Hai người tiếp tục nằm, lại hàn huyên thêm một chút, kỳ thực không làm thêm cái gì, đại khái chỉ là hai người nằm bên nhau sẽ không cảm thấy quạnh quẽ đi.
Cuối cùng, Trịnh bá gia xuống giường, sửa sang lại quần áo một chút.
Công chúa nghiêng thân, nằm trên giường, hỏi:
-Ngươi sẽ ở lại nơi này cho hết tết nguyên tiêu?
-Khả năng sẽ ở, khả năng sẽ không, chuyện cần sắp xếp vẫn còn không ít, ta hy vọng chúng ta có thể bình an thuận lợi trở về, không xảy ra bất luận chuyện ngoài ý muốn nào.
Công chúa nghe xong, gật gật đầu, trong mắt, mang theo ý cười.
-Ta đi ra ngoài, tên thái giám kia vẫn làm người dẫn đường đúng không?
Trịnh Phàm xoay người, đi về phía tẩm cung.
Nếu lúc này có một cái camera, từ phía trước Trịnh Phàm lôi ra một cái màn ảnh, nhân tiện thông qua tầm mắt sau cổ nhìn chăm chú gương mặt công chúa kia mà nói…
Có thể phát hiện nguyên bản gương mặt cười đùa ôn hòa của công chúa khi nói chuyện với Trịnh bá gia, gần như đồng thời thu liễm trở về, thay thế bằng một loại bình tĩnh khiến người ta sợ hãi.
Chờ sau khi Trịnh Phàm rời khỏi đại môn tẩm cung, công chúa nằm trên giường chậm rãi ngồi dậy.
Nàng vung tay lên, một đầu thanh mãng chậm rãi từ phía dưới giường thò đầu ra, thò thụt lưỡi.
Sở Quốc có đại trạch, trong đại trạch có yêu thú.
Hoàng thất Đại Yến đời này sang đời khác chăn nuôi Tỳ Hưu, Hoàng thất Sở Quốc bởi đã sớm đoạn tuyệt Hỏa Phượng truyền thừa, cho nên vẫn luôn tận sức khai phá Yêu thú đầm lớn.
Đầu thanh mãng này có linh tính, biết nhận chủ.
Nguyên bản nó làm bạn từ nhỏ với công chúa, nhưng lần trước khi dạo chợ đêm tại Hạ Dung thành, công chúa không tiện mang nó theo.
Mà lần này sau khi trở về, thanh mãng cơ bản nằm phía dưới giường công chúa, bởi mùa đông tới, nó cơ bản đều ngủ đông, thậm chí đám thái giám và cung nữ mới đổi lại đây cũng không biết dưới giường chủ tử lại có một con đại xà.
Công chúa duỗi tay, nhẹ nhàng sờ sờ trên người thanh mãng, trấn an cảm giác hơi táo bạo của thanh mãng.
Thanh mãng chậm rãi bình phục xuống, bắt đầu chậm rãi một lần nữa lùi về gầm giường.
Tay công chúa chống hàm dưới, lẩm bẩm:
-Xác thực không tìm được lý do cự tuyệt!
. . .
-Làm thế nào chậm vậy.
Triệu công công nhìn Trịnh Phàm, trầm khuôn mặt hỏi.
-Bẩm công công, công chúa không hài lòng đối với kiểu dáng chuỗi ngọc của lão tử, muốn chọn cái mới, vì không muốn trì hoãn đại hôn của công chúa, cho nên ta và công chúa thương nghị trong chốc lát. Hơn nữa một ít thành phần của chuỗi ngọc không nằm trong cửa hàng bổn gia tại Hạ Dung thành, không biết có phải đi cơ sở khác phái người lấy không, cho nên cần xác định thêm cho chắc.
Trịnh Phàm dừng một chút, bổ sung:
-Còn nữa, lúc trước Hổ Uy tướng quân ở trong sân xướng tụng, lúc ấy công chúa vẫn luôn đứng ngoài cửa nghe, không nghe tiểu nhân nói chuyện, cho nên mới trì hoãn lâu như vậy.
-Đã biết đã biết, ai, đúng rồi, tạp gia có muội muội, nàng từ nhỏ đi theo ta chịu rất nhiều ủy khuất, tự nhiên không có đồ trang sức linh tinh gì. Cứ như vậy đi, ngươi giúp ta làm cho muội muội ta một ít trang sức bằng bạc đi.
-Vâng, công công.
Hai người vừa đối thoại vừa đi ra nội viện, đám cung phụng Khuất thị thấy vậy, không kiểm tra cái gì nữa.
Triệu Thành dẫn Trịnh Phàm đến phòng hắn ở sau khi nhậm chức, muội muội hắn cũng ở chỗ này,k nhưng Triệu Thành vừa vào cửa, đã để muội muội hắn đi vào phòng trong.
Sau đó, Triệu Thành quỳ sát xuống dưới chân Trịnh Phàm.
-Nô tài thỉnh an chủ tử, chủ tử phúc khang.
Trịnh bá gia biết, tên kia đang hướng về phía hắn tỏ rõ lòng trung thành.
Thật ra cũng biết làm khó Triệu Thành, để Triệu Thành không thể không giúp hắn và Hùng Lệ Tinh gặp nhau.
Ngồi trên ghế, Trịnh Phàm nhìn Triệu Thành quỳ trên mặt đất, lần trước là thiếu niên lang, hiện tại là thiếu niên công công.
-Hận ta sao?
Trịnh Phàm hỏi.
-Nô tài không dám, nô tài còn phải cảm ơn chủ tử dìu dắt.
-A.
Những lời này… Trịnh Phàm không tin.
-Biết bản thân sau đó nên cái gì chưa?
-Còn chờ chủ tử dạy bảo.
-Không, ta vẫn chưa rõ, chính ngươi làm đi, có điều sau khi mọi chuyện thành công, ta sẽ ban thưởng.
-Làm việc cho chủ tử là bổn phận của nô tài, nô tài không dám nhận thưởng.
-Nên thưởng vẫn cứ nhận.
Trịnh Phàm duỗi tay chỉ chỉ Triệu Thành, nói:
-Tỷ như, sau này ta có thể giúp ngươi đem đồ vật bị cắt bỏ kia, nối trở lại.
“. . .” Triệu Thành.
. . .
Việc giúp công công, thái giám nối lại cái kia là việc kỹ thuật, bất đồng với việc ngón tay ngươi bị chặt đứt muốn nối lại, bởi cái này đơn giản hơn nhiều.
Nghe nói, năm đó Đại Hạ, trong cung không có chương trình thống nhất gì đối với việc thiến hoạn quan, cái này cũng là cho một chút người bẩm sinh không phát dục đầy cũng xem như hoạn quan tiến vào trong cung, còn có một ít thiến chưa sạch sẽ.
Sau khi những người này tiến cung làm thái giám, có thể do sau này được cung cấp đủ dinh dưỡng hoặc có một ít kỳ ngộ, tỷ như luyện công phu hoặc tu hành pháp môn Luyện Khí sĩ, dần dần giúp thân thể gần như lần thứ hai phát dục, một chút công công kinh ngạc còn phát hiện bản thân tựa hồ miễn cưỡng có thể tạo ra sản phẩm, hoặc nói không thể tiến hành quá trình này, nhưng ít nhất có thể miễn cưỡng nhảy ra kết quả.
Khi Đại Hạ triều nổi ra một lần nội cung chi loạn, nghe nói ảnh hưởng đến huyết thông Thiên gian, chính bởi vậy mới bắt đầu việc tuyển chọn thái giám khắt khe như hiện nay.
Rút kinh nghiệm trước đây, hậu Đại Hạ và tứ đại đế quốc phương đông ra đời, đối với loại chức nghiệp hoạn quan này, đều không hẹn mà cùng tiến hành thẩm tra cực kỳ hà khắc, đồng thời chế định ra tiêu chuẩn cực kỳ hà khắc.
Đầu tiên, trứng chim tất nhiên phải cắt rồi, đồng thời chim cũng bị chém đầu, hơn nữa không chỉ trảm đầu chim, còn trảm luôn cả cổ nó, hoàn toàn ngăn cản khả năng ngươi có thể phát dục lần hai.
Đồng thời, cách một khoảng thời gian, nhóm công công trong cung còn phải xếp hàng đi “Nghiệm thân”, lúc này, nếu phát hiện “Hắc, ngươi tự nhiên lại dài ra bên ngoài”, vậy thực xin lỗi, đến, đao thứ hai, cái này gọi là “Xoát tra”.
Thiến là một việc đòi hỏi kỹ thuật, đặc biệt tại thời đại trình độ y tế yếu kém này, chỉ cần sơ suất nhỏ một cái, khiến miệng vết thương hội mủ, ngươi xong luôn rồi!
Không thể cắt quá ngắn, khả năng để đối phương còn cơ hội “Lần thứ hai” phát triển.
Cũng không thể cắt quá nhiều, dễ khiến trong bị lõm, hậu quả việc này chính là, sau này khi ngươi ngồi xổm đi vệ sinh, nhiều lần đều là “Khổng tước xòe đuôi”.
Đời trước Trịnh bá gia xem phim truyền hình hoặc xem một ít tác phẩm văn nghệ, thường xuyên thấy ai ai ai tự cung vào cung, thoạt nhìn tàn nhẫn mười phần, nhưng thật sự rất ít người tự cắt cái ấy, thông thường sẽ có diễn viên chuyên nghiệp chuyên môn đóng vai này, tay nghề tốt, kinh nghiệm đủ, làm việc tốt, rốt cuộc người ta dựa vào cái này kiếm cơm.
Triệu Thành khi còn nhỏ từng bị buôn bán, đã học một lớp đào tạo cắt ấy cho thái giám, Sở Quốc không chỉ Hoàng cung sử dụng thái giám, dựa theo chế độ, trong gia tộc đại quý tộc cũng thích dùng thái giám, cho nên tại Sở Quốc, thái giám là một “Chức nghiệp” rất quan trọng.
Cho nên Triệu Thành tự hạ đao, gần nhất bởi điều kiện khi đó không cho phép hắn tìm người cắt có kinh nghiệm, thứ hai hắn rất tự tin với kinh nghiệm và thủ pháp bản thân.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long