Cung phụng cầm kiếm buông chuôi kiếm ra, chậm rãi rời khỏi nội viện, một nhóm cung phụng bên ngoài cũng thu hồi cảnh giác rời đi.
Thân thể Triệu Thành hơi hơi lay động, lúc trước hắn kỳ thực cũng rất khẩn trương, bởi mặc kệ mâu thuẫn xung đột thế nào, Triệu Thành hắn đều không còn đường sống.
Sau khi đưa hai cây Phỉ Thúy bạch thái vào, Triệu Thành phân phó nói:
-Ngươi, ngươi, đi xuống lại đổi một chậu than củi, than củi trong này đã đốt gần hết rồi, dễ dàng khiến công chúa bị cảm, ngươi, còn có ngươi, đi xuống đổi lô hương mới, công chúa không thích mùi vị này.
-Vâng, Triệu công công.
-Vâng, Triệu công công.
Không cần người dạy, Triệu công công trực tiếp hóa thân thành vị tú bà giúp Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên gặp mặt kia, hắn bắt đầu dọn sạch tất cả chướng ngại xung quanh, sáng tạo ra điều kiện.
Thật Thật là làm khó Triệu công công, vừa mới tiền nhiệm không bao lâu, phải thao tay làm đại sự.
Người trong tẩm cung đều bị Triệu công công viện cớ đuổi ra, lúc này bên trong chỉ còn lại Trịnh Phàm, công chúa và Triệu công công.
Triệu công công bản năng cũng muốn đi ra, nhưng do dự một chút, vẫn không ra ngoài.
Mặc kệ thế nào, hắn cần ở lại nơi này, nếu công chúa đơn độc cùng một nam tử chỗ này, quả thực không thích hợp.
Dù sao cái hắn không nên xem, kỳ thực đã xem qua.
Công chúa đứng nơi đó nhìn nam tử kia.
Sau đó một màn làm trái tim Triệu công công lần thứ hai run rẩy xuất hiện.
Nam tử kia không hề hành lễ đối với công chúa, mà thảnh thơi lôi ra một cái ghế, ngồi trên ghế, kiều chân, nói:
-Ta khát, pha trà.
Lời này rõ ràng nói với công chúa.
Triệu Thành do dự một chút, không dám lên trước hỗ trợ pha trà, hắn không dám đi đoạt nam nhân với công chúa.
Công chúa cười như không cười mà nhìn nam tử kia, nàng chậm rãi đi tới, nói:
-Bổn cung thật không ngờ, ngươi thật dám tới đây, ngươi không sợ. . .
Nam tử bỗng nhiên vươn tay, bắt được tay công chúa, sau đó kéo cả người công chúa lại đây, để nàng ngồi trên đùi hắn, thân người càng dựa vào lồng ngực hắn.
Triệu công công hô hấp lập tức dồn dập!
Nam tử kia tùy cơ chôn mặt vào tóc công chúa, một bàn tay càng tùy ý vuốt ve chỗ nở nang của công chúa, hít một hơi, nói:
-Bổn cung?
. . .
Kỳ thật, Trịnh bá gia thực oan uổng.
Lấy tính cách của Trịnh bá gia, hắn thật sự không dám làm ra loại chuyện tiến vào biệt uyển Hoàng thất lén gặp mặt công chúa.
Cái này không phải học sinh trung học yêu đương, cầm một cây đàn ghi-ta đi tới dưới nhà cô gái dạo vài khúc nhạc, một bên đánh đàn một bên còn phải cẩn thận không làm kinh động đến cha mẹ cô gái.
Kích thích là kích thích, ngọt ngào là ngọt ngào, nhưng nếu cha mẹ cô gái kia thật sự cầm đao ra giết người.
Phỏng chừng thanh niên kia sẽ sợ chạy mất mật vô luận cô gái kia có đẹp bao nhiêu.
Tương tự, Trịnh bá gia thật không tính toán tới, cũng không muốn cố ý “Thâm nhập hang hổ” tới gây chút ảnh hưởng, làm anh hùng gì đó.
Hơn nữa Trịnh bá gia đối với vị công chúa Đại Sở này, kỳ thực không có cảm tình gì.
Hoặc nói trên phương diện tình cảm Trịnh bá gia từ trước đến nay đều bạc bẽo.
Thứ hai, lăn lộn tới lăn lộn đi, còn phải mạo hiểm, tội gì làm?
Cố tình, kế hoạch không đuổi kịp biến hóa.
Nguyên bản đám người Trịnh bá gia ngồi trên xe ngựa Phạm gia, tính toán đến Chu huyện chờ đợi, chờ ngày tết nguyên tiêu lại động thủ sau, đồng thời chờ Tiết Tam và người Phạm gia liên hệ với công chúa, cuối cùng lại cân nhắc phản ứng của công chúa rốt cuộc vào ngày đại hôn đó nên áp dụng loại phương pháp nào thích hợp.
Ai ngờ, Trịnh Phàm trong đội ngũ Phạm gia kia, trên đường chẳng may gặp đội ngũ Thanh Loan quân, hơn nữa đội quân này đang mời chào phụ binh và dân phu, tướng lãnh đội ngũ này tự nhiên trực tiếp phủi đi hơn phân nửa số người này đi.
Đây là chuyện rất bình thường tại Sở Quốc, rốt cuộc Khuất thị là chủ nhân Phạm gia, lấy đi người của Phạm gia mang dùng cũng là chuyện hết sức bình thường.
Cho nên trước mặt năm ngàn Thanh Loan quân, nguyên bản đội ngũ đơn độc Phạm phủ này đã bị lấy ra bảy tám chục người tiếp tục vận chuyển đồ phục vụ đại hôn, còn người Phạm gia còn dư lại, đều bị yêu cầu đi hỗ trợ vận chuyển lương thực.
Bởi khi di chuyển, Trịnh bá gia lười biếng, nằm trong xe chuyên chở Phỉ Thúy bạch thái ngủ gật, khi xảy ra chuyện hắn cũng dò người ra xem xét, kết quả vừa vặn bị tướng lãnh Thanh Loan quân kia cho vào nhóm người vận chuyển đồ vật phục vụ đại hôn tới biệt uyển Hoàng thất.
Cũng chính bởi vậy, Trịnh Phàm và đám người A Minh, Trần Đạo Lạc, Hà Xuân Lai mới tách ra.
Lúc này, A Minh phỏng chừng không vui vẻ gì đi khuân vác lương thực, nhưng nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bọn họ hẳn có thể chạy tới đây trong vòng hai ngày.
Còn Trịnh bá gia cứ như vậy tiến vào biệt uyển Hoàng thất.
Cũng may quản sự đội ngũ Phạm gia này nhận ra Trịnh Phàm, tuy nói không rõ ràng thân phận thật sự của Trịnh Phàm, nhưng ít nhất hắn biết Trịnh Phàm là nhân vật không đơn giản.
Vừa mới nói chuyện phiến một chút, chờ ngày mai một nhóm người Phạm gia khác tới đây, Trịnh Phàm có thể nhân cơ hội rời đi tới Chu huyện.
Rốt cuộc hơn phân nửa công tác chuẩn bị cho đại hôn này đều do người Phạm gia phụ trách, để bọn họ bận việc tới lui, nhưng công việc tìm đường sống mới thật sự là đại sự.
Trịnh bá gia cảm thấy cái này cũng không có gì, đơn giản chờ ngày thôi.
Đồng thời, Trịnh bá gia cũng không suy nghĩ ngày tết nguyên tiêu kia, hắn sẽ dùng phương thức gì ngầu cướp công chúa.
Nguyên nhân rất đơn giản.
Đừng nhìn lúc trước công chúa phụng dưỡng đối với Tứ Nương như tỷ tỷ, đối với hắn như tiểu thiếp, đó là bởi thời cuộc bức bách hơn nữa còn muốn Trịnh bá gia thả nàng đi.
Hiện tại người ta đã là công chúa, thân phận đã chuyển biến.
Tốt nhất đừng đoán mò tâm tư nữ nhân, đặc biệt nữ nhân này, bất cứ lúc nào cũng có thể làm ngươi rơi đầu.
Cho nên, Trịnh bá gia tính toán lén lút rời đi, không kinh động đám người Sở Quốc kia.
Nhưng ai biết, tự nhiên đụng phải Triệu Thành!
Rất nhiều thời điểm, kỳ thật một đại nhân vật cũng không nhận thức được, một câu của hắn thậm chỉ một ánh mắt, đều có thể hoàn toàn thay đổi thế giới và cuộc đời của một người bình thường.
Ví dụ như Triệu Thành.
Gần như bởi uống canh thịt dê, nhìn Trịnh Phàm hơi nhiều một cái… Hiện tại đã biến thành Triệu công công!
Triệu công công rốt cuộc đã trải qua lịch trình thế nào, là phẫn hận là vui sướng là hối hận vân vân, Trịnh bá gia không có thời gian đi để ý và phân tích.
Trịnh bá gia chỉ biết cái tên trước mắt này… Nhận ra Trịnh Phàm hắn!
Cái này thật sự xấu hổ.
Tên kia biết Trịnh Phàm, như vậy chuyện Trịnh Phàm làm chỗ này tất nhiên sẽ bị công chúa biết được.
Bởi tên thái giám trước mắt này, hắn không bất luận lý do gì giấu công chúa chuyện này.
Công chúa tất nhiên sẽ biết hắn tới.
Nếu biết hắn tới lại không muốn vào gặp nàng, công chúa đại khái sẽ rất tức giận.