Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 965: LẠI TỚI GẶP CÔNG CHÚA

- Dù sao nói thế nào đều là ca ca ngươi có đạo lý, ngươi có nỗi khổ, ngươi rất khó xử, ta chỉ là muội muội cần vì nghiệp lớn, bị bán đi.

Nhiếp Chính Vương khẽ nhíu mày, ngay sau đó giãn ra, nói:

-Nữ hài tử trưởng thành, cần phải gả chồng.

-Ta không muốn, ta không muốn, dựa vào cái gì ta phải làm vậy, dựa vào cái gì!

-Chỉ bằng ngươi là công chúa, ngươi từ khi ra đời đã được sống trong nhung lụa, ngày hè ngươi có thể uống nước đá lạnh, vào đông có thể thưởng tuyết, Hoàng gia cho ngươi cuộc sống phú quý, vậy ngươi nhất định phải vì cái này cống hiến ra bản thân. Đừng hỏi dựa vào cái gì, cũng đừng hỏi tại sao?

Nhiếp Chính Vương dừng một chút, nói:

-Nữ nhân nhà nghèo, trong nhà có ca ca hoặc đệ đệ, còn phải bị cha mẹ xem như hàng hóa bán đi để đổi lấy tiền giúp anh em trong nhà đón dâu. Trong thanh lâu, có bao nhiêu nữ nhân tình nguyện làm việc này, đại bộ phận đều là con cái gia đình nghèo khổ bị cha mẹ bán vào. Ngay cả nữ nhi những đại quý tộc kia, việc liên hôn thì tính là cái gì? Các nàng thế nào không hỏi tại sao, các nàng thế nào không hỏi dựa vào cái gì?

Nhiếp Chính Vương nhìn công chúa Sở Quốc, ngữ khí rất mềm mỏng nói:

-Trên đời này, làm gì có chuyện vạn sự như ý, vô luận bách tính hay Hoàng gia, mọi người đều cần tồn tại, mà muốn tồn tại cần thỏa hiệp… Muội muội, ngươi cần hiểu chuyện!

Hùng Lệ Tinh há miệng thở dốc, hàm răng cắn môi, từng chữ từng chữ nói:

-Ta không muốn hiểu chuyện, ta chỉ muốn ca ca có thể luôn cưng chiều ta giống khi còn nhỏ thôi, ta chỉ muốn cả đời bên cạnh ca ca thôi.

-Đừng nói lời hồ đồ, chúng ta là huynh muội, thân huynh muội, người dù sao cũng phải học trưởng thành lên. Ngoan! Chỉ cần ca ca còn, ta có thể đảm bảo một đời này không ai có thể khi dễ ngươi!

-Nhưng kẻ khi dễ ta, là ngươi!

Công chúa hô lên.

Thanh mãng dưới giường có cảm ứng, từ phía dưới giường thò đầu ra.

Nhưng khi thanh mãng nhìn thấy Nhiếp Chính Vương, rất nhanh nó lại thu đầu về.

Khi cảm xúc phẫn nộ của công chúa đến trình độ nhất định, nó sẽ tự động thức tỉnh, sau đó đem người trước mặt nuốt vào trong bụng, nhưng nó không dám làm càn trước mặt Nhiếp Chính Vương.

-Ca ca, ngươi tới gặp ta, chỉ vì muốn nói những lời này!

-Muội muội muốn xuất giá, ca ca ta tự nhiên muốn tới thăm.

-Là sợ ta quá hồ nháo, huỷ hoại quan hệ giữa ngươi và Khuất thị?

Nhiếp Chính Vương đã không muốn nói chuyện, hắn đứng lên, tựa hồ chuẩn bị muốn rời khỏi tẩm cung.

Công chúa vẫn như cũ ngồi chỗ kia, không đứng lên.

Nhiếp Chính Vương đi tới cửa, dừng bước chân lại, nói:

-Ca ca cũng rất muốn nói với ngươi một câu, ngươi không cao hứng gả, ta không gả cho, nhưng ca ca không còn quyền lựa chọn nữa. Vị Hoàng Đế Yến Quốc kia đã có ý muốn thâu tóm phương đông, hắn sẽ không cho ta quá nhiều thời gian chuẩn bị, ca ca tự nhiên không có quá nhiều thời gian hoang phế, thật sự không thể lựa chọn!

Hùng Lệ Tinh ngẩng đầu, nhìn Nhiếp Chính Vương, nói:

-Ngươi có thể lựa chọn không làm Hoàng Đế.

Sắc mặt Nhiếp Chính Vương lạnh lùng, trực tiếp quát lớn nói:

-Ta không đi tranh vị trí này, để những huynh đệ khác lên ngôi mà nói, hiện tại ngươi không phải ngồi chỗ này nói cái gì muốn hay không muốn gả chồng với ta… Mà hiện tại, ta và ngươi sẽ bị lưu đày đến đại trạch đi!

Công chúa cười, hơi buồn bã nói:

-Ta nguyện ý!

Nhiếp Chính Vương trầm mặc.

Hai người, một đứng, một ngồi, thời gian rất lâu không có người nào mở lời, bầu không khí tẩm cung cứ như vậy đình trệ xuống.

. . .

Trịnh bá gia ngồi trên xe ngựa, vào lúc này hắn không dám đi loạn, cũng không xem vị Tạo Kiếm Sư và Trần Đại Hiệp kia, chỉ yên lặng ngồi ở chỗ kia uống trà.

Triệu Thành đứng một bên, không dám nhiều lời.

Chẳng qua, ánh mắt hai người vẫn sẽ thường thường giao hội một chút, lại cũng không giao lưu gì lớn.

Ngài đã tới?

Nha, ngài lại tới nữa?

Nha nha, hôm nay ngài còn tới?

Hiện tại Trịnh bá gia rất muốn rít thuốc lá, một là hiện tại không có việc gì làm chỉ chờ thôi rất nhàm chán, hai là trong lòng có một chút cảm xúc cần thông qua phương thức này giải quyết một chút.

Nhưng Trịnh bá gia chung quy vẫn khắc chế xúc động này, bởi thuốc lá này rất có tính tiêu chí, khả năng người Phượng sào có thể đã biết sở thích này của hắn.

Trịnh bá gia bắt đầu suy nghĩ lung tung, hắn bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện.

Hắn đã gặp qua Yến Hoàng, cũng gặp qua quan gia Càn Quốc, cũng gặp qua Tấn Hoàng, cũng gặp qua Dã Nhân Vương, hiện tại lại gặp được “Sở Hoàng”.

Oa oa, sứ giả hai nước hoặc đặc phái viên đều giống nhau chuyên môn đi sứ một quốc gia, chỉ có thể nhìn thấy Hoàng Đế một nhà, nhưng chính hắn trừ bỏ Man Vương, đã nhìn hết.

Trên thế giới này, người có thể gặp nhiều “Hoàng Đế” như vậy, đồng thời còn tiếp xúc nói chuyện qua như vậy, hẳn không được mấy người đi?

Tưởng tượng như vậy, cảm giác thật sự hoành tráng.

-Ha ha.

Trịnh bá gia không cầm lòng được, cười hai tiếng.

Triệu Thành đứng bên cạnh theo bản năng run rẩy hai lần, hiện tại hắn đối với thân phận của Trịnh Phàm thật sự không rõ ràng lắm, chỉ biết người này vô cùng thần bí, mà thần bí khiến người ta sợ hãi.

Mà lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng vó ngựa.

Ngay sau đó, ba người xuống ngựa đi vào trong nội viên.

Hai nam tử trung niên đứng ngoài cửa, trực tiếp quỳ sát xuống.

Khuất Bồi Lạc trực tiếp đi đến.

Hai người ngồi trước cửa quỳ gối xuống chính là thúc thúc Khuất Bồi Lạc, cũng chính là đệ đệ Khuất Thiên Nam.

Buổi sáng Cấm quân Hoàng tộc dừng chân tại biệt uyển, đồng thời phiên tử Phượng sào cũng tụ tập đến, Khuất thị tại Tụ An thành lập tức nhận được cấp báo.

Mấy người nắm quyền Khuất thị lập tức hiểu được rốt cuộc ai tới, cho nên hai vị thúc thúc lập tức theo Khuất Bồi Lạc giục ngựa đi tới biệt uyển Hoàng thất chuẩn bị yết kiến.

Nhiếp Chính Vương cải trang vi hành, nhưng Khuất thị lại biết, nhất định phải có lễ tiết và tư thái, huống chi đại hôn sắp tới, hiện tại Nhiếp Chính Vương tới đây vốn cho Khuất thị mặt mũi.

Hai vị thúc thúc trên người mang danh hào tướng quân không vào, bọn họ chỉ phụ trách tới quỳ, rốt cuộc Nhiếp Chính Vương không bày ra loan giá, có ý lấy thân phận “Người trong nhà” ra mặt, tự nhiên hẳn nên để người trong nhà Khuất Bồi Lạc ra mặt đến chỗ Nhiếp Chính Vương và công chúa.

Sau khi Khuất Bồi Lạc tiến vào nội viện, đầu tiên nhìn thấy Trần Đại Hiệp và Tạo Kiếm Sư.

Rất hiển nhiên, hắn nhận thức Tạo Kiếm Sư, lập tức tiến lên hành lễ.

-Bồi Lạc gặp qua Độc Cô thúc thúc.

Độc Cô gia và Khuất thị đều là đại quý tộc có máu mặt tại Sở Quốc, Khuất Bồi Lạc có một cô dì là thê tử nhị thúc Tạo Kiếm Sư, cho nên Tạo Kiếm Sư cũng là đồng lứa với Khuất Bồi Lạc.

Hơn nữa chỉ riêng thân phận Tứ đại kiếm khách thôi, Khuất Bồi Lạc trước mặt khách khí, chịu cái lễ này cũng bình thường.

Tạo Kiếm Sư cũng sớm có chuẩn bị, từ trong lòng lấy ra một thanh đoản kiếm, trực tiếp ném cho Khuất Bồi Lạc.

-Cho ngươi.

-Đa tạ Độc Cô thúc thúc.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!