Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 964: TA KHÔNG MUỐN GẢ

Nói xong, Trần Đại Hiệp đi theo Tạo Kiếm Sư đi nơi khác, thời điểm đi Trần Đại Hiệp còn chớp chớp mắt đối với Trịnh Phàm.

Trịnh bá gia bị cái ánh mắt này cho nghi hoặc rồi, thật sự muốn nhìn hiểu “Xem ánh mắt ta hành sự” của Trần Đại Hiệp, thật khó để người bình thường có thể hiểu.

Sửng sốt hồi lâu, Trịnh Phàm mới hoãn lại đây, suy đoán Trần Đại Hiệp có phải muốn giúp hắn rời khỏi Tạo Kiếm Sư, nhưng phần còn lại, hắn phải làm sao bây giờ?

Khả năng Trần Đại Hiệp xem ra, do Trần Đại Hiệp không cẩn thận hố vị Bá gia Yến nhân này vào hang hổ, cho nên trầm tư suy nghĩ đến bây giờ, rốt cuộc nghĩ ra một biện pháp.

Nhưng Trịnh bá gia đã sớm từ bỏ vận dụng thủ đoạn vũ lực.

Sau khi người điểu khiển xe ngựa tiến vào cung cũng đi ra ngoài, cho nên hiện tại tại đây chỉ có Trịnh bá gia cộng thêm một vị Triệu công công vẫn luôn quỳ gối nơi đó, đầu cũng không dám ngẩng lên.

Trịnh bá gia liếm liếm môi, duỗi chân đá đá chân Triệu Thành, nói:

-Lấy cho ta chén nước.

-Vâng, vâng, ân?

Triệu Thành bỗng nhiên cảm thấy âm thanh này quen tai.

Khi bò dậy không khỏi nhân cơ hội ngẩng đầu nhìn về phía người trước mặt.

Hình ảnh đập vào mắt, lại là vẻ mặt mỉm cười của Trịnh Phàm.

Đầu tiên cả nguôi Triệu Thành yên lặng một cái, ngay sau đó hai chân vừa giẫm, cả người đặt mông vững chắc ngã trên mặt đất, trong miệng kinh hô:

-Mẹ!

Cũng may ánh mắt Trịnh Phàm đủ lạnh lùng, Triệu Thành cũng lập tức dừng hô, không phát ra lớn hơn động tĩnh nữa, lập tức đứng dậy đi pha trà.

Lúc gần đi, còn không khỏi cực kỳ ai oán mà nhìn lướt qua Trịnh bá gia.

Đến phò mã gia còn không tới chỗ công chúa thường xuyên như ngài!

. . .

Nhiếp Chính Vương đi vào bên trong tẩm cung, thấy muội muội đang ngồi bên cạnh bàn, hơi cúi đầu, như đang chờ hắn.

Chờ hắn đến gần, Công chúa ngẩng đầu, nhìn về phía ca ca.

Trên mặt Nhiếp Chính Vương lộ ra ý cười, nói:

-Nghe nói ngươi đã xảy ra chuyện, trong lòng ta rất sốt ruột, nhưng Trấn Nam quan bên kia Điền Vô Kính cố tình đè ép, ta cần ngưng lại một ít thời gian xử lý chuyện bên kia, thật vất vả an ổn cục diện mới chạy đến.

Nhiếp Chính Vương dừng một chút, nói tiếp:

-Khí sắc không tồi, cũng không ốm, tuy nói đám nô tài đã tới báo qua, nhưng dù sao ta vị ca ca này cũng muốn tận mắt nhìn thấy, trong lòng mới yên được. Ngươi từ nhỏ lớn lên cùng ta, lần đầu tiên đi xa khỏi nhà như vậy, trong lòng ta cũng không yên lòng.

Nhiếp Chính Vương ngồi xuống bên cạnh.

-Rót ca ca ly trà.

Công chúa đứng dậy, pha trà, đưa đến trước mặt Nhiếp Chính Vương.

Đã từng, mỗi lần đi gặp mẫu hậu, vị muội muội này sẽ đem điểm tâm và trà bánh trân quý cho hắn ăn, phụ hoàng yêu thích nhất là trà thơ đầm lớn, chỗ nàng tư tàng không ít, bản thân nàng tiếc uống đều giữ lại cho hắn.

-Ca hỏi lại ngươi một lần, chuyện của ngươi rốt cuộc liên quan đến ai, Mễ gia? Ta cảm thấy không có khả năng. Muội tử, lớn mật mà nói, nếu ca ca ta đây đến muội muội còn không bảo vệ được, ta làm thế nào bảo hộ được bách tính Sở Quốc này đây?

Công chúa lắc đầu, nói:

-Chuyện đã qua.

Nhiếp Chính Vương nhìn muội muội, hồi lâu không nói.

Công chúa hơi hơi mỉm cười, lặp lại nói:

-Tất cả thật sự đều đã qua!

Nhiếp Chính Vương gật gật đầu, nói:

-Tốt!

Cái này xem như đáp ứng không hề truy cứu.

-Nghe nói Khuất Bồi Lạc thường thường tới thăm ngươi? Ta thấy tiểu tử này, vẫn không tồi!

-Ca ca, nếu cảm thấy không tồi, ca ca có thể tự gả cho hắn!

-Lại nói mê sảng rồi!

Nhiếp Chính Vương không tức giận, hắn chưa bao giờ tức giận đối với vị muội muội ngoan ngoãn này, thậm chí chưa bao giờ nói qua một câu nói nặng.

Sinh tại Thiên gia, tự hiểu chuyện khởi tranh đấu gay gắt với các sư huynh đệ, cái gọi là “Cốt nhục thân tình” đối với Thiên gia, chỉ là một tờ giấy hồng, một chọc phá, hai đốt lên châm.

Cũng chỉ khi bên nàng, hắn mới có thể thả lỏng nội tâm, hưởng thụ một chút thân tình bình thường.

Công chúa nói:

-Ta không nhìn ra có chỗ nào không tồi.

-Muội tử, tin tưởng ánh mắt ca, chỉ cần ca ca ta trên đời một ngày, tiểu tử này không dám không tốt đối với ngươi.

Nhiếp Chính Vương dừng một chút, bổ sung:

-Còn nữa, tính bên trong rất nhiều đại quý tộc Đại Sở, tài năng của Khuất Bồi Lạc cũng tính là ưu dị, tầm tuổi này người có thể tốt so với hắn, cũng không nhiều lắm!

-Không thấy được.

Công chúa nói.

Hùng Lệ Tinh đã sớm so sánh nhiều lần, từ trên xuống dưới, càng phát hiện càng cảm thấy Khuất Bồi Lạc không đúng tí nào.

Đương nhiên, ai kêu số Khuất Bồi Lạc không tốt, so với ai không so, lại cố tình bị lấy ra so với Bình Dã Bá.

-Trong lòng có oán khí?

Nhiếp Chính Vương hỏi.

-Có oán khí, vậy phát tiết ra đối với ca ca là được rồi, nhưng đứng phát trên người Khuất Bồi Lạc, ca ca rốt cuộc là ca ca ngươi, từ xưa đến nay nơi nào có ca ca sẽ tức giận đối với muội muội? Nhưng Khuất Bồi Lạc rốt cuộc cũng là con em quý tộc, trong lòng cũng có ngạo khí, ngươi cuối cùng phải gả cho hắn, tốt nhất không nên nhất thời thống khoái khiến quan hệ cứng nhắc, bởi thế sẽ không lời!

Đây xem như là lời từ đáy lòng, cũng là lời nhắc nhở.

Rất nhiều thời điểm, cuộc sống không hề tích cực, cũng không thể từ tính tình làm bậy, nếu không người bị thiệt thòi nhất, vẫn là bản thân.

Đường đường Nhiếp Chính Vương Đại Sở có thể ngồi xuống nói chuyện hôn nhân, hiển nhiên thật sự để vị muội muội này trong lòng.

-Ca ca, ta không muốn gả, ta thật sự không muốn gả.

-Nghe lời, tất cả đã được định ra rồi.

-Ca, dựa vào cái gì, trước khi ngài từng đáp ứng ta, sau này ta muốn gả cho ai sẽ do chính ta làm chủ, ngươi thân là vua của một nước thế nào nói chuyện không giữ lời đâu! Quân vô hí ngôn!

-Ta vẫn chưa phải Hoàng Đế!

-Nhưng ngươi có gì khác với Hoàng Đế đâu?

Trên danh nghĩa là Nhiếp Chính Vương, nhưng khi thượng triều đều ngồi trên Long ỷ.

Nhiếp Chính Vương lắc đầu, nói:

-Hoàng Đế, từ trước tới nay chỉ có hữu danh vô thực, lại chưa từng có hữu thực vô danh. Muốn trách, phải trách vị phụ hoàng chúng ta đi quá vội vàng, để ca ca ta ngay từ đầu không chuẩn bị tốt.

Nếu Sở Hoàng chết muộn một năm, thậm chí chỉ nửa năm, Nhiếp Chính Vương tin tưởng hắn có thể giúp Sở Quốc tránh một lần hao tồn kia.

Một lần hao tổn kia, khiến cho Sở Quốc lỡ mất một lần kỳ ngộ, đồng thời, chỉ có thể trơ mắt mà nhìn Yến nhân thâu tóm hơn phân nửa Tấn Quốc.

Tính ngay cả sau này lại phái ra Khuất Thiên Nam và Thanh Loan quân xuất chinh, kỳ thực Sở Quốc vẫn chưa đưa ra hết toàn lực, đồng thời cũng chỉ kịp tiến hành làm vài chuyện.

Nếu không có lần hao tổn kia, khi Yến nhân vừa mới diệt Văn Nhân gia Hách Liên gia, quân đội Đại Sở có thể kịp thời tham dự vào việc tranh đoạt Tam Tấn chi địa, đến lúc đó Yến nhân rất khó đứng vững gót chân trên Tấn địa.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!