Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 949: TỊNH THÂN

Tết đã đến.

Tết năm nay có một tin tức không vui truyền đến, đó chính là một vị tướng dưới trướng Tiết Nhượng bất ngờ làm phản, nếu không có Niêu Nghiêu tướng quân hành sự quyết đoán kịp thời, để Cấm quân Hoàng tộc Đại Sở nhập Trấn Nam quan bình ổn rối loạn, Yến nhân rất có thể nhân cơ hội này đánh thủng Trấn Nam quan.

Một ngày này, Triệu Thành phát hiện Thanh Loan quân ngoài biệt uyển Hoàng thất tiến hành thay quân đại quy mô, nguyên bản binh mã tinh nhuệ đã nhận lệnh xuất phát về phía bắc, theo sau có một đội ngũ binh mã tư binh khác bắt đầu thay thế Thanh Loan quân tiến hành phòng thủ.

Nghe Tôn công công nói, bởi phía bắc Yến nhân mang đến áp lực càng lúc càng lớn, Thanh Loan Khuất thị quân không thể không lần thứ hai tiến lên bắc, mà đội ngũ binh mã tới thay đều là phụ binh địa phương và tư binh gia tộc nô bộc của Khuất thị.

Đồng thời, một đám cung phụng của Khuất thị tiến vào bên ngoài tiểu viện, trên người đám cung phụng này tản ra khí tức đáng sợ, Triệu Thành đã từng lăn lộn trên giang hồ, tự nhiên biết đám người này chính là cường giả chân chính.

Đặt trong giang hồ, đều là nhân vật có số có má.

Cho nên lúc này phòng vệ biệt uyển Hoàng thất so sánh với lúc trước, hẳn là trong mạnh ngoài yếu.

Cái này cũng tự nhiên, tính là có kẻ cắp, cũng không có khả năng lớn triệu tập đại quân tới đây, coi như kẻ cắp có thể thẩm thấu vào, lấy số lượng cung phụng bên ngoài tiểu viện của Khuất thị, cũng không cách nào xúc phạm tới công chúa.

Hôm nay ngày mùng một tết, công chúa sẽ ban thưởng, tất cả thái giám và cung nữ trong tiểu viện đều sớm đứng trước cửa Tẩm điện của công chúa, đợi sau khi công chúa ra, một đám tiến lên chúc công chúa cát tường, rồi nhận phong bao lì xì từ trong tay Triệu Thành.

Theo sau, công chúa trở lại Tẩm điện tiếp tục nghỉ ngơi, Triệu Thành vẫn ở lại thu tiền hiếu kính.

Lúc trước công chúa phát bao lì xì xuống, đám hạ nhân kia đều rút ra một phần giao cho Triệu Thành.

Đám người này giao ra rất cam tâm tình nguyện, cái này vốn là quy củ hiểu ngầm, chủ tử ban thưởng, cho ngươi là cho ngươi, nhưng ngươi chớ mơ tưởng ăn mảnh.

Sau khi thu xong tất cả đám hạ nhân hiếu kính, Triệu Thành bắt đầu đi ngoại viện tìm Tôn công công, Tôn công công bên kia cũng vừa được đám đại nội thị vệ tiếp đón, vừa lúc trở về.

Triệu Thành mang một bao tiền bạc phóng tới chỗ Tôn công công.

-Cha nuôi, đây là của ngài.

Ngay sau đó, Triệu Thành lại móc ra một thỏi bạc đặt riêng một bên, đẩy qua, nói:

-Đây là phần của nhi tử.

Tôn công công híp híp mắt, cười như không cười, nói:

-Chắc chưa?

Triệu Thành lập tức quỳ xuống, ngón tay chỉ lên trời.

-Ta nghe cha nuôi học tập, nhi tử không dám giấu kín.

Tuy nói mới làm thái giám không lâu, nhưng bản thân Triệu Thành vốn là người trong sáng, hắn biết hiện tại hắn cần phải thật kiên định làm việc dựa theo quy củ, đây vẫn chưa phải thời điểm hắn vớt bạc thu chỗ tốt, tất nhiên vào lúc này không thể phạm vào lỗi sai.

Tôn công công cười cười, nói:

-Tạp gia không phải nói thiếu, mà là nói nhiều.

Nói xong, Tôn công công duỗi tay đem bao bạc kia đẩy ra ngoài, ngược lại thu thỏi bạc Triệu Thành đưa hắn.

-Cha nuôi, ngài có ý gì?

-Ý gì? Chính là vậy, bọn thám giám và cung nữ trong cung sống không dễ dàng gì, dù sao cũng phải tích góp chút bạc, chờ khi tuổi già sức yếu trở lại dân gian còn có thể mua sắm vài mẫu đất cằn, dưỡng lão. Cho nên ngươi cũng biết vì sao khi bọn họ chia bạc đều nhanh nhẹn và thống khoái như vậy?

-Mong cha nuôi dạy bảo.

-Ai, làm việc bên người quý nhân, ngay cả tiểu tâm cẩn thận tới đâu, cũng khó tránh khỏi sẽ phạm sai lầm, lùi vạn bước mà nói, ngay cả ngươi thật sự không phạm phải lỗi sai, nhưng vạn nhất ngày đó vừa lúc gặp phải quý nhân tâm tình không vui, muốn “Vạch lá tìm sâu” tìm lỗi sai của ngươi thì sao?

Tôn công công dừng một chút, tiếp tục nói:

-Bạc này nói là tiền hiếu kính, nhưng kỳ thật chính là tiền mua mệnh, nhận người ta hiếu kính, chờ sau này người ta phạm phải lỗi lầm, ngươi đến giúp hắn chuẩn bị, ngươi đến hỗ trợ nói tốt trước mặt chủ nhân. Phạt nặng thành phạt nhẹ, tội chết thành tội nặng, nếu thật sự là tội không thể tha, ngươi còn phải hỗ trợ đưa xác hắn về nhà. Trên đời này không có cái gì là “Bữa trưa miễn phí” cả.

Tôn công công nhìn Triệu Thành, nói tiếp:

-Nghe nói, ngươi đã cứu công chúa, công chúa cũng đem việc nội viện giao cho ngươi, cho nên ngươi là người có tiếng nói trước mặt công chúa, cũng có thể bán mặt mũi ban ơn lấy lòng. Bạc của người nội viện, ngươi thu, ngày sau phần tình này, tự nhiên cũng do ngươi bán. Ta tính là cái gì, chính như trước kia trong cung, ta cũng chưa bao giờ hầu hạ công chúa, cho nên ta không có tư cách thu bạc này.

Tôn công công giơ thỏi bạc của Triệu Thành kia lên nói:

-Còn thứ này, ngươi đã gọi ta một tiếng cha nuôi, coi như nhi tử ngươi hiếu kính với ta, cho nên ta nhận. Ta trong cung cũng không tính là đại nhân vật, nhưng tốt xấu gì cũng có bối phận, ngươi theo ta ít nhất sau này sẽ không có hại gì. Mà ta đã nhận ngươi hiếu kính, dựa theo quy củ, chờ sau này ngươi thăng tiến, ta sẽ đặt mua trang phục cho ngươi.

Tôn công công nói đến đây, nở nụ cười nói:

-Tiền này, ta thu rất minh bạch. Cái của ta, ta lấy, cái không nên là của ta, ta không cần. Tiểu tặc, nhớ kỹ, sau này làm việc bên người chủ tử cứ như vậy mà làm. Khi thuộc hạ hiếu kính ngươi, là cam tâm tình nguyện, mà không phải sau lưng nghiến răng nghiến lợi. Bạc là bạc, nhân tình là nhân tình!

Triệu Thành nghe vậy, lập tức một lần nữa dập đầu ba lần.

Hắn nói:

-Đa tạ cha nuôi dạy bảo, nhi tử thụ giáo!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!