Tôn công công duỗi tay nâng Tôn công công lên, nói lời thấm thía.
-Cha nuôi ngươi từ trong cung đến nơi đây, xem như sung quân tới, nhưng ngươi, sau này vẫn có cơ hội đi vào trong cung, cố gắng làm việc, cố gắng làm người. Chúng ta đều là người không có đời sau, nên ta càng muốn sống, sống cho ra dáng!
-Phải, cha nuôi.
-Ngươi cứ để bạc nơi này, ngươi ôm chạy tới chạy lui cũng không ra gì, chờ buổi tối ta trả lại ngươi. Đúng rồi, Phạm gia đưa tới một đôi Phỉ Thúy bạch thái, ngươi qua bên kia tìm hai người đưa cho công chúa, ăn thứ này có thể an tâm ngưng thần.
-Vâng, nhi tử đã biết, nhi tử đi ngay.
Triệu Thành đứng dậy, sau khi cáo từ Tôn công công, đi ra ngoài.
Ra nội viện lại đi qua ngoại viện, xem như tiến vào khu vực trung gian biệt uyển Hoàng thất, bên ngoài là một vòng lại một vòng binh mã phòng vệ, khu vực trung tâm là thợ thủ công Phạm gia đang bố trí bày biện, chuẩn bị cho ngày đại hôn.
Không có biện pháp, ai bảo vị Lục hoàng tử Yến Quốc kia đại hôn biểu hiện quá chói mắt,m vô hình trung tăng lên nhu cầu và quy cách đối với Hoàng thất các quốc gia khác đại hôn.
-Phỉ Thúy bạch thái ở đâu?
Triệu Thành dò hỏi một người quản sự Phạm gia.
-Bẩm công công, trên chiếc xe ngựa kia.
Triệu Thành nghe vậy, không kiềm chế được, trực tiếp đi tới, chỉ thấy bốn phía chiếc xe ngựa kia có bảy, tám hộ vệ Phạm phủ bảo vệ, đủ để thấy được Phỉ Thúy bạch thái này đáng giá cỡ nào!
-Để ta nhìn một chút.
Trước khi làm công công, Triệu Thành là một chủ nhân tham tài, điều này khiến hắn không thể không tò mò nhìn đồ vật quý giá hiếm lạ kia một chút.
Triệu Thành không cần người nâng, trực tiếp nhảy lên xe ngựa, ánh sáng bên ngoài tiến vào, bên trong hai cây Phỉ Thúy bạch thái lập tức phản xạ ánh sáng khiến người ta mê sang.
Nhưng Triệu Thành không mê say, thật sự không mê say, càng thiếu chút nữa sợ khiến vật dưới hàng kia gần như một lần nữa đứng lên!
-Ta…
Ngón tay Triệu Thành chỉ nam tử ngồi giữa hai cây Phỉ Thúy bạch thái, miệng há to, vẻ mặt khiếp sợ.
Mà nam tử kia chỉ đặt ngón trỏ lên môi, nói:
-Im!
. . .
-Im!
Nhưng nam tử bỗng nhiên trong ác mộng của hắn xuất hiện, sinh ra phản ứng sinh lý nào đó trong có thể Triệu Thành, hoặc cũng có thể chỗ kia của Triệu Thành mới cắt không lâu, lực chống chế vẫn chưa đủ tốt.
Tóm lại, Triệu Thành, Triệu công công… Đũng quần đã ươn ướt!
Hắn bị dọa đái ra quần.
Ngày đó, thời tiết sáng sủa, hắn mang theo muội muội uống canh thịt dê, cảm thụ được tư vị ngày đông.
Sau đó hắn gặp được nam tử trước mắt này.
Từ giây phút này, cuộc sống của hắn đã xảy ra thay đổi điên đảo!
Buổi tối mấy ngày nay, hắn trằn trọc, không ngừng hiện ra gương mặt nam tử kia trong đầu, tương đương với lần lượt gia tăng bóng ma tâm lý trong lòng hắn.
Mà bóng ma biến thành hiện thực, Triệu Thành phát hiện hắn căn bản đã không chịu nổi rồi.
Từ mấy ngày nay nhận thức, Triệu Thành biết được công chúa nàng rất đáng sợ, nàng thực tôn quý, một suy nghĩ của nàng có thể quyết định vận mệnh của rất nhiều người, của gia tộc.
Nhưng chính như thế, công chúa còn phải chủ động đưa đến trước mặt nam tử kia, dùng ngón tay trêu trọc ngực đối phương.
Có điều, cũng may lượng nước tiểu không nhiều lắm, bởi sau khi cắt, hắn cần ra ít đồng thời phải đi nhiều lần.
Còn nữa, Triệu Thành thật sự không kêu, thậm chí biểu tình trên gương mặt trong khoảng thời gian ngắn đã trải qua vô số lần biến hóa, cuối cùng biến thành gương mặt nịnh nọt tươi cười.
Rõ ràng nơi này là biệt uyển Hoàng thất, rõ ràng bên ngoài có vạn binh mã, rõ ràng nội viện còn có rất nhiều cung phụng Khuất thị, nhưng Triệu Thành không dám gọi, không dám kêu.
Bởi một khi hô lên, nam tử trước mắt này khả năng sẽ trực tiếp giết hắn.
Công chúa, khả năng sẽ giết giết hắn.
Khuất thị, khả năng sẽ giết hắn.
Nhiếp Chính Vương, khả năng sẽ giết hắn.
Bởi hắn vốn không quan trọng gì, mà khi ngươi phát hiện kết cục “Tận trung công tác” chắc chắn là chết, ngươi rất khó có ý niệm gì về chức trách.
Hắn tới… Hắn tới… Hắn tới làm cái gì?
Đầu óc Triệu Thành gần như lơ đãng, bắt đầu suy tư, hắn suy tư tới một khả năng, một khả năng cho dù kẻ ngốc tính toán cũng đoán được.
Hắn… Hắn tới gặp công chúa.
Hắn không phải Khuất Bồi Lạc, hắn không phải phò mã tương lai, hắn không phải hôn phu của công chúa.
Nhưng trước khi công chúa đại hôn, hắn tới gặp công chúa.
Hắn thật dám đến, hắn đúng là dám tới!
Trước kia Triệu Thành lăn lộn trong giang hồ, cái loại ăn vụng này, Triệu Thành cũng gặp qua không ít, chủ yếu là nữ nhân sau khi thành hôn dụ dỗ đàn ông, hoặc tiểu cô nương chưa lấy chồng bị nam nhân lừa.
Chỉ là, công chúa sắp đại hôn…
Ngài còn tới!
Triệu Thành hô:
-Vài người tới đây, nâng hai cây Phỉ Thúy bạch thái này cho ta, đưa đến nội viện đi, tay chân nhanh nhẹn một chút cho ta.
Triệu Thành xuống xe ngựa.
Hắn thấy bên ngoài xuất hiện ba người, sau đó bốn người, hai người ôm một cây xuống dưới, nam tử kia cũng trong số đó.
-Đi, đi theo ta.
Triệu Thành vung phất trần lên, hạ mệnh lệnh, ngay sau đó đem phất trần che lấp dưới hạ bộ.
Cứ như vậy, Triệu công công đi đằng trước, phía sau, bốn nam tử thật cẩn thận nâng Phỉ Thúy bạch thái.
Chờ khi sắp vào ngoại viện, mấy cung phụng Khuất thị tiến lên kiểm tra.
Người có thể ra vào nội viện đều là gương mặt quen thuộc, bởi công chúa từng xảy ra chuyện, cho nên công tác bảo vệ lần này có thể nói tận sức tận lực.
-Triệu công công, gọi người bên trong đến tiếp nhận thôi.
Một vị cung phụng Khuất thị cầm kiếm nói.
Triệu công công hơi hơi mỉm cười, nói:
-Được.
Theo sau, Triệu công công đứng chỗ này gọi bốn thái giám bên trong tới đây hỗ trợ.
Rồi sau đó, Triệu công công duỗi tay chỉ chỉ nam nhân kia, nói:
-Hắn, ta phải mang hắn vào, đây là chưởng quầy Đông Châu cửa hàng thuộc Phạm phủ, công chúa đã phân phó ngày đại hôn cần sửa chữa vòng ngọc, cho nên ta gọi hắn vào, công chúa cũng biết hắn, hi vọng vài vị không trì hoãn chuyện của công chúa.
Mấy cung phụng Khuất thị liếc nhau, nếu công chúa biết, bọn họ cũng không tiện bài tra quá nhiều, rốt cuộc, công chúa có thân phận tôn quý, sau này cũng trở thành chủ mẫu bọn họ, bọn họ không muốn làm công chúa tức giận.
Nhưng vị cung phụng cầm kiếm kia vẫn đi theo đám người Triệu Thành cùng nhau vào nội viện.
Biết thì biết, nhưng củ là quy củ, vị cung phụng cầm kiếm đứng một bên, chờ.
Triệu Thành hiểu ý, đi lên trước, thông bẩm Tẩm cung.
-Điện hạ, Phạm phủ tiến cống hai cây Phỉ Thúy bạch thái, nô tài đã mang vào đây, đồng thời dựa theo điện hạ ngài phân phó, gọi chưởng quầy Đông Châu cửa hàng tới thương lượng sửa vòng ngọc.
Trong tẩm cung, nhất thời không có hồi âm.
Mà lúc này, vị cung phụng Khuất thị kia yên lặng đặt tay lên trên chuôi kiếm, nhóm cung phụng bên ngoài cũng chậm rãi đứng ngoài cửa, bọn họ khí cơ tương liên, đôi khi căn bản không cần nói chuyện có thể biết rõ ý của đối phương.
Trịnh bá gia vừa mới đổi nghề thiết kế châu báu đứng chỗ đó, thần thái hết sức tự nhiên.
Nói trắng ra là, đã trải qua bao nhiêu sóng gió rồi, tự nhiên đối với việc này, hoàn toàn có thể bình tĩnh.
Rốt cuộc, trong tẩm cung truyền đến âm thanh của công chúa.
-Vào đi, chuỗi ngọc lần trước quá xấu.