Nhiếp Chính Vương rút nút lọ ra, uống một ngụm rượu, sau đó đưa cho Tạo Kiếm Sư.
Tạo Kiếm Sư tiếp nhận, cũng uống một ngụm.
Nhiếp Chính Vương nhìn Trịnh Phàm, cảm khái nói:
-Đại Càn, thật sự là nơi văn hóa hội tụ, Diêu sư thu được đồ đệ tốt, đồ đệ tốt!
Tạo Kiếm Sư cũng nói:
-“Tráng chí cơ xan hồ lỗ nhục, tiếu đàm khát ẩm yến nô huyết.” Hay! Hay! Cái này thật khí phách, bội phục, bội phục, đây có thể nói chính là thơ rút ra từ sa trường khói lửa!
Nhiếp Chính Vương gật gật đầu, hỏi:
-“Gia hợp sỉ”, viết chính là lúc trước Yến nhân đánh xuống Càn Quốc đi?
-Đúng vậy, lúc ấy vãn bối đang ở trong thành Thượng Kinh, vó ngựa Yến nhân đi lại quanh đô thành Thượng Kinh khiến đêm vãn bối không thể ngủ, chỉ hận bản thân chỉ là một thư sinh! Chỉ hi vọng quân dân Càn Quốc ta có thể hăng hái nỗ lực, sớm ngày bắc phạt công thành, rửa mối nhục xưa!
-Xác thật hào khí.
Nhiếp Chính Vương thở dài, hiển nhiên, hắn liên tưởng đến Sở Quốc.
Mấy năm gần đây Càn Quốc và Sở Quốc đều có một điểm giống nhau, đó chính là đều khúm núm trước mặt Yến nhân.
Càn Quốc bị kỵ binh Yến quân một đường đánh tới dưới kinh đô, Sở nhân lại ném mất bốn vạn tinh nhuệ Thanh Loan quân dưới Ngọc Bàn thành cộng thêm một vị Trụ quốc.
Cho nên nói thơ này rất hợp tình hợp cảnh, làm Sở nhân cũng đồng cảm theo.
Nhiếp Chính Vương mở miệng nói:
-Hy vọng Sở nhân và Càn nhân ta, đều có thể hăng hái lên, sớm ngày đánh hạ khí thế Yến nhân.
Trịnh bá gia lập tức nói tiếp:
-Đây đúng là điều quan gia ta mong muốn, cũng đúng là điều gia sư mong muốn, cũng là điều vãn bối mong muốn, càng là điều Đại Càn và Đại Sở ta mong muốn.
Trịnh bá gia dừng một chút, lên giọng nói:
-Yến nhân cực kì hiếu chiến, không biết giáo hóa, không hiểu lễ nghi, thật sự là quốc gia văn nhã bại hoại, Đại Càn Đại Sở đều là nước hiểu lễ nghi, thế nào lại bị phường cầm thú khinh bạc? Chúng ta tự nhiên sẽ cố gắng!
-Lời này của Tô tiên sinh rất hợp lòng ta, nào, tới, cùng, uống!
Nhiếp Chính Vương hiển nhiên rất vừa lòng đối với Trịnh Phàm.
Người đọc sách, ngươi có thể không biết binh, rốt cuộc từ thời Đại Hạ đến nay, cái loại nho soái này tính toàn bộ phương đông này, nào được mấy cái.
Làm người đọc sách, có thể lấy thơ tự hào hùng, lấy từ phổ lệ huyết, đã là tận lực!
Trịnh bá gia tiếp nhận hồ lô rượu trong tay Tạo Kiếm Sư, hắn không để ý nhiều, trực tiếp uống một ngụm lớn.
Rượu thực tinh khiết và thơm, nhưng nồng độ cũng không tính cao, Trịnh bá gia uống rượu xong, hô:
-Thống khoái!
Nhiếp Chính Vương cười “Ha hả”, nói:
-Người thống khoái chính là chúng ta, có Tô tiên sinh đi theo cùng nhậu, hành trình một đường này không còn tĩnh mịch rồi!
-Ngài nói quá lời.
Kế tiếp, trong xe ngựa lại an tĩnh.
Một phương diện là Nhiếp Chính Vương còn đang lẳng lặng dư vị lại bài thơ kia, còn phương diện khác có thể bởi khoảng cách biệt uyển càng ngày càng gần, trong lòng dần dần xuất hiện nhiền tâm tư khác.
Như thế làm Trịnh bá gia yên lòng, hắn đúng là sợ vị Nhiếp Chính Vương này muốn tiếp tục bình thơ, phải biết, hắn là hàng giả, lật đi lật lại nhiều sẽ xuất hiện sơ suất.
Xe ngựa lắc lắc, khoảng cách tới biệt uyển cũng càng ngày càng gần.
Trịnh bá gia bỗng nhiên cảm thấy hắn ra vào thật sự quá mức thường xuyên, giống đi dạo vào màn đỏ, hôm nay đi nghỉ một đêm, ngày hôm sau lại đi tiếp.
Nhưng chờ khi khoảng cách tới biệt uyển chỉ còn bốn, năm dặm, Trịnh bá gia bỗng nhiên nghĩ tới một sự kiện, nháy mắt làm hắn khẩn trương lên.
Đó chính là lần trước hắn từng phô trương thân phận làm trưởng quầy Phạm gia, ra vào biệt uyển, hơn nữa đám cung phụng Khuất thị đều gặp qua hắn.
Lúc này hắn lại vác mặt trở về, chẳng phải muốn trực tiếp bại lộ?
Nghĩ đến đây, Trịnh bá gia lập tức không còn tâm tư yên ổn như trước, bắt đầu như ngồi trên đống lửa.
Tạo Kiếm Sư tiếp tục uống rượu, như nhìn ra Trịnh bá gia thất thố, hỏi:
-Tô tiên sinh đang đổ mồ hôi?
Trịnh Phàm lập tức nói:
-Quả thật, quả thật vãn bối. . . Không thắng rượu lực.
-Ha hả.
Tạo Kiếm Sư nghe vậy, cũng chỉ cười cười, tiếp tục uống rượu.
. . .
Lúc này, trong biệt uyển Hoàng thất, một đội Cấm quân Hoàng tộc tiến đến, tiếp quản phòng ngự khu vực này.
Vô luận Thanh Loan quân Khuất thị hay tư binh gia tộc nô bộc, trước mặt Cấm quân Hoàng tộc đều không dám chống cự gì, ngoan ngoãn nhường vị trí phòng ngự.
Theo sau chính là một nhóm thị vệ Phượng sào đi thẳng vào nội viện, nhóm cung phụng Khuất thị vẫn luôn bảo vệ nội viện an nguy cho công chúa thấy thế, cũng rất tự giác rời đi, không nhiều lời.
Ngay sau đó, tất cả đám hoạn quan và cung nữ đều bị thanh tra, toàn bộ nội viện chỉ để lại Tứ công chúa và một tên tổng quản thái giám nội viện Triệu công công.
Triệu Thành ngay từ đầu còn hơi phát ngốc, còn không làm rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, bởi hắn chưa thấy qua việc đổi quân hoàn toàn như vậy.
Rốt cuộc tháng ngày trước đây hắn chủ yếu làm thủ lĩnh bang ăn mày tại Hạ Dung thành, tuy tâm tính tàn nhẫn và cứng cỏi, nhưng cách cục hay tầm nhìn đâu phải chuyện ngày một ngày hai có thể hoàn thành, cho nên cũng không đoán được một màn này phát sinh rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Ngược lại công chúa, khi đối mặt với tình huống này, chỉ yên lặng đứng trước bàn trang điểm.
Bởi xung quanh không có cung nữ, bản thân nàng bắt đầu tự trang điểm.
Nhìn gương mặt trong gương, nàng bỗng nhiên cảm thấy hơi xa lạ.
Đương nhiên, nàng biết ai tới… Hắn…
Thật sự tới!
. . .
Chiếc xe ngựa của Nhiếp Chính Vương bắt đầu từ phạm vi biệt uyển Hoàng thất không cần kiểm tra, Cấm quân Hoàng tộc đã sớm giữa cửa trước, cho nên xe ngựa có thể đi thẳng vào nội viện, ngừng trong nội viện.
Sau khi Triệu Thành thấy chiếc xe ngựa này “Khua chiêng gióng trống” như vậy, vẫn không đoán được đây rốt cuộc là người nào tới, chỉ hiểu được đây tất nhiên là đại nhân vật.
Dân chúng thời đại này đối với chuyện Hoàng Đế cải trang vi hành vẫn chưa mẫn cảm lắm, bởi thực tế vẫn chưa có nhiều loại hài kịch như vậy được phổ cập, cho nên Triệu Thành không nghĩ tới một trường hợp kia cũng là chuyện rất bình thường.
Triệu công công quỳ sát trước xe ngựa, run bần bật.
Màn xe ngựa bị xốc lên, người đầu tiên đi ra chính là Nhiếp Chính Vương.
Hắn nhìn cửa tẩm cung đóng chặt, thở dài, đi qua người Triệu Thành, đẩy cửa ra, đi vào.
Trần Đại Hiệp và Tạo Kiếm Sư cũng xuống dưới, người cuối cùng xuống chính là Trịnh bá gia không thắng rượu lực.
Hô. . .
Cũng may, bằng không lần này xong rồi!
Lần này chẳng khác gì khiêu vũ trên lưỡi đao, sớm hay muộn đều bị dọa ra bệnh tim.
Lúc này, Trần Đại Hiệp chủ động đi đến trước mặt Tạo Kiếm Sư, nói:
-Tiên sinh, có gì chỉ giáo không?
Trần Đại Hiệp là kẻ cộc lốc, đương nhiên, hình tượng này của hắn làm ra loại chuyện này, cũng thực bình thường.
Tạo Kiếm Sư ngay từ đầu hơi ngoài ý muốn, nhưng cũng cười gật gật đầu, ý bảo Trần Đại Hiệp theo hắn đi một nơi khác, đồng thời nói:
-Chỉ giáo không dám nhận, tới, ngươi đưa kiếm cho ta xem, lại vũ một đoạn, ta có thể giúp ngươi nhìn xem kiếm ngươi có cần sửa chữa gì hay không?
-Đa tạ tiên sinh.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!