Trong bữa tiệc,
Nhiếp Chính Vương lại ngâm tụng ra bài thơ ban ngày Trịnh bá gia xướng lên, làm người Khuất thị không ngừng trầm trồ khen ngợi.
Kế tiếp, Trịnh bá gia cũng ngồi nói chuyện phiếm, bởi lần này chỉ bàn chuyện “Phong hoa tuyết nguyệt”, không nói chuyện liên quan đến đại sự gì, nên bầu không khí buổi tối vẫn tính hòa hợp.
Trong bữa tiệc, Khuất Bồi Lạc mở miệng thỉnh “Tô tiên sinh” tặng hắn một bài thơ, kỳ thực ý chính là vào ngày đại hôn đưa ra, Trịnh Phàm lập tức đáp ứng.
Nguyên bản Trịnh Phàm cho rằng bữa cơm này phải ăn thật lâu, kết quả giữa bữa Triệu công công lại đây cầu kiến.
-Khởi bẩm vương thượng, công chúa điện hạ sai nô tài tới hỏi một chút, cơm đã ăn xong chưa, công chúa điện hạ nói nàng đang chờ
Tô tiên sinh một hồi lâu, trong đình nội viện đã chuẩn bị nước trà, mời Tô tiên sinh đi qua tặng nàng bài thơ.
Triệu công công dừng một chút, bổ sung tiếp:
-Điện hạ còn nói, nàng không muốn quấy rầy, thật sự bên ngoài quá lạnh, không chịu nổi.
-Ha ha.
Nhiếp Chính Vương nghe vậy, tất nhiên không tức giận, quan hệ giữa huynh muội bọn họ kỳ thực rất tốt, hắn lập tức quay đầu nhìn về phía Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm mặt lộ vẻ khó xử, hiển lộ ra miễn cưỡng.
Rốt cuộc, đối phương là công chúa.
Rốt cuộc lễ nghi Đại Càn ta chú trọng “Nam nữ thu thụ bất thân”.
Rốt cuộc, ta là đồ đệ Diêu Tử Chiêm, ta phải chú ý danh tiếng.
Kỹ thuật diễn, kỳ thực đều thể hiện trong những chi tiết này!
Nhiếp Chính Vương cười nói:
-Làm phiền Tô tiên sinh, muội muội ta xưa nay thích nhất thơ từ văn chương, như mê muội vậy, lúc trước ta còn cảm thấy buồn bực, tự nhiên bây giờ có thể trầm tính đợi lâu như vậy.
Nhiếp Chính Vương thấy vẻ mặt Tô tiên sinh vẫn không thay đổi, nói tiếp:
-Tô tiên sinh chớ lự, Đại Sở ta rất thuần phác không giống Càn Quốc nghiêm ngặt lễ nghi như vậy, Tô tiên sinh là sư huynh Lệ Tinh, đồng môn gặp mặt trò chuyện, cũng là đương nhiên.
Nói xong, Nhiếp Chính Vương lại nhìn về phía Khuất Bồi Lạc, nói:
-Bồi Lạc, ngươi thấy thế nào?
Sở nhân ái lãng mạn, hỉ tiêu sái, Khuất Bồi Lạc chắp tay mở miệng nói:
-Lời cửa Nhiếp Chính Vương thật có lý!
Nhiếp Chính Vương nói ngay:
-Tô tiên sinh, ngài thấy chưa, Bồi Lạc đã đồng ý rồi.
Khuất Bồi Lạc nói với Trịnh Phàm:
-Khuất mỗ cũng muốn ngày sau được Tô tiên sinh chỉ giáo!
Lời đã nói đến đây, Trịnh Phàm chỉ có thể đứng lên, nói:
-Như vậy, vậy Tô mỗ đành phải đi thăm sư muội rồi.
Triệu công công truyền lới đứng nơi đó, biểu tình bình tĩnh, nhưng trong lòng đã cười lên tiếng.
Cái này đẩy tới đẩy lui, thật đúng như diễn kịch.
Có điều, sau khi Trịnh Phàm đi qua bên người, Triệu công công cũng lập tức cong eo đi theo, cùng nhau đi ra ngoài.
Kỳ thật, Nhiếp Chính Vương cũng không phải không biết chuyện “Nam nữ thụ thụ bất thân”, Khuất Bồi Lạc cũng không phải hoàn toàn yên tâm, mà trong lòng bọn họ đều rõ ràng một chuyện, đó chính là những thành viên hạch tâm của Hoàng thất, khi tiếp thu tinh huyết Hỏa Phượng sẽ đồng thời dự trữ nuôi dưỡng một đầu Yêu thú bên người.
Cái này dựa vào vận khí, lấy tinh huyết Hỏa Phượng dẫn, đứng bên cạnh đại trạch chờ Yêu thú tới đây, Yêu thú mạnh hay yếu phải xem tạo hóa của ngươi.
Khuất Bồi Lạc rõ ràng, bên cạnh vị hôn thê hắn có một đầu thanh mãng hộ thân.
Trừ phi công chúa nguyện ý, nếu không có bất luận người nào dám gây rối với công chúa, đều sẽ bị thanh mãng cắn nuốt.
Trần Đại Hiệp thấy Trịnh Phàm đi rồi, cũng đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Tạo Kiếm Sư vẫy tay, nói:
-Đừng vội, đi theo ta, ta lại tu sửa cho ngươi thêm một ít kiếm văn.
-Đa tạ tiên sinh.
Ngay sau đó, trong phòng chỉ còn dư lại Nhiếp Chính Vương và người nhà Khuất thị.
Tam thúc Khuất Bồi Lạc là Khuất Thiên Hoa mở miệng nói:
-Nếu vương thượng coi như vị Tô tiên sinh kia, ta nghĩ có thể mời chào nhập Sở, cống hiến cho Đại Sở ta, thần nghe nói, mấy năm nay vị quan gia Càn Quốc kia đã sửa chính sách “Trọng văn ức võ”, điều này làm văn nhân Càn Quốc rất bất mãn.
Nhiếp Chính Vương cười “Ha hả”, nói:
-Vị quan gia Càn Quốc kia đã biết trước đây phạm sai lầm, muốn sửa, kết quả trẫm lại còn phải học hắn đi phạm sai lầm sao?
“. . .” Khuất Thiên Hoa.
Nhiếp Chính Vương thở dài, nói:
-Hôm nay trên xe ngựa, vị Tô tiên sinh này còn nói một câu để trẫm ghi tạc trong lòng, đó chính là “Bách vô nhất dụng thị thư sinh”. Đều tuổi tác như vậy, đều trẻ tuổi như vậy.
(Chú thích: Bách vô nhất dụng thị thư sinh là trăm cái vô dụng nhất là thư sinh.)
Nhiếp Chính Vương thở dài, nói tiếp:
-Nhưng trong lòng trẫm… Mười Tô Triết Minh… Đều không so được một Bình Dã Bá Yến Quốc!
. . .
-Hắt xì!
-Tô tiên sinh nhiễm phải phong hàn?
Hóng gió trong đình, công chúa nghiêng một bên dùng trà, một bên nói.
Trịnh bá gia chỉ một cái lư hương bên cạnh nói:
-Sau này nên sửa thói quen, ở nhà ta không thích dùng lư hương.
Công chúa cầm một ly trà lên, trực tiếp tưới tắt lư hương.
Trịnh bá gia vừa lòng gật gật đầu, ngồi đối diện công chúa.
-Nơi này ngồi nói chuyện có tiện không?
Trịnh Phàm hỏi.
Hắn rõ ràng một chút cường giả có thể cách rất xa nghe trộm âm thanh hội thoại.
Công chúa vỗ vỗ tay, một đầu thanh mãng từ bên trong ao nội đình trồi lên, liếc Trịnh Phàm một cái.
-Có nó, người ngoài nghe không được chúng ta nói chuyện.
Công chúa rất tự tin nói.
Trịnh bá gia gật gật đầu, xem như yên tâm, sau đó lập tức chỉ vào đầu mãng xà này, nói:
-Có phải nó đang xem thường ta?
Công chúa không phủ nhận, nói thẳng:
-Có chút.
-Tọa kỵ của ta chính là Tỳ Hưu!
Cảm giác đoạn đối thoại này rất giống thời hậu thế khi bàn chuyện cưới hỏi, thảo luận sau này nên đi xe gì.
Công chúa nghe vậy, nói:
-Rất muốn thấy, Hoàng thất Sở Quốc ta vẫn luôn có sở thích chăn nuôi Yêu thú.
-Vậy không thành vấn đề, sau này đầu Tỳ Hưu kia giao cho ngươi nuôi dưỡng.
Trịnh bá gia không chút khách khí mà bán luôn Tỳ Hưu, đồng thời còn thêm hàng khuyến mại:
-Đúng rồi, trong nhà còn có một đầu Miêu yêu và một đầu hồ ly tinh, tất cả đều giao cho ngươi chơi đi.
Công chúa đưa cho Trịnh Phàm một ly trà mới, Trịnh Phàm uống một ngụm, nói ngay:
-Rất thơm!
Khó gặp được loại trà bản thân có thể phẩm ra, nhìn bộ dáng của Trịnh bá gia như thể thường xuyên được uống vậy.
-Sao lại thế này?
Công chúa hỏi.
Rõ ràng ngươi là Bình Dã Bá Yến Quốc, chuyển động một ngày đi ra ngoài, sau khi trở về, biến thành đã đệ tử Diêu sư.
Đến nỗi trước khi dùng cơm, Nhiếp Chính Vương còn cố ý sao chép bài thơ kia của Trịnh bá gia tới đây cho công chúa, để công chúa thật ra không cảm thấy kỳ quái, bởi nàng rõ ràng người nam nhân này, trên phương diện văn thơ thật không thua kém gì thành tựu quân lữ.
Trịnh bá gia do dự một chút, nói:
-Muốn gặp ngươi!
Công chúa mở miệng:
-Ta không…
-Ta biết ngươi sẽ không tin, chỉ có thể nói, vận khí đi.
Công chúa nhấp một miệng trà, tựa hồ không tính toán tiếp tục nói tiếp chuyện này, ngược lại nói:
-Nếu…
-Ân, ngươi nói.
-Nếu, nếu hiện tại ngươi nói cho hoàng huynh ta biết thân phận thật sự của ngươi, sau đó còn nói với hoàng huynh rằng ngươi muốn cưới ta, ngươi cảm thấy hoàng huynh ta sẽ chọn ngươi, hay chọn Khuất Bồi Lạc?
-------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!