Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 958: KHÔNG PHẢN KHÁNG

Tha hương ngộ cố tri, chính là việc vui.

Trịnh bá gia và A Minh nói một tiếng rồi đi xuống lầu, ở bên cạnh Trần Đại Hiệp, Trịnh bá gia vẫn cảm thấy tính an toàn vẫn có thể đảm bảo.

Rốt cuộc nhân phẩm của Trần Đại Hiệp vẫn không thể chê vào đâu được.

Trần Đại Hiệp chờ ngoài cửa khách điếm, thấy Trịnh Phàm ra, nụ cười trên mặt Trần Đại Hiệp càng sáng lạn.

Trịnh Phàm đi qua, duỗi tay đấm bả vai Trần Đại Hiệp một chút, nói:

-Ngươi, cười cũng quá khoa trương rồi!

-Diêu sư nói ta phải cười nhiều, đặc biệt gặp được chuyện cao hứng thì càng phải cường nhiều lên, hắn nói nếu người giống kiếm đều lạnh như băng, vậy không phải người ngự kiếm nữa.

-Nghe có vẻ rất đạo lý, có điều cọng rau già kia há mồm ra có thể nói đủ thứ, cho dù nhìn mấy thứ vớ vẩn cũng có thể chỉnh ra cho ngươi một đám văn chương đạo lý, để ngươi cảm thấy rất hợp lý.

Trịnh Phàm nói xong, còn hỏi thêm một câu:

-Diêu sư cũng ở đây?

Diêu sư nói ta phải nhiều cười:

-Hiện tại Diêu sư chính là Tổng đốc Tam Biên, hắn không ở nơi này, ta hộ tống một người khác đại biểu Diêu sư lại đây tặng lễ.

-Nga, đó chính là công sai?

-Chưa hẳn, bởi đây chỉ giúp Diêu sư chạy chân thôi, lễ chỉ là một từ, vị công chúa Đại Sở sắp xuất giá này từng bái Diêu sư làm sư phụ, tuy nói chỉ trên danh nghĩa, nhưng danh phận thầy trò ở chỗ này, cho nên lúc này vị sư phó kia cũng hơi đắc ý.

-Ân.

Diêu Tử Chiêm được xưng là Văn Thánh Càn Quốc, vẫn luôn thích du lịch, giao du rộng lớn, tứ đại quốc, nơi nào đều không thiếu bạn cũ tri âm của hắn.

-Vậy người kia đâu?

Trịnh Phàm hỏi.

Nếu còn một người khác mà nói, vậy Trịnh Phàm không tiện nữa rồi.

-Khi vị kia vào Sở, bởi không hợp khí hậu nên mắc bệnh, hiện tại vẫn đang chữa bệnh, ta một người lên đường tới đây.

-Một người, tốt, ta thôi, chúng ta đã lâu không gặp nhau rồi, ta mời ngươi ăn cơm.

Trần Đại Hiệp không cự tuyệt.

-Kỳ thực, thật ra ta đã tính toán sau khi tặng lễ, sẽ đi về phía bắc đến Tuyết Hải Quan tìm ngươi, ta biết, Kiếm Thánh Tấn Quốc ở chỗ ngươi.

Trần Đại Hiệp là kiếm si, mà Kiếm Thánh chính là kiếm khách chuẩn mẫu của thiên hạ.

Nếu nói năm đó thời kỳ Tứ đại kiếm khách, Kiếm Thánh chỉ là một trong số đó, như vậy sau một trận chiến Tuyết Hải Quan kia, Kiếm Thánh đã siêu việt ba người còn lại, nghiễm nhiên tự thành một vị.

-Không thành vấn đề, đến lúc đó ta cùng ngươi đi, à quên, tí không nói cho ngươi biết, hắn và lão bà hài tử đều ở sát vách ta, ta và hắn rất quen nhau, giúp ngươi gặp một chút khẳng định không thành vấn đề, đến lúc đó để hắn mang ra một ít bản lĩnh áp hòm truyền thụ cho ngươi.

Nói xong, Trịnh Phàm ôm bả vai Trần Đại Hiệp đi về phía trước.

Hôm nay thật là một ngày đẹp trời.

Đẩy ra cửa sổ, hít thở không khí tự nhiên có thể gặp được Trần Đại Hiệp.

Hiện tại Trịnh bá gia đúng là rất muốn dùng người, lần này Trần Đại Hiệp hoàn mỹ tới cửa.

Bỏ qua lần đầu tiên gặp mặt, Trần Đại Hiệp kém chút nữa giết chết hắn, sau này Trần Đại Hiệp đúng là phúc tinh của hắn.

Trịnh bá gia thích nhất, chính là chơi đùa với người thành thật.

-Trực giác nói cho ta, ngươi nhiệt tình như vậy, nơi này lại là Sở Quốc, ngươi…

-Đúng vậy, ta muốn lợi dụng ngươi.

-Sách…

-Đến, vào nhà này đi, hẳn đây là tòa tửu lậu xịn sò nhất tòa thành này.

Tại khu vực Chu huyện này, tòa Túy Phong lâu này xác thực là tòa tửu lâu lớn nhất, nhưng kỳ thực nếu Túy Phong lâu này đặt tại Hạ Dung thành mà nói, thật sự không tính là gì.

Phạm gia thích hào hoa xa xỉ, Tứ Nương từng nói, chi phí Phạm gia sống xa hoa lãng phí kỳ thực chính là nguồn sống của toàn bộ Hạ Dung thành, bên trong Hạ Dung thành có rất nhiều bá tánh phải dựa vào Phạm gia sinh sống.

Nếu Phạm gia cần kiệm quản gia, không hiện sơn không lộ thủy, như vậy Hạ Dung thành sẽ quạnh quẽ không khác gì Chu huyện lắm.

Trịnh Phàm hiểu ý lời này của Tứ Nương, đại khái tương đương với việc để tiền tệ lưu thông, tiền, không phải lúc nào cũng chôn trong hầm là tốt nhất.

Cái này kỳ thực tương tự Tuyết Hải Quan, Phạm gia bên trong Hạ Dung thành xa hoa lãng phí để hơn phân nửa dân số Hạ Dung thành làm việc cho Phạm gia, mà tiền bạc bọn họ kiếm được, cơ bản đều dùng và tiêu sài tại cửa hàng Phạm gia, cuối cùng tiền lại trở về tay Phạm gia.

Đãi ngộ tướng sĩ tại Tuyết Hải Quan rất cao, quân lương không thua kém gì Tĩnh Nam quân, ngày lễ ngày tết còn có thêm phúc lợi, nhưng nói trắng ra là, đông nam tây bắc Tuyết Hải Quan trong phạm vi hơn mười dặm, đều không có thành thị nên trò trống gì, cho nên sau khi những binh sĩ và người nhà nhận quân lương, đều đến những sản nghiệp của phủ bá tước tiêu phí.

Ở trong Túy Phong lâu, Trịnh Phàm muốn một cái bàn dựa vào cửa sổ trên lầu hai, ngồi mặt đối mặt với Trần Đại Hiệp.

Đồ ăn đều do Trịnh bá gia chọn, trên bàn có mấy món ăn rất đặc sắc, lại thêm một bầu rượu.

Trần Đại Hiệp không va chạm chỗ này mấy, vẫn phải để Trịnh bá gia tự mình rót rượu cho hắn.

Sau khi hai người nhẹ nhàng chạm vào một ly, Trịnh bá gia mở miệng hỏi:

-Ngày mai ngươi đưa lễ vật đi?

Trần Đại Hiệp lắc đầu, nói:

-Giao tiếp ở chỗ này.

-Nga, ở đâu?

Trần Đại Hiệp chớp chớp mắt, nói:

-Ở chỗ này, ở Túy Phong lâu.

Trần Đại Hiệp lại lấy một cái đũa trong ống đũa ra, đặt ngang phía trên, chỉ chỉ nói:

-Đây là ký hiệu.

Tay Trịnh bá gia bưng chén rượu hơi hơi run lên, nói:

-Thế nào lại giống như gặp đám phiên tử.

Phiên tử chính là một cách gọi nhân viên các cơ quan tình báo.

Trần Đại Hiệp hơi gật đầu, nói:

-Người tới nhận lễ vật, chính là người Phượng sào.

“. . .” Trịnh Phàm.

Nói xong, Trần Đại Hiệp từ trong lòng móc ra một phong thơ, đặt ở trên bàn.

Nhìn độ dày phong thư, hẳn không chỉ đơn giản là một phong thư.

Trịnh Phàm hít vào một hơi, bỗng nhiên cảm thấy hơi buồn cười, chỉ chỉ bản thân, nói:

-Ngươi thế nào không nói sớm?

Ngươi chuẩn bị gặp mặt phiên tử Phượng sào Sở Quốc, ngươi thế nào lại không nói sớm?

Trần Đại Hiệp hơi nghi hoặc nhìn Trịnh Phàm, nói:

-Ngươi không biết?

-Ta thế nào biết được.

Trịnh bá gia có chút không hiểu nói.

-Ta cho rằng ngươi biết ta tới làm cái gì, cho nên cố ý ở chỗ này chờ ta, nếu không tại sao lại trùng hợp như vậy, ta đi qua khách điếm, ngươi lại đứng trên cửa sổ lầu hai nhìn ta?

-Cái này, cái này, thật ra là trùng hợp.

-Ta cho rằng tất cả đều trong tay ngươi khống chế, cho nên, ta không tính toán phản kháng, tính toán phối hợp.

“. . .” Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm tin tưởng, Trần Đại Hiệp nói thật, ngươi không tính toán xuất kiếm, thậm chí sau khi người ta nhìn thấy hắn còn nói luôn mục đích tới đây, thậm chí đã đặt phong thư trước mặt Trịnh Phàm, bên trong rốt cuộc là thơ hay cái gì khác, Trịnh Phàm đều có thể mở ra xem.

Bởi Trần Đại Hiệp từng thề trước mặt Trịnh Phàm, tuyệt đối sẽ không xuất kiếm đối với Trịnh Phàm.

Hắn là Càn nhân, sẽ không giúp Trịnh Phàm giết Càn nhân, nhưng chính hắn có thể bị Trịnh Phàm bắt làm tù binh.

Trịnh bá gia đã không nói ra lời, hắn đứng lên, tính toàn rời nơi này trước, không chờ lát nữa đụng phải người Phượng sào.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!