Nhưng mà, Trịnh bá gia vừa mới đứng dậy, thanh kiếm lúc trước Trần Đại Hiệp dỡ xuống đặt trên ghế, bỗng nhiên run lên.
-Thế nào, có ý gì, chẳng lẽ ngươi muốn động kiếm với ta?
Trịnh Phàm cảm giác thực vớ vẩn.
Trần Đại Hiệp lắc đầu, nói:
-Kiếm ngộ lương hữu, tự minh ứng.
Ý là kiếm cảm thấy “Bạn tốt” tới, cho nên không tự giác kêu gọi.
Trịnh bá gia không cần kiếm, cho nên không hiểu biết nhiều, trực tiếp hỏi:
-Nó cảm ứng được ai?
Trần Đại Hiệp trả lời:
-Trên đời này có thể làm đại bộ phận kiếm có linh tính, xem như bằng hữu. Còn ai?
Nghe được lời này, trong đầu Trịnh bá gia lập tức hiện lên ba chữ…
Tạo Kiếm Sư!
. . .
Lúc này ngoài khách điếm, Tạo Kiếm Sư và một người đang ông trung niên đi tới.
Nam tử trung niên đi đằng trước, Tạo Kiếm Sư đi chậm sau nửa người.
-Túy Phong lâu, hẳn là nhà này đi?
-Đúng, chính là nhà này.
Nam tử trung niên gật đầu, cười nói:
-Ha ha, ta thật sự có chút gấp không chờ nổi nhìn thơ từ của Diêu sư một chút!
. . .
Kiếm đạo của Trần Đại Hiệp, tuy không đăng phong tạo cực như Kiếm Thánh, nhưng cũng xem như ngênh ngang vào nhà.
Cho nên, nếu Trần Đại Hiệp nói Tạo Kiếm Sư tới, như vậy người tới tất nhiên là vị Tạo Kiếm Sư kia.
Trịnh bá gia đang đứng dậy chuẩn bị đi, tự nhiên có hai tử đi lên lầu hai.
Người cầm đầu, một thân mặc trường bào trắng, mang tư thái thật sự phú quý.
Tại thời đại này, người dám mặc một thân áo trắng ra khỏi cửa, trên cơ bản đều là phú quý.
Bởi nhà nghèo không thích mặc đồ trắng, sợ làm bẩn đồ.
Phía sau nam tử mặc trường bào kia, chính là một nam tử tóc dài phiêu dật, khuôn mặt tuấn tú, hình tượng này mang theo một loại hơi thở Sở nhân đặc ái lãng mạn không kềm chế được.
Theo bản năng, Trịnh bá gia đã nhận ra, người tới.
Nếu lúc này đi, sẽ càng khiến người ta chú ý.
Mà Trần Đại Hiệp tựa hồ rốt cuộc hiểu được, hắn hiểu sai ý.
Trần Đại Hiệp cảm thấy chuyện này không thể trách hắn, bởi những lần trước khi nhìn thấy Trịnh Phàm, hắn đều bị Trịnh Phàm và người mù an bài rất rõ ràng rồi.
Cho nên, Trần Đại Hiệp làm người thành thật, lần này khi nhìn thấy Trịnh bá gia, dứt khoát quyết định không mang theo đầu óc gì.
Dù sao bọn họ đều có thể tính rõ ràng, bố trí thỏa đáng.
Nhưng lần này, hình như không phải.
Ấn tượng đầu tiên của Trịnh Phàm cho rằng vị nam tử mặc áo bào trắng mới là Tạo Kiếm Sư, bởi hắn đi trước, mà người phía sau rõ rằng chậm hơn nửa người, đại biểu cho một loại tôn kính.
Nói thế nào đây, khi Trịnh bá gia và Tĩnh Nam Hầu đi cùng nhau, cũng làm giống hai người kia.
Nhưng mà, khi Trần Đại Hiệp cầm kiếm đứng lên, nhìn người phía sau ôm quyền nói “Gặp qua tiên sinh”, Trịnh bá gia mới ý thức lại, hóa ra vị nam tử tóc dài kia mới là Tạo Kiếm Sư một trong Tứ đại kiếm khách đương thời.
Trong lúc nhất thời, trái tim Trịnh bá gia bỗng nhiên lỡ một nhịp, người có thể làm Tứ đại kiếm khách cam tâm tình nguyện đứng sau, có thể nói rất ít.
Lý Lương Thân Yến Quốc cũng chỉ trước Yến Hoàng, nam bắc hai Hầu mới lui về sau một bước, Bách Lý Kiếm Càn Quốc cũng chỉ cho vị quan gia kia mặt mũi này, Kiếm Thánh Tấn Quốc hiện tại còn lười không thèm cho ai mặt mũi, ngay cả Trịnh Phàm và hắn đi ra ngoài, cả hai cũng chỉ đi song song.
Sở Quốc… Có vị nào mới có thể làm Tạo Kiếm Sư cam nguyện ở phía sau, bởi Tạo Kiếm Sư bỏ qua một bên thân phận Tứ đại kiếm khách bên ngoài, bản thân hắn chính là người Độc Cô thị, ngày xưa gia tộc này từng là một đại gia tộc Sở Quốc song song với Khuất thị.
Có thể nói, hắn chẳng sợ không phải Tạo Kiếm Sư, chỉ dựa vào gia thế, hắn ở Sở Quốc cũng không cần cho quá nhiều người mặt mũi, hơn nữa cộng thêm thân phận Tứ đại kiếm khách, vậy càng không phải nói.
Nghe nói, tính cách vị này Tạo Kiếm Sư quá mức tiêu sái, lúc trước, Tạo Kiếm Sư giúp Đại hoàng tử Sở Quốc phất cờ hò reo, sau đó lại không thể hiểu được mà chạy tới giúp Tam hoàng tử trợ uy, cuối cùng, lại êm đẹp đứng phía sau Tứ hoàng tử cũng chính là Nhiếp Chính Vương bây giờ.
Không ai biết có phải hắn đã sớm ngấm ngầm đạt thành hiệp nghị với vị Tứ hoàng tử kia không, bởi chuyện này căn bản không cần miệt mài theo đuổi, rốt cuộc vô luận hoàng tử thượng vị, đều có thể yêu cầu mượn sức hắn, hắn hoàn toàn có thể chơi đùa bừa bãi.
Mà bất đồng với vị Trần Đại Hiệp tên cộc lốc này vòng qua “Chủ vị” về phía sau chào hỏi Tạo Kiếm Sư, sau khi Trịnh bá gia đứng dậy, đầu tiên lại chào hỏi và hành lễ với vị nam tử áo trắng này.
Lễ, dùng chính là Càn lễ.
Trịnh bá gia là một người theo đuổi chi tiết nhỏ, tất nhiên không có khả năng phạm sai lầm này.
Bạch y nam tử hơi hơi mỉm cười, rất hàm súc.
Ngay sau đó, không đợi chào hỏi, nhập tòa, Tạo Kiếm Sư cũng theo sát sau đó.
Một cái bàn vuông, vừa vặn cho bốn người ngồi.
Bạch y nam tử chỉ chỉ Trần Đại Hiệp, nói với Tạo Kiếm Sư:
-Vi này chính là Trần Đại Hiệp?
Trần Đại Hiệp gật gật đầu, nói:
-Là ta.
Tạo Kiếm Sư tựa hồ đã sớm nghe nói qua tính nết Trần Đại Hiệp, thấy hành động vừa rồi cũng không hề bất mãn, ngược lại cười nói:
-Ta ở Sở Quốc đã nghe nói qua danh hào Trần Đại Hiệp, khả năng hai mươi năm sau, tân tứ đại kiếm khách, chờ Bách Lí Kiếm lui ra, vị Trần Đại Hiệp này có thể lên đỉnh đi.
Trịnh bá gia cảm thấy vị Tạo Kiếm Sư này xác thật thực biết nói chuyện, chẳng trách chăng hắn thành người duy nhất trong Tứ đại kiếm khách chưa bao giờ ra tay, cũng chưa bao giờ có chiến tích, chỉ dựa vào Kiếm Thánh Ngu Hóa Bình thổi phồng đã đủ mạnh mẽ thượng vị.
Ngay sau đó, Tạo Kiếm Sư lại nhìn về phía Trịnh Phàm.
Ánh mắt người này thực thuần túy, cái loại thuần túy chân chính không mang theo chút tạp chất nào, phảng phất có thể nhìn thấu nội tâm ngươi.
Có điều, Trịnh Phàm cũng không lo lắng hắn sẽ bị nhìn ra cái gì, tỷ như võ công gì đó, bởi lần trước Tiết Tam đã thao tác viên thiên thạch kia làm ra viên đá màu đỏ, bây giờ chính là nhà mới của Ma Hoàn, mà hiện tại Trịnh Phàm khi đặt “Ma Hoàn” màu đỏ lên người, ngay cả tinh thần lực của người mù căn bản cũng không cách nào tới gần hắn.
Vì bảo hiểm, Trịnh Phàm còn cố ý đi tìm Kiếm Thánh thử nghiệm, cũng thu được kết quả tương tự.
Nói cách khác, Ma Hoàn đã đổi nhà mới, đã có được siêu năng lực che giấu khí tức.
Đây cũng là lý do chính Trịnh Phàm dám ở Phạm phủ, đồng thời ở biệt uyển Hoàng thất cũng chỉ yêu cầu chuyên chú ứng phó công chúa.
Những cao thủ chân chính đó cũng chưa tới trình độ như Kiếm Thánh, trên cơ bản năm sáu phẩm, thậm chí là bảy tám phẩm, chỉ cần phản ứng mẫn cảm một ít đối với khí tức, đã có thể phát giác ngươi có biết võ hay không?
Cho nên, lúc này Trịnh Phàm ngồi vị trí thượng vị, có thể thực bình tĩnh mà đối diện ánh mắt đến từ Tạo Kiếm Sư.
-Vị này, hẳn là đồ đệ mấy năm trước Diêu sư mới thu, Tô Triết Minh tiên sinh đi.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!