Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 969: PHƯƠNG ÁN

- Buổi tối, ánh trăng khá tốt, làm gì hỏi vấn đề không thú vị này?

Thân thể công chúa hơi nghiêng về phía trước, nhìn Trịnh Phàm, môi đỏ khẽ mở, nói:

-Ta cảm thấy, hoàng huynh tất nhiên sẽ chọn ngươi, Khuất thị khả năng sẽ tức giận, nhưng Khuất thị vẫn sẽ nuốt ngụm tức này tiếp tục đi theo hoàng huynh, mà nếu Bình Dã Bá Đại Yến có thể quy hàng Đại Sở ta, cái này đối với hoàng huynh mà nói, quả thật đại hỉ, đến lúc đó, Trấn Nam quan và Tuyết Hải Quan, đều nằm trong tay. . .

Trịnh bá gia nâng chung trà lên.

Bang!

Trực tiếp hắt trước mặt công chúa tới gần đây.

Công chúa nhắm mắt lại, nước trà đang từ trên mặt chảy xuống, trên môi còn lưu lại lá trà.

Nàng không tức giận, cũng không xốc bàn lên, mà chỉ yên lặng tiếp tục duy trì tư thế này.

Trịnh bá gia cầm lấy một cái khăn bên cạnh, bắt đầu giúp công chúa lau mặt, chà lau thật sự cẩn thận, cũng thực ôn nhu.

Công chúa mở miệng nói:

-Xem ra, ngươi không đồng ý.

Trịnh Phàm một bên tiếp tục xoa một bên nói:

-Ngoan, đừng nói lung tung.

Sau một lát, Trịnh Phàm lại ngồi trở về.

Công chúa cũng ngồi trở về.

Hai người ngồi mặt đối mặt.

Công chúa chậm rãi mở miệng nói:

-Ngươi có biết hay không, nếu hôm nay hoàng huynh nói chuyện ôn nhu với ta một chút, ta có khả năng bán ngươi đi, làm Bình Dã Bá ngươi đại danh đỉnh đỉnh vĩnh viễn cầm tù tại Sở.

Trịnh Phàm rất bình tĩnh nhìn công chúa, nói:

-Vậy ngươi có biết hay không, hiện tại ngươi nói những lời này, chính là làm hao tổn tình cảm giữa ta và ngươi!

-Tình cảm?

-Chẳng sợ ta không thích ngươi, chẳng sợ dung mạo ngươi không phải quốc sắc thiên hương, nhưng kỳ thật, cũng có thể tính là xinh đẹp. Nếu ngươi không tiếc hết thảy, không nói hai lời ngồi lên ngựa của ta, cùng ta về nhà, thân là nam nhân, ta tự nhiên nợ ngươi một phần ân tình.

Trịnh Phàm nói đến đây, lạnh giọng nói:

-Nhưng mỗi lần ngươi cò kè mặc cả, mỗi lần nghĩ khác… Đều làm tiêu giảm loại tình cảm này!

-Tiêu giảm, thì thế nào?

-Sau này đừng đứng trước linh đường ta khóc thút thít, khóc hỏi tại sao di chiếu của ta không phải viết tên con ngươi kế vị!

Công chúa nghe vậy, hít sâu một hơi.

Nàng thật sự bị lời nói cực kỳ vô sỉ mặt dày này, khiến tức giận không hề nhẹ.

Sau thật lâu, trong miệng công chúa phun ra hai chữ:

-Tiện nhân!

Trịnh Phàm duỗi tay cầm lấy một khối bánh ngọt trên bàn, cắn một miếng, khẽ nhíu mày, nói:

-Điểm tâm này quá ngọt, ăn nhiều dễ dàng béo phì.

Công chúa nhắm mắt lại, khóe miệng mang theo ý cười trào phúng, nói:

-Có phải muốn nói, nếu ta béo, sau này ngươi cũng muốn sửa di chiếu?

-Ha ha.

Trịnh bá gia cười cười, nói:

-Không không không, bọn tiểu tử mới thích dáng người thon thả… Còn ngươi… Càng béo càng tốt!

. . .

Tô Triết Minh tiên sinh và công chúa bình thơ, cũng không nói bao lâu.

Tô tiên sinh khiêm khiêm quân tử, tuân thủ nghiêm ngặt lễ giáo, sớm rời nội đình, theo sau chính là Triệu công công an bài phòng ngủ cho Tô Triết Minh.

Trần Đại Hiệp ở sát vách nhà Trịnh bá gia.

Buổi tối, Trịnh Phàm không đi tìm Trần Đại Hiệp nói chuyện phiếm, Trần Đại Hiệp cũng không lại đây tìm Trịnh Phàm nói chuyện.

Hai người đều rõ ràng, dưới mí mắt Tạo Kiếm Sư nói chuyện, rất dễ dàng ra vấn đề.

Không nói Tạo Kiếm Sư ngoài sáng, trong tối thật ra còn rất nhiều cao thủ khác, thậm chí còn lợi hại hơn Tạo Kiếm Sư.

Rốt cuộc vua một nước cải trang rời kinh, thế nào cũng không thể keo kiệt.

Một giấc này, Trịnh bá gia vào giấc rất nhanh, tình cũng rất nhanh, trời còn chưa sáng, đại khái mới tờ mờ sáng, Trịnh bá gia đã tỉnh rồi.

Vô luận đời trước hay đời này, Trịnh Phàm đều không có thói quen ngủ nướng, tỉnh ngủ, cũng trực tiếp xuống giường.

Trời vẫn chưa đủ sáng, Trịnh Phàm châm nến, ngồi trước án thư.

Trên bàn, giấy và bút mực đều có.

Trịnh bá gia cầm lấy bút lông, bắt đầu nếm thử “Viết”:

-Vân tưởng y thường hoa tưởng dung.

Chữ của Trịnh bá gia vẫn tính được, đời trước hắn cũng luyện qua thư pháp, đời này khi nhàn rỗi không có việc gì, cũng sẽ luyện chữ, so với những văn nhân chân chính kia, khẳng định chênh lệch rất lớn, chữ này cũng không thể tính viết tốt, nhưng trong mắt người thường vẫn tính được.

-Vân tưởng y thường hoa tưởng dung, vân tưởng y thường hoa tưởng dung. . .

Trịnh bá gia liếm liếm môi.

Câu tiếp theo là gì?

Trịnh bá gia không nghĩ ra, người mù lại không ở bên người.

Cho nên đầu thơ này chỉ có một câu.

Trịnh Phàm đứng dậy, rửa mặt.

Trong nội viện, trừ bỏ Triệu công công, không có người không liên quan, cho nên Trịnh Phàm tự dậy múc nước.

Sau khi rửa mặt, Trịnh bá gia ngồi trên ghế, bắt đầu lâm vào trầm tư.

Sau hửng đông, Nhiếp Chính Vương mang theo Tạo Kiếm Sư cùng nhau đi ra ngoài.

Trịnh bá gia thì theo Triệu công công rời khỏi nội viện.

Nội viện thực yên tĩnh, nhưng bên ngoài, kỳ thật vô cùng náo nhiệt, công tác chuẩn đại hôn bị đã tiến vào giai đoạn kết thúc, bố trí thật sự rất tinh tế.

Tại tràng hôn lễ kia của Tiểu lục tử khiến giá thị trường tăng lên ào ào, đều là hoàng tử công chúa, tính không cần thiết xa hoa lãng phí như Tiểu lục tử, nhưng bộ dáng ít nhất không thể quá khó coi.

Hơn nữa Khuất thị lại có loại gia tộc như Phạm gia này, không ngừng truyền máu, tiền bạc, tất nhiên dốc hết sức mà tạo.

Nơi này chỉ là biệt uyển Hoàng thất, kỳ thực đảm đương vai trò nhà mẹ đẻ của công chúa, cho nên bổn gia Khuất thị tại Tụ An thành bên kia, chỉ biết so với nơi này còn long trọng hơn.

Trịnh bá gia vừa đi, vừa cắn hạt dưa trong tay Triệu công công lắc đầu.

Ai…

Mồ hôi nước mắt nhân dân!

Tuyết Hải Quan nơi đó, thật vất vả mới có thể trải qua mùa đông, mà nơi này chỉ vì một hôn lễ đang tiêu xa hoa lãng phí như vậy.

Để ta cướp hết đi thì tốt!

Đi tới đi lui, Trịnh Phàm thấy phía trước có một gánh hát tạp kỹ đang diễn tập.

Chờ tới gần, Trịnh Phàm thấy một người lùn, hóa trang, ở nơi đó theo tiết tấu chiêng trống nhảy nhót.

Từ khi nhận thức Tiết Tam, Trịnh bá gia đối với người lùn, có một loại cảm tình đặc thù.

Sau đó rất nhanh, lúc Trịnh bá gia phát hiện nơi phát ra cảm tình này đang tới gần đây.

Hắn chính là Tiết Tam.

Rất nhiều thời điểm, Trịnh bá gia không thể không bội phục bản thân, vì để nhóm thuộc hạ ngày sau có thể chưởng khống một mặt, cho nên trước đây rất lâu hắn giảm quyền lực, để nhóm thủ hạ có được nhiều cơ hội rèn luyện hơn.

Cho nên, chẳng sợ vị chủ thượng này, trong chốc lát ở Phạm gia, trong chốc lát ở biệt uyển, trong chốc lát ở Chu huyện trong chốc lát lại ở biệt uyển, nhưng nhóm thủ hạ bọn hắn vẫn như cũ an bài chuyện này rất ngăn nắp.

Trịnh bá gia và Tiết Tam tìm chỗ yên lặng bắt đầu trò chuyện, hơn nữa nói cho Tiết Tam biết Nhiếp Chính Vương đã xuất hiện chỗ này.

Tiết Tam tỏ vẻ, hắn đã biết, rốt cuộc Cấm quân Hoàng tộc xuất hiện nơi này đối với người có chút mẫn cảm chính trị, đại khái đều có thể đoán ra chút gì.

Ngay sau đó, Tiết Tam lấy ra ba phương án cụ thể, để Trịnh bá gia tự chọn.

Rất tốt, nguyên bản vấn đề rất phức tạp, trước mặt Trịnh bá gia trực tiếp biến thành ba đáp án A, B, C.

Trịnh bá gia chọn “A”, Tiết Tam lập tức rời đi.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!