- Ngôi vị Hoàng Đế, hoặc là?
Nghe được lời này, tâm công chúa Sở Quốc bỗng nhiên run lên một chút.
Những lời này của Trịnh bá gia có thể nói là chân chính một phát nhập hồn.
Hùng Lệ Tinh hỏi hài tử nàng sau này thế nào, thực tế hỏi nàng vị “Mẫu thân” này thế nào?
Muốn quyền vị sao?
Muốn quyền bính chân chính sao?
Ngươi là công chúa, chẳng sợ không gả vào Khuất thị, ngươi cũng không có khả năng trở thành mẫu nhi thiên hạ.
Nhưng…
Ta cho ngươi!
Ngươi muốn cái gì, ta hứa hẹn cho ngươi cái đó, dù sao đây chỉ là hứa hẹn.
-Ngôi vị Hoàng Đế Sở Quốc?
Hùng Lệ Tinh theo bản năng hỏi.
Trịnh Phàm cười lắc đầu.
-Ngôi vị Hoàng Đế Yến Quốc?
-Sở Quốc tính cái gì, Yến Quốc tính là gì? Đại quốc, tính là gì! Thậm chí toàn bộ phương đông, lại tính là gì? Nói chung sẽ có một ngày, ta sẽ suất lĩnh Thiết kỵ dưới trướng đánh xuống một mảnh biên giới to lớn!
Trịnh bá gia nói năng có khí phách, leng keng hữu lực.
Nói trắng ra là, nếu đã đến bước này rồi, đã không phải đơn giản muốn chơi hoặc không chơi thoát thân đi nữa.
Mà lần này cần phải thắng, thua nói không phải lỗ vốn, khả năng rất lớn sẽ vứt bỏ luôn mạng ngươi.
Hơn nữa hắn cần hạ tàn nhẫn, cần thiết làm vị công chúa Sở Quốc này toàn tâm toàn ý nghiêng về phía hắn, không cho nàng bất kỳ khả năng lắc lư nào.
Bởi mỗi lần nàng lắc lư, đều tương đương với hiện tại hắn lắc lư trên ranh giới sống và chết.
-Ta coi Tĩnh Nam Hầu là huynh trưởng, Tĩnh Nam Hầu coi ta là truyền nhân, mà nhi tử Tĩnh Nam Hầu do chính ta nuôi, ta là cha nuôi nó, không nói xa xôi, ngày sau Tĩnh Nam quân nhất định mang họ tên họ Trịnh ta. Trước mắt, địa bàn của ta chỉ có Tuyết Hải Quan, nhưng tương lai, ta khả năng tiếp quản Tĩnh Nam quân, trực tiếp khống chế hơn phân nửa Tam Tấn chi địa kia!
Trịnh Phàm dừng một chút, động tác nhào nặn hơi gia tốc, nói tiếp:
-Ta không phải lương tướng trung thành gì, ta chỉ trung thành với lợi ích bản thân, khi đối mặt với một ít người, ta không thể không khom lưng uốn gối, nhưng sau này ta khẳng định sẽ từng bước từng bước mà đưa bọn họ kéo túm xuống dưới, ta muốn ngồi một cái, khi ngẩng đầu lên sẽ không nhìn thấy bất luận thân ảnh kẻ nào!
Trịnh bá gia lại đổi ánh mắt trìu mến nhìn công chúa Sở Quốc, mềm dẻo nói:
-Ngày đại hôn đó ngươi đi theo ta. Ta không hứa ngươi chắc chắn sẽ có được vinh hoa phú quý, cũng không hưa cho ngươi một cảm đảm bảo lâu dài. Hoặc, ta bại, bị xét nhà, ngươi vị “Chính thê” này thì bị lưu đày, thậm chí theo ta cùng nhau lên pháp trường. Hoặc, ta thắng, ngươi có thể đội ngũ phượng, ngươi có thể làm mẫu nghi thiên hạ, nhi tử ngươi sinh ra có thể kế thừa… Kế thừa ngôi vị Hoàng Đế của ta!
Hùng Lệ Tinh há mồm muốn nói cái gì, lại bị Trịnh bá gia giành trước tiếp tục mở miệng nói:
-Khả năng những lời vừa rồi của ta rất khoác lác, không có căn cứ… Nhưng ngươi phải biết rằng, mấy năm trước, ta chỉ một ông chủ nhỏ của một tòa khách sạn bé tại Hổ Đầu thành Bắc Phong quận thôi. Hiện tại lại có thể ôm công chúa Sở Quốc, mặc sức vẽ tương lai cho nàng. Lại thêm ba năm, năm năm, mười năm, hai mươi năm sau… Ai biết được?
Trịnh bá gia dừng một lát, đổi giọng, cười nói:
-Hiện tại, ngươi có thể có cơ hội “Đưa than sưởi ngày đông” với ta, ta sẽ luôn nhớ kỹ phần tình nghĩa này, tin tưởng ta, chờ mười năm hai mươi năm sau hoặc chờ sau khi ngươi già hồi ức về bây giờ, ngươi sẽ thực may mắn bản thân đã đưa ra quyết định chính xác. Biết đâu, sau này khi mấy nhi tử ngươi tranh vị, ngươi sẽ mắng bọn họ “Tranh cái gì mà tranh, các ngươi đều là huynh đệ! Sớm biết vậy, năm đó ai gia không đi theo phụ hoàng các ngươi rồi, để hiện tại các ngươi còn cái gì để tranh!
-Vèo. . .
Công chúa cười.
Trịnh Phàm hơi phát lực, ôm chặt nàng, đem mặt lần thứ hai chôn đến bên trong tóc đẹp của nàng, hít sâu vài lần, cuối cùng nhỏ giọng nói:
-Cho bản thân một cái cơ hội, cho ta một cái cơ hội, ta thường xuyên lên chiến trường, trên người cũng thường xuyên bị thương, ngươi đâu, tốt nhất nên bảo dưỡng thân thể. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sau này ngươi hẳn có thể vớt một cái cơ hội “Buông rèm nhiếp chính”.
-Ngươi, càng nói càng không yên lòng.
-Còn nữa, ngày tết nguyên tiêu kia, sau khi chúng ta cử hành hôn lễ…
-Hôn lễ giữa chúng ta?
Khuất Bồi Lạc là người tốt, đưa Phật đưa đến tây, ta nghĩ hắn cũng rất vui lòng! Tóm lại, sau tết nguyên tiêu, ngươi chính là nữ nhân của ta, đừng mơ tưởng đến vị ca ca kia…
Công chúa cười nói:
-Bá đạo như vậy?
-Đúng vậy, ta chính là bá đạo.
Trịnh Phàm dừng một chút, tiếp tục nói:
-Đừng nói nữa, làm nữ nhân của ta, không ai dám làm ngươi ủy khuất?
Công chúa không trả lời.
Trịnh Phàm duỗi tay.
Bang!
Chụp một chút, dùng ít lực, thực vang.
-Ngươi làm cái gì!
Bang!
-Đừng nháo!
Bang!
-Đau!
-Nói câu dễ nghe.
-Trịnh Phàm, ngươi đừng quá một tấc lại muốn tiến một thước!
-A.
Trịnh Phàm trực tiếp đem công chúa bế ngang lên, đi về phía giường lớn trong tẩm cung.
-Vậy hôm nay ta để ngươi nhìn xem, cái gì mới gọi là “Được một tấc lại muốn tiến một thước”!
Nơi này là biệt uyển Hoàng thất thì sao?
Khuất Bồi Lạc vừa mới tới đây thì sao?
Bên ngoài còn một đám cung phụng Khuất thị và hơn một vạn binh mã thì sao?
Trịnh bá gia ôm rất có lực, đi cũng rất có lực, đi tới mép giường.
Hùng Lệ Tinh nhìn mặt nam tử ôm nàng, hô hấp dồn dập.
Đôi tay nàng đập lên vai hắn, có vẻ rất nghiêm túc.
-Ngươi thả ta xuống.
-Thân ngươi, đã được thử nghiệm chưa?
Trịnh Phàm hỏi.
Hùng Lệ Tinh dùng tay gõ ngực Trịnh Phàm, mắng:
-Ngươi, tên hỗn trướng!
Trịnh bá gia cười nói:
-Chờ lát nữa sẽ càng hỗn trướng hơn!
Hùng Lệ Tinh có vẻ nghiêm túc nói:
-Trịnh Phàm, cho ta thêm một ít thời gian được chứ!
Trịnh bá gia rất nhẹ nhàng nói:
-Ngươi nói đi!
-Bình Dã Bá, chờ sau sau tết nguyên tiêu có được hay không?
-Ngươi cảm thấy thế nào?
-Ta vẫn chưa chuẩn bị tốt.
Trịnh bá gia lắc đầu, nói:
-Việc này, khi nào cũng không chuẩn bị tốt!
Hùng Lệ Tinh cuống lên, nói:
-Chờ một chút, chờ một chút, ta sớm muộn gì cũng là người của ngươi.
-Nhân lúc tình cảm còn nóng, sắp đến buổi tối, ta có thể…
Hùng Lệ Tinh như muốn thét lên, nói:
-Ma quỷ, đừng như vậy!
Động tác của Trịnh bá gia bỗng nhiên ngừng lại, cẩm ý trên người công chúa đã bị cởi bỏ một nửa.
Ngày sau đó, Trịnh Phàm lại tự mình giúp công chúa mặc lại quần áo, ý bảo công chúa nằm bên trong, để hắn theo sau cùng nằm.
Công chúa thấy Trịnh Phàm bình tĩnh lại, chủ động cuộn tròn trong lòng ngực Trịnh Phàm, gối lên cánh tay Trịnh Phàm.
-Tức giận?
-Không có.
Trịnh bá gia lắc đầu.
Trịnh bá gia vốn không định làm chuyện ấy ở chỗ này, hơn nữa còn dưới tình huống công chúa kháng cự.
Làm được một bước này kỳ thực đã đủ, đã triển lãm ra phần dã tính của hắn, cuối cùng lại thu tay lưu lại đường sống.
Mọi việc, tốt quá hoá lốp!
Trịnh bá gia cũng bỗng nhiên hơi đồng tình với diễn viên nữ đóng phim kia, dưới tình huống như vậy, vẫn còn phải duy trì sự tỉnh táo diễn kích, xác thực không dễ.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long