công chúa, bởi sau khi công chúa xảy ra chuyện, đều chết không rõ nguyên nhân hoặc mất tích, nhưng khẳng định đều không thể trở về hầu hạ công chúa.
Hoàng cung Sở Quốc lại phái tới một nhánh đội ngũ mới, trong đó có ma ma, có hộ vệ, cũng có công công trong cung.
Nguyên bản vị công công dẫn đoàn lần này họ Tôn, sau khi được công chúa gợi ý, nhận Triệu Thành làm con nuôi, trước mặt công chúa Tôn công công nhận Triệu Thành dâng trà.
Có thể nói con đường thái giám của Triệu Thành mới đi được thời gian nửa tháng, đã ngang ngửa thậm chí còn hơn người ta mất mười năm vẫn chưa làm được.
Ngày thường, Tôn công công phụ trách công việc liên quan đến biệt uyển Hoàng thất, mà chuyện của công chúa lại do Triệu Thành phụ trách quản lý.
Trước khi Triệu Thành đã có kinh nghiệm trong giang hồ, lôi kéo thành lập bang phái, còn được rất nhiều cơ quan tình báo các quốc gia thu làm cộng tác viên, tự nhiên không thiếu năng lực và thủ đoạn, rất nhanh chóng quản lý mấy chục cung nữ và thái giám cấp dưới trong tiểu viện.
Sau đó, có một ngày, Triệu Thành thấy vị đại tiểu thư Mễ gia kia tới.
Vị đại tiểu thư Mễ gia kia đã bị phế một cánh tay, khi đi trên đường cũng khập nghiễng.
Lúc ấy, công chúa đang dùng bữa, Triệu Thành hầu hạ bên cạnh.
Sắc mặt công chúa bình thản tiếp nhận khăn từ trong tay hắn, nhẹ nhàng lau chùi khóe miệng, ngay sau đó đứng dậy, cầm lấy mâm thức ăn trên bàn trực tiếp hất về phía cửa.
Mâm thức ăn vung đầy đất, công chúa bắt đầu bình tĩnh hét lên.
-Lăn, ngươi cút cho ta, lăn!
Đúng vậy.
Rất bình tĩnh!
Sau khi hét xong, công chúa lại rất bình tĩnh ngồi xuống, nâng chung trà lên, uống ngụm trà, giải khát.
Vị đại tiểu thư Mễ gia kia bởi vậy không thể đi vào nhà, thất hồn lạc phách mà rời đi.
Qua hai ngày, Triệu Thành nghe người ta nói, vị đại tiểu thư Mễ gia kia thắt cổ tự vẫn.
Triệu Thành biết, lúc trước khi mất tích, công chúa và đại tiểu thư Mễ gia ở bên nhau.
Quăng mâm, thét chói tai, một loạt hành động này của công chúa đủ khiến người ta miên man bất định, những kẻ thuộc Phượng sào không thể khai quật thông tin gì từ công chúa, rất có thể bởi chuyện này mà ngửi được mùi vị khác thường.
Hoặc sẽ bị coi như một loại ám chỉ.
Nhưng Mễ gia là nhà Hộ bộ Thượng thư đương triều, gia chủ Mễ gia cũng là thân tín của Nhiếp Chính Vương, cũng không dễ tra xét, cho nên đại tiểu thư Mễ gia chết xem như một loại. . . Thỏa hiệp.
Triệu Thành không hiểu quan hệ rối rắm phức tạp trên triều đình, nhưng hắn rõ ràng chân tướng chuyện này tuyệt đối không đơn giản.
Nam nhân kia, kẻ từng khiến công chúa chủ động nhào vào trong ngực, hắn rốt cuộc là ai?
Xét đến cùng, người nam nhân kia mới là mấu chốt của toàn bộ sự việc lần này.
Nhưng Triệu Thành lại không dám hỏi người này trước mặt công chúa, thậm chí trong lòng hắn, cũng không dám hận người kia.
Một nam nhân có thể tùy ý ôm công chúa giống tiểu cô nương nông gia, Triệu Thành không dám nghĩ, không dám suy nghĩ nhiều, càng không dám châm chọc.
. . .
Mấy ngày sau, Khuất Bồi Lạc tới.
Đây là lần đầu tiên Triệu Thành nhìn thấy vị thiếu chủ Khuất thị này, lớn lên mi thanh mục tú, được xứng là một vị tiểu lang quân tuấn tú.
Khuất Bồi Lạc mang đến không ít lễ vật, hào phóng tặng qua cho mọi người trong biệt uyển, tuy nói còn chưa thành hôn, nhưng đám hạ nhân hầu hạ công chúa và phục vụ tu sửa biệt uyển đã sớm gọi Khuất Bồi Lạc là phò mã rồi.
Cuối cùng, Khuất Bồi Lạc không tới gặp công chúa, bởi căn cứ lễ pháp, phu thê hai người trước khi thành hôn không được gặp nhau.
Sở nhân lễ trọng, tôn cổ, cho rằng không tôn trọng cổ pháp, sẽ mang đến vận rủi cho bản thân.
Có có thể thấy được, Khuất Bồi Lạc rất muốn gặp công chúa, cũng có ý định thông qua Triệu Thành thông báo một chút, sau đó Triệu Thành bẩm báo lời của công chúa cho Khuất Bồi Lạc.
Lưỡng tình nếu đã lâu dài, cần gì sớm sớm chiều chiều thấy nhau!
Thơ là thơ hay.
Dễ đọc thuộc lòng, để lại dư vị trong lòng người ta.
Tuy hơi tiếc nuối, nhưng Khuất Bồi Lạc vẫn cười rời đi, tuy nói hắn không biết trước đó công chúa mất tích xảy ra cái gì, nhưng hắn đã sớm xác nhận trên người công chúa không bị thương, đồng thời cùng là “Hoàn bích chi thân”, chỉ thế thôi đã đủ rồi.
Mà công chúa biểu lộ như vậy, xem như đây là niềm vui ngoài ý muốn của liên hôn chính trị này đi.
Khuất Bồi Lạc đã đi rồi, nhưng binh mã hắn mang tới đều giữa lại đại bộ phận, trong ngoài biệt uyển Hoàng thất, trong ba tầng ngoài ba tầng bảo vệ, có thể nói phòng thủ nghiêm ngặt.
Triệu Thành trở lại trước mặt công chúa phục mệnh, nói Khuất Bồi Lạc đã rời đi.
Chẳng qua Triệu Thành không thêm mắm thêm muối nói cái khác, bởi hắn thấy công chúa đang nhìn chằm chằm tờ giấy kia, lúc trước trên đó viết chính là hai câu thơ hắn chuyển cho Khuất Bồi Lạc.
Là công chúa viết, nhưng Triệu Thành cảm thấy, hẳn không phải công chúa làm.
. . .