Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 954: NẾU MUỐN

Trịnh bá gia duỗi tay nhẹ nhàng điểm chóp mũi công chúa một cái, nói:

-Thế nào, cảm giác ta giống thịt heo trong tiệm, ngươi thích làm gì thì làm hử?

Khóe miệng Hùng Lệ Tinh lộ ra một vệt mỉm cười, nói:

-Có sao?

-Có, ánh mắt của ngươi, thoạt nhìn giống như đang “Chọn phì nhặt gầy” vậy.

Đúng lúc này, bên ngoài tẩm cung truyền đến âm thanh của Khuất Bồi Lạc, hắn đang ngâm xướng tác phẩm mới của hắn.

Nhưng không ngờ, vị hôn thê hắn đang ngồi trên đùi một nam nhân khác, hơn nữa nam nhân kia lại là kẻ thù giết cha hắn.

Kỳ thực, trong lòng Trịnh Phàm thật ra đã sinh ra một ít tà niệm, đó chính là ôm công chúa cách đại môn tẩm cung, để công chúa và Khuất Bồi Lạc tâm sự.

Đời trước làm tác giả truyện tranh khủng bố, Trịnh Phàm càng hiểu được cái gì gọi là nhân tính vặn vẹo, đạo đức chôn vùi chân chính.

Nhưng Trịnh bá gia vẫn không làm như vậy, nguyên nhân rất đơn giản…

Túng!

Lúc trước công chúa tại Phạm phủ, ta là dao thớt còn nàng là thịt cá, có thể tùy tiện, sai sử nàng giống tiểu nha hoàn.

Nhưng hiện tại, Trịnh bá gia thật đúng là không dám.

Loại tiếp xúc thân thể này thật ra không ảnh hưởng lớn, hắn cũng có thể cân nhắc, nhưng nếu ngươi thật sự làm nàng cảm thấy ngươi giẫm đạp lên tôn nghiêm và làm bẩn nhân cách nàng, có tin người ta trở mặt với ngươi không?

Người ở dưới mái hiên, vẫn điệu thấp một ít cho thỏa đáng.

Khuất Bồi Lạc rốt cuộc đang ngâm xướng cái gì, cụ thể thế nào, Trịnh Phàm thật đúng là không nghe rõ, bởi bài nhã ngôn của Sở, tương đương với “Tiếng phổ thông” mỗi quốc gia.

Nhưng Trịnh Phàm vẫn nghe được đại khái, Khuất Bồi Lạc so sánh công chúa trắng như cảnh tuyết ngày đông, để hắn mê say vân vân.

Trịnh Phàm cúi đầu nhìn về phía nữ nhân trong lòng ngực, hỏi:

-Ngươi thích cái giọng này?

Hùng Lệ Tinh chớp chớp mắt, nói:

-Túy hắn viết không tốt như ngươi, nhưng hắn dụng tâm viết, đâu tùy ý như ngươi.

-Vậy ngươi thích cái nào hơn.

-Cái viết tốt hơn.

-Ngoan.

Trịnh bá gia thực vừa lòng thái độ này.

-Hiện tại có phải ngươi đang sợ hãi?

Hùng Lệ Tinh mở miệng hỏi.

-Đúng vậy, sợ đến muốn chết.

-Sợ đến muốn chết tự nhiên còn dám vụng trộm tới đây thăm ta?

Mẹ nhà nó! Ta ngoài ý muốn!

Lão tử căn bản không muốn lại đây!

Trịnh Phàm thở dài, nói:

-Đáng giá.

Không phải sao, đã làm chuyện này đến nước này rồi, ngươi đã ôm người ta, lại còn làm rối rắm động cơ và nguyên nhân bản thân xuất hiện tại chỗ này, đầu bị lừa đá sao?

-Ngươi tin hay không, hiện tại ta kêu một tiếng, bên ngoài lập tức sẽ có người tiến vào chém giết ngươi?

-Tin.

-Không thú vị.

-Ngươi cảm thấy ta phải nói ta không tin, sau đó ngươi mới tiếp tục vui vẻ nói chuyện với ta?

-Ta cảm thấy quan hệ giữa chúng ta không tới một bước này, thậm chí ta chưa bao giờ ngờ tới ngươi sẽ bỗng nhiên xuất hiện tại tòa biệt uyển này.

Chỉ ở với nhau mấy ngày, cũng không phát sinh quan hệ gì thân thiết lắm, nào có thể nhanh như vậy xuất hiện cảm tình gì?

Hùng Lệ Tinh cũng không ngốc, nàng không thuộc loại nữ nhân sẽ bị nam nhân dùng mị lực làm cho điên đảo.

-Không yên lòng đến thăm ngươi, nhìn… Con mồi của ta!

-Ta không thích cái từ này.

-Ta rất thích.

Trịnh Phàm cười cười, tiếp tục nói:

-Nói câu thật lòng, ta thật không chút cảm giác gì đối với ngươi.

-Hiện tại ngươi cho rằng nói với ta lời này, thích hợp sao?

Đặc biệt khi tay ngươi, vẫn còn đang vuốt ve.

-Chúng ta đều là người trưởng thành, nói rộng hơn một chút, ta đối với ngươi xác thực không có cảm giác gì, nhưng ngươi cũng không làm ta cảm thấy chán ghét, ngươi thực thông minh, ta cảm thấy ngươi bên cạnh ta, ta không phản cảm. Nếu chờ ngày đại hôn kia, ngươi quyết định theo ta mà nói, ta sẽ nợ ngươi một nhân tình, mà ân tình này, trừ phi chính ngươi tìm đường chết, nếu không ta sẽ giúp ngươi giữ lại thể diện lớn nhất. Đây là tất cả ta có thể hứa hẹn, khác, nói tiếp lại “Ba hoa chích chòe”, ngươi sẽ không tin.

Lúc này, Khuất Bồi Lạc đã ngâm xướng xong cáo từ, hắn cảm thấy, công chúa khẳng định đứng sau cửa tẩm cung nghe hắn ngâm xướng, hẳn cũng tự cảm thấy hài lòng đối với biểu hiện.

Lúc trở về, trên mặt mang theo ý cười.

Triệu công công thở phào một hơi, bản năng muốn trở lại tẩm cung, nhưng do dự một chút, vẫn tiếp tục đứng chỗ cũ.

Hắn thật sự rất muốn hỏi một chút, nam nhân kia, rốt cuộc có thân phận gì, nhưng hắn lại cố tình không dám hỏi.

Vào đông gió thổi qua, đũng quần lạnh căm căm, tư vị thật sự dày vò.

Nhưng hắn lại không dám vào tẩm cung phá hư bầu không khí của hai người kia, Triệu công công cũng không dám trực tiếp rời đi, hắn đến canh gác!

Nghĩ bậy!

Nghĩ bậy!

Trong lòng cảm thán vài tiềng, cũng không hiểu được do bản thân hắn tao ngộ hay cảm thán biểu hiện của vị đích trưởng tử Khuất thị kia.

Thứ đồ kia của hắn bị đánh cắp, hắn đã không còn là nam nhân.

Nhưng lúc trước vị kia tại nội viện cách cửa tẩm cung chứa ngâm xướng đầy thâm tình, Triệu công công lại cảm thấy, so sánh với nhau, hắn tình nguyện không làm nam nhân còn hơn.

Ngược lại nhìn cửa tẩm cung, trong lòng Triệu công công nghĩ tới một vấn đề, hiện tại vấn đề này bởi hắn vừa rồi tâm thần không yên cộng thêm vừa rồi gặp Khuất Bồi Lạc cần ngụy trang, nếu hắn vẫn không phân ra tâm tư.

Vấn đề này chính là, nam nhân này từng xuất hiện tại Hạ Dung thành, cũng từng xuất hiện chỗ này.

Như vậy đại hôn này…. Còn có thể tiếp tục tiến hành sao?

Nếu tiếp tục tiến hành tiếp mà nói, chẳng phải sau này công chúa gả vào Khuất thị, hắn vẫn phải tiếp tục canh gác? Tiếp tục lo lắng hãi hùng?

Còn nếu không tiếp tục mà nói…

Triệu công công lập tức hoảng sợ mà run run chân… Vậy chính hắn nên đi chỗ nào?

Trong Triệu công công lập tức hoảng sợ mà run run chân, Triệu công công hô hấp lập tức hơi dồn dập mà liếm liếm miệng.

. . .

-Vậy, Phong Tứ Nương?

-Quan hệ giữa ta và nàng khác, nàng có thể nguyện ý chết vì ta, ngươi nguyện ý sao?

Bởi nếu ta đã chết, nàng khả năng cũng sẽ chết bất đắc kỳ tử.

Công chúa trầm mặc.

-Hoặc hai ngươi có thể cạnh tranh.

Công chúa trầm mặc sâu sắc hơn, bởi lẫn nhau đều là nữ nhân, cho nên càng rõ ràng đẳng cấp đối phương, nữ nhân kia gần như toàn tài, công chúa Sở Quốc này gần như không cửa thắng.

-Ta, hài tử sau này của ta sẽ là con vợ cả sao?

Hài tử?

Ai nói muốn sinh hài tử với ngươi?

Hiện tại lão tử vẫn chưa khai phá xong phó bản Tứ Nương đây!

Đều do Tiểu Thiên Thiên bày ra thiên phú, làm Tứ Nương cảm thấy, chờ thực lực hai người bọn hắn tăng lên một mảng lớn, sẽ sinh hài tử, hài tử có thể di truyền thể chất tốt hơn, cái này khiến Trịnh Phàm có thể tùy ý vị trí khác, nhưng muốn sinh hài tử tạm thời đừng mơ tưởng.

Nhưng do dự một chút, Trịnh Phàm cảm thấy có chút thời điểm vẫn nên mềm mỏng, tất cả đều vì cuộc sống, không phải sao?

Cô nương nhà người ta nói chuyện sinh hài tử với ngươi, ngươi lại khó hiểu phong tình cũng không thể trực tiếp đả kích người ta ngay tại chỗ, nếu đả kích quá mức thật, khả năng sẽ “Xui xẻo”.

Lại nói, lúc trước “Vô tình” “Lạnh nhạt”, một là làm người ta cảm thấy chân thật, thứ hai vì làm nền cho phần sau, cũng không phải túng quẫn đến nơi này chơi bừa.

Bởi mạng… Thật quý giá!

-Con vợ cả!

Trịnh bá gia đưa ra đáp án khẳng định.

-Hắn sẽ kế thừa tước vị của ngươi đi?

Trịnh Phàm nghe thấy lời này, cười khẽ.

-Cười cái gì?

Trịnh Phàm đè thấp đầu.

Hắn đem môi ghé sát bên tai công chúa Sở Quốc, đầu tiên thổi hơi nóng.

Công chúa Sở Quốc lập tức rụt rút thân người.

-Ngứa…

Nhưng kế tiếp, những lời tiếp theo của Trịnh Phàm lại khiến công chúa Sở Quốc lập tức quên mất cảm giác trên người, thậm chí mơ hồ quên mất lập trường quốc gia bản thân không để ý nhưng không có khả năng hoàn toàn không để ý.

Lời này của Trịnh bá gia là…

-Tước vị tính cái gì? . . . Ngôi vị Hoàng Đế kia… Nếu muốn?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!