Khuất Bồi Lạc không chối, rất cung kính nhận kiếm, ngay sau đó ánh mắt dừng trên người Trần Đại Hiệp.
Tạo Kiếm Sư giới thiệu nói:
-Kiếm khách Càn Quốc, Trần Đại Hiệp, đây là người Diêu sư phái tới.
Khuất Bồi Lạc lập tức chắp tay.
Trần Đại Hiệp cầm kiếm ứng một chút.
Tạo Kiếm Sư híp híp mắt, cười nói:
-Bên trong còn có một vị tiểu Tô tiên sinh, hắn là đệ tử thân truyền của Diêu sư, tài văn chương rất lớn, chờ lát nữa ngươi có thể đến thăm, chờ ngày đại hôn, nói không chừng người ta lại tặng cho ngươi bài thơ hay!
-Vâng, chất nhi đã biết.
Khuất Bồi Lạc tiếp tục hướng đi, thấy một chiếc xe ngựa cùng với Trịnh Phàm đang dựa vào chiếc xe ngựa.
Tuy nói muốn cướp lão bà người ta, bỏ qua lần trước cướp rồi sờ đậu hũ vị hôn thê kia không ít, Trịnh bá gia thật đúng là không quen biết Khuất Bồi Lạc.
Lần trước Khuất Bồi Lạc ở ngoài cửa niệm thơ, Trịnh bá gia ở bên trong bao công chúa, chỉ nghe qua âm thanh vị này phò mã này ngâm xướng, mà chưa từng thấy chân thân.
Mãi cho đến khi Triệu Thành hướng Khuất Bồi Lạc quỳ xuống hành lễ:
-Nô tài thỉnh an Hổ Uy tướng quân, tướng quân phúc khang.
- Đứng lên đi.
-Tạ tướng quân.
Nga?
Là hắn!
Trịnh bá gia lập tức bừng tỉnh, bắt đầu nhìn kỹ Khuất Bồi Lạc.
Bộ dáng… Ách… Xác thực không tồi!
Dung mạo Khuất Bồi Lạc xác thực không phải chê, rất anh tuấn, đến Trịnh bá gia cũng không thể không thừa nhận sự thật.
Nhưng trong lòng Trịnh bá gia lập tức lại khinh thường nói:
Đẹp trai có dùng cái rắm!
Khuất Bồi Lạc tất nhiên không biết trong lòng Trịnh bá gia suy nghĩ cái gì, sau khi hắn biết Trịnh Phàm là đệ tử Diêu sư đồng thời được Tạo Kiếm Sư thừa nhận, đối với Trịnh Phàm cực kỳ khách khí:
-Gặp qua Tô tiên sinh.
Trịnh Phàm hơi hơi mỉm cười, hàm súc mà lui về phía sau nửa bước đáp lễ:
-Gặp qua tướng quân.
-Tô tiên sinh có thể tới tham gia tiệc cưới Bồi Lạc, Bồi Lạc cảm thấy vinh hạnh sâu sắc.
Không, ngươi sẽ hối hận!
-Bồi Lạc yêu thích thơ từ, cũng khuynh mộ văn hoa Càn Quốc, mong rằng Tô tiên sinh không tiếc chỉ giáo, Bồi Lạc tự nhiên vô cùng cảm kích.
Không, ngươi sẽ không cảm kích!
-Nào nào, Khuất huynh khí độ nghiễm nhiên, thật là quân tử Đại Sở ta, Tô mỗ đã sớm nghe nói văn danh của Khuất huynh.
Rốt cuộc ngày đó ta ôm thê tử ngươi nghe ngươi ngâm vịnh ngoài cửa.
-Tô tiên sinh khách khí, Khuất mỗ thẹn không dám nhận.
Khuất Bồi Lạc khách khí với vị đệ tử Diêu sư này, mục đích cũng giống lúc trước Tạo Kiếm Sư nói, hắn hi vọng vị “Tô tiên sinh” này có thể làm một ít thơ từ vào ngày đại hôn của hắn.
Thời đại này, lực truyền bá và lực ảnh hưởng của thơ từ cực kỳ lớn, đặc biệt là “Tô tiên sinh” còn có danh hiệu đệ tử Diêu sư.
Không ai sẽ không hy vọng hôn lễ bản thân có thể làm vẻ vang, được hậu nhân ghi khắc.
Triệu Thành đứng một bên, cúi nửa đầu, không nói lời nào không hé răng cũng không biểu tình.
Làm nơi này chỉ có một người cảm kích duy nhất.
Triệu công công cảm thấy phò mã trước mắt và Trịnh Phàm đối thoại, thưởng thức lẫn nhau, thổi phồng cho nhau, quả thực tràn ngập một loại sắc điệu khôi hài.
. . .
Trong tẩm cung, đã an tĩnh thật lâu.
Nhiếp Chính Vương không thể lấy được thứ hắn muốn ở chỗ này, hắn biết trong lòng muội muội hắn có oán khí, hắn cũng đã chuẩn bị giúp muội muội hết giận.
Làm ca ca, hắn hy vọng sau khi muội muội gả chồng có thể hạnh phúc.
Làm Hoàng Đế, hắn hi vọng muội muội có thể hoàn thành liên minh chính trị giữa Khuất thị và Hoàng thất.
Kỳ thật, mặc kệ liên hôn hay không, Khuất thị chỉ có thể trói định trên người hắn, bởi Khuất thị đã vì Nhiếp Chính Vương mất đi gần năm vạn Thanh Loan quân, đồng thời còn thiệt hại một vị Trụ quốc, một vị gia chủ.
Bây giờ muốn xuống thuyền, kỳ thực không có khả năng nữa.
Lần liên hôn này kỳ thực chủ yếu cho đám quý tộc kia xem, lấy việc này biểu thị công khai ra một loại lập trường.
Cho nên, Nhiếp Chính Vương không hy vọng muội muội hắn có oán khí.
Nhưng phản ứng của muội muội làm hắn hơi kỳ quái, nàng hẳn nên nhận mệnh mới phải, hiện tại nàng thoạt nhìn cứng cỏi phá lệ.
Cái này làm cho Nhiếp Chính Vương thích đem hết thảy nắm giữ trong tay cảm thấy thực không thoải mái, phàm là Quân Chủ, kỳ thực đều thích ý chí bản thân có thể khống chế hết thảy, mà không thích ngỗ nghịch.
Hơn nữa muội muội này trong mấy năm gần đây đều biểu lộ ý tứ với hắn, làm tâm tình hiện tại của Nhiếp Chính Vương khó tránh khỏi hơi bực bội.
Hắn quay đầu lại, nhìn công chúa, nói:
-Lệ Tinh, trước mắt ván đã đóng thuyền, hôn sự sắp tới, ta hy vọng ngươi có thể thanh tỉnh một chút, ngươi là muội muội ta, ta nhìn ngươi lớn lên, cho nên ta biết nàng… Rất thông minh!
-Ca ca, ngài đang uy hiếp ta sao?
-Không phải uy hiếp, đây là ý chỉ.
-Ý chỉ?
-Ý chỉ của trẫm, để ngươi gả chồng.
Ngay cả đây là diễn kịch, ngươi cũng phải diễn thật tốt cho ta.
Ta biết ngươi có năng lực này, ngươi không thoạt nhìn nhu nhược như vậy.
Công chúa ngồi trên ghế, ánh mắt hơi mờ mịt nhìn Nhiếp Chính Vương.
Mà lúc này, Nhiếp Chính Vương đã đẩy cửa ra khỏi tẩm cung.
Đầu tiên ánh mắt của công chúa nhìn thấy Khuất Bồi Lạc sau cửa tẩm cung.
Ai, hắn lại tới nữa!
Ngay sau đó, công chúa lại thấy Trịnh Phàm đứng bên người Khuất Bồi Lạc.
Đi, hắn lại tới nữa!
Có lẽ sự xuất hiện của Trịnh bá gia thật sự khiến người ta khiếp sợ, khiến tất cả áp lực và sự tức giận vừa rồi của ca ca nàng, đột nhiên không kịp phòng ngừa bị đánh xóa.
Khiến trên mặt công chúa lập tức nở nụ cười.
Nhiếp Chính Vương lưu ý tới rồi, cũng yên lòng, muội muội hắn vẫn nghe lời hắn nói, biết đúng mực!
Khuất Bồi Lạc thấy công chúa nhân thấy hắn cười, trên mặt cũng lộ ra nụ cười chân thành đáp lại.
Trịnh bá gia thấy Khuất Bồi Lạc cười vui vẻ như vậy…
Hắn cũng...
Không được…
Nhịn xuống, không thể cười!
. . .
Mỗi người đều có lập trường bản thân, mà đứng trên lập trường bất đồng, tự nhiên phong cảnh nhìn thấy cũng bất đồng.
Trong ngoài tẩm cung này, nếu không tính nô tài Triệu công công này mà nói, cũng chỉ có ba người!
Đứng trên lập trường của Nhiếp Chính Vương mà nói, ba người này phân biệt là:
Muội muội hắn, em rể hắn trên lý thuyết, em rể hắn thật!
Mà đứng trên lập trường của Trịnh bá gia mà nói, chính là:
Vợ hắn, anh vợ hắn, người tốt họ Khuất.
Còn đứng trên lập trường của Khuất Bồi Lạc mà nói, chính là:
Thê tử hắn, anh rể hắn, kẻ cắm sừng hắn!
Cuối cùng, đứng trên lập trường của công chúa, còn lại là:
Người nàng yêu, người nàng sẽ cưới, người nàng phải gả.
Ba người, ba cái góc độ, ba cái lập trường, ba ánh mắt khác nhau, đồng thời nhìn ba hướng khác nhau.
Trịnh bá gia không biết sau này hắn trải qua lần này sẽ bị người kẻ chuyện tại trà lâu suy diễn thế nào.
Nhưng cho dù đứng trên góc độ này của hắn, đều cảm thấy đây tất nhiên là một chuyện xưa rất thú vị, ngay cả hắn cũng không ngờ kịch bản sẽ thế này.
Cuối cùng, vị Triệu công công bên này lúc trước không được coi là người, sau khi nhìn thấy một màn này, lại kinh lại khủng lại run lại rẩy.
Hắn cuối cùng không nhịn được… Muốn cười!
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!