Bởi ngày đông rất lạnh, vừa mới ra sức chống cự, mấy ngày gần đây lại liên tục bị kinh hách và buổi tối trằn trọc chịu lạnh, cho nên sau khi mạnh mẽ ngưng cười khiến cái miệng nhắm lại và cái mũi phun ra khí, trực tiếp phun ra một phát nước mũi.
Triệu công công lập tức sợ tới mức quỳ rạp trên đất, cúi đầu, dùng cổ tay áo che khuất cái mũi.
-Nô tài đáng chết, nô tài đáng chết.
Một cái hắt xì cảm lạnh của nô tài, vẫn chưa dẫn đến sự chú ý của các đại nhân vật, rốt cuộc trong mắt bọn họ, nô tài… Không xem như là người!
Mà đối với bản thân Triệu công công mà nói, trước đây hắn nghĩ hắn tự thiến chính là một chuyện lớn trải qua trong cuộc đời.
Kết quả hiện tại hắn mới ý thức được, phong cảnh trên đường đời cỡ nào muôn màu muôn vẻ, chuyện kia của hắn xuất sắc thế nào, bây giờ nghĩ lại thât không đáng nhắc tới.
Nhiếp Chính Vương hiển nhiên khôi phục không ít hứng thú, xác thực nói, hắn và Yến Hoàng vẫn có chỗ khác nhau.
Yến Hoàng dựa vào Lý Lương Đình và Điền Vô Kính dọn sạch quốc nội đối ngoại khai biên, quyền lực có thể nói đạt đỉnh Đại Yến, khi làm việc và nói chuyện tất nhiên không cần cố kỵ gì.
Nhiếp Chính Vương rốt cuộc còn kém quân lâm Đại Sở một ít, cho nên hắn vẫn sẽ theo bản năng “Diễn kịch”.
-Muội tử, để ta giới thiệu vị này cho ngươi được biết, đây là thân truyền đệ tử Diêu sư, Tô Triết Minh Tô tiên sinh, lúc trước trên con đường vừa rồi, Tô tiên tinh đã làm một bài thơ khiến ta và Độc Cô tiên sinh cao hứng chè chén vài ly.
Công chúa nghe vậy, trên mặt tươi cười càng sáng lạn.
Trịnh bá gia tiến lên một bước, đầu tiên hành lễ với Nhiếp Chính Vương.
-Tòng quân Lương trấn Càn Quốc Tô Triết Minh, tham kiến Nhiếp Chính Vương Đại Sở điện hạ.
Mẹ kiếp!
Trong lòng Triệu công công lộp bộp một tiếng, sợ tới mức cũng lần thứ hai quỳ xuống, đương nhiên hắn là một tên thái giám, ở chỗ này quỳ hay không quỳ, chẳng ai sẽ chú ý.
Lúc trước, Nhiếp Chính Vương không ghi rõ thân phận, vậy không cần để ý, Hoàng Đế cải trang đi vi hành, tự nhiên thích loại giọng điệu này.
Làm người thông minh, tất nhiên không cần vạch trần.
Mà trước mắt, nếu Nhiếp Chính Vương đã làm trò trước mặt mọi người, gọi công chúa là muội muội, vậy một tầng giấy kia đã bị Nhiếp Chính Vương đâm thủng rồi.
Cho nên, tất nhiên phải theo quy củ mà làm.
Ngược lại Trịnh bá gia không phải lúc nào cũng đứng trên góc độ của “Tô Triết Minh” tự hỏi vấn đề và làm việc, mà Trịnh bá gia vốn dĩ tự ý thức trên phương diện này.
Có thể mang binh có thể đánh giặc có thể cưỡi Tỳ Hưu giơ đao kích động sĩ khí trong quân, có thể ôm công chúa biểu lộ sự bá đạo.
Đồng thời cũng có thể trước mặt nhân vật biểu lộ ra một mặt kính trọng, trên thế giới này người có thể làm được như Trịnh bá gia chắc chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
-Nói tới mới nhớ, Tô tiên sinh và bổn cung, vẫn là sư huynh muội đồng môn.
Công chúa đứng dậy hành lễ đối với Tô tiên sinh.
-Lệ Tinh gặp qua Tô sư huynh.
Kỳ thực công chúa nhập môn Diêu sư so với “Tô Triết Minh” sớm hơn nhiều, nhưng “Tô Triết Minh” là đệ tử nội môn, mà công chúa chỉ là ký danh.
Đơn giản lúc trước Diêu sư chạy Sở Quốc du lịch, muốn ăn cơm chùa nên mới nhận vị nữ đệ tử này, tương đương giống đời sau nhận tiền tài trợ.
Dựa theo quy củ, đệ tử nội môn trên bối phận tự động cao hơn đệ tử ngoại môn nửa bậc, cho nên Hùng Lệ Tinh gọi “Tô Triết Minh” là sư huynh cũng không có gì phải bàn.
Đương nhiên thời điểm nàng gọi, trên mặt tươi cười muốn thu cũng không được, chẳng qua người bên ngoài xem ra, đại khái bởi công chúa si mê văn học thấy sư huynh nhà mình tới nên vui sướng từ đáy lòng.
-Thường nghe sư phó nhắc tới công chúa điện hạ, sư phó nói điện hạ “Huệ chất lan tâm, tri thư đạt lễ”, là đồ đệ Diêu sư nhớ nhất.
(Chú thích: Huệ chất lan tâm: Là người mang khí chất của hoa huệ, tâm của hoa lan, thường là những người cao quý, thanh khiết.
Tri thư đạt lễ: Là học rộng và cư xử đúng lễ nghi.)
Đây là lời xã giao, chỉ nói cho dễ nghe, nhưng ai cũng không cho đây là thật.
Khuất Bồi Lạc vẫn luôn đứng đó, trên mặt chỉ mỉm cười.
-Muội muội, ngươi vào trong phòng nghỉ ngơi thêm một chút, ca ca ta từ Chu huyện tới, trên đường chỉ uống hai ngụm rượu, hiện tại hơi đói bụng.
Khuất Bồi Lạc lập tức nói:
-Thần đi chuẩn bị ngay.
Nhiếp Chính Vương chỉ chỉ Trịnh Phàm, nói:
-Tô tiên sinh cùng đi chứ?
Trịnh Phàm lập tức nói:
-Nào dám không tòng mệnh!
. . .
Cơm chiều không đến sớm như trong dự đoán.
Trịnh Phàm ngồi tại nội viện phải gần nửa tiếng đồng hồ dùng trà, mới được Triệu công công lại đây nhắc nhở dùng bữa.
Nghĩ đến, hẳn trong thời gian vừa rồi Nhiếp Chính Vương dành thời gian nói chuyện với hai vị thúc thúc Khuất Bồi Lạc.
Khuất Bồi Lạc là con trưởng Khuất Thiên Nam, cái này không sai, hơn nữa tiếp theo sau lần đại hôn này cũng cơ hồ nhận định Khuất Bồi Lạc chính là gia chủ tương lai của Khuất thị, cái này không phải nghi ngờ.
Rốt cuộc, phò mã Nhiếp Chính Vương, sao có thể không ngồi vị trí gia chủ?
Nhưng hiện giờ mọi chuyện trong Khuất thị vẫn hơn phân nửa do hai đệ đệ Khuất Thiên Nam tiếp quản, Khuất Bồi Lạc rốt cuộc còn trẻ, lúc này cũng xác thật cần hai trưởng bối tới giúp đỡ.
Cũng bởi vậy, công việc liên quan đến Khuất thị và Thanh Loan quân vân vân, hai bên vẫn phải cần thiết tán gẫu một cái.
Đối với đại gia tộc Khuất thị ngay từ ban đầu đã chịu đứng về phía hắn, Nhiếp Chính Vương vẫn luôn cho họ đủ tôn trọng.
-Tô tiên sinh, dùng bữa.
Triệu công công cười nói.
Trịnh Phàm gật gật đầu, nói:
-Làm phiền công công dẫn đường.
-Tô tiên sinh, mời.
Triệu công công đi đằng trước, Trịnh Phàm theo phía sau, Triệu công công đến cửa rồi dừng lại, cong eo:
-Tô tiên sinh, mời.
-Ân.
Trong nháy mắt Trịnh Phàm đi vào, Triệu công công ngẩng đầu, ánh mắt giao hội một chút, ngay sau đó hai người lại rất ăn ý thu hồi tầm mắt cho nhau.
Tô Triết Minh!
Tô tiên sinh!
Triệu công công cảm thấy, hình như cái thân phận này không phải ái chủ bài chân chính của nam nhân kia.
Nhưng hắn không có chút tâm tư nào mật báo, chẳng sợ Nhiếp Chính Vương Sở Quốc ngồi bên trong.
Bởi Triệu công công rõ ràng, một khí Hoàng gia xuất hiện bất cứ cái gì gièm pha, loại thái giám như hắn không quan tâm có tố giác hay không, kết cục đều không thoát khỏi cái chết.
Huống chi gièm pha lớn đến đâu, công chúa vẫn như cũ là công chúa, là thân huynh muội với Nhiếp Chính Vương, thân ca ca sẽ làm gì với muội muội?
Hắn xem như người nào của Nhiếp Chính Vương?
Triệu công công rõ ràng, hắn đã lên xe, lúc này đừng nói nhảy xe, thưởng thức liếc mắt phong cảnh ven đường một cái cũng là một loại tội lỗi.
Bản thân hắn đã không có tư cách nói gì… Bằng không chính hắn cũng thật có lỗi với việc tự cắt bỏ cái kia!
. . .
Nhiếp Chính Vương ngồi thủ tọa, cái này không thể tranh luận.
Tạo Kiếm Sư, Trịnh Phàm, Trần Đại Hiệp, ngồi bên tay phải Nhiếp Chính Vương, Khuất Bồi Lạc và hai vị thúc thúc kia đều ngồi vị trí tay trái.
Cũng không phải một bàn ăn lớn, mà đây là bữa tiệc bàn quỳ, một người một cái bàn nhỏ.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!