Làm chủ thượng, Trịnh bá gia có thể tiếp tục nhàn nhã, nhưng nhóm Ma Vương, cần thiết đến khởi động công việc.
Nói cách khác, Trịnh bá gia cần thiết nhàn nhã, nếu không có nhóm Ma Vương bận rộn, cũng mất đi ý nghĩa.
Tiết Tam nói hắn sẽ đi thông báo Tứ Nương và A Minh bọn họ, mà việc Trịnh Phàm cần làm chính là, tìm một cơ hội thông báo một ít chi tiết với công chúa.
Đương nhiên, kế hoạch có thành công hay không, vẫn phải xem công chúa có nguyện ý diễn kịch theo Trịnh bá gia rời đi hay không.
Từ góc độ này mà nói, khó khăn của Trịnh bá gia kỳ thực lớn nhất, trách nhiệm, cũng nặng nhất.
Muốn tiếp tục gặp công chúa, biện pháp tốt nhất vẫn là dùng thơ từ mở đường.
Cho nên…
“Vân tưởng y thường hoa tưởng dung”… Câu tiếp theo là gì nhỉ?
. . .
Đã tới buổi tối, Trịnh bá gia không nhớ câu tiếp theo là gì, có điều nó đã không quan trọng.
Bởi đêm đó, ban ngày Nhiếp Chính Vương và Tạo Kiếm Sư đi ra ngoài, không trở về.
Bọn họ không trở về, Trịnh bá gia tự do hơn nhiều.
Đêm nay Khuất Bồi Lạc cũng không tới, rốt cuộc ba ngày nữa là đại hôn của hắn, hắn không có khả năng mỗi ngày đều chạy về đây.
Mà khi nơi này không có những người kia…
Nội viện… Tẩm cung…
Quả thực giống nhà Trịnh bá gia!
. . .
-Cấm quân Hoàng tộc vẫn còn, hoàng huynh hẳn vẫn chưa đi.
Công chúa nói.
Trịnh Phàm nói:
-Có thể để lại bảo hộ ngươi?
Công chúa lắc đầu, nói:
-Sẽ không, nếu hoàng huynh phải rời khỏi, khẳng định sẽ nói với ta một tiếng, vô luận hắn vội tới đâu.
-Hẳn có việc phải đi ra ngoài, sẽ còn trở về tham gia đại hôn của ngươi.
-Không, hoàng huynh không có khả năng vì ta trì hoãn nhiều ngày như vậy, hắn có thể tới gặp ta trước khi ta xuất giá đã không dễ dàng, không có khả năng cố ý ở lâu mấy ngày, chờ sau khi ta kết hôn rồi đi, hắn dù sao cũng là Nhiếp Chính Vương Đại Sở.
-Ân, ta đã biết.
Ánh mắt Trịnh Phàm dừng lại trên người thanh mãng, từ lần đầu tiên gặp mặt, đầu thanh mãng này rõ ràng biểu lộ khinh thường đối với hắn.
Cho nên Trịnh bá gia thật sự muốn nhìn xem chờ thanh mãng bị công chúa xem như của hồi môn mang về Bình Dã Bá phủ, khi nhìn thấy đám Ma Vương, sẽ biểu lộ thế nào!
Hy vọng nó còn có thể tiếp tục bảo trì cao ngạo.
Triệu công công tiến vào đưa nước trà.
Khi rót nước, Triệu công công mở miệng nói:
-Hai vị chủ tử, vị đại chủ tử kia đã trở lại.
. . .
Nhiếp Chính Vương và Tạo Kiếm Sư đã trở lại.
Lúc này, Nhiếp Chính Vương đang ngồi nơi đó uống trà.
Tạo Kiếm Sư cầm một thanh đao nhỏ, điêu khắc một thanh mộc kiếm.
Nhiếp Chính Vương mở miệng hỏi:
-Đều bố trí thỏa đáng đi?
Tạo Kiếm Sư không ngẩng đầu lên, một bên tiếp tục điêu khắc một bên trả lời nói:
-Bố trí đến quá thỏa đáng, cũng không tốt, con cá khả năng sẽ không mắc câu!
-Vương thượng cứ yên tâm đi, bỏ qua lần này, bọn họ không cơ hội, bọn họ so với chúng ta, càng cấp bách hơn.
-A, trước đây trẫm không ngờ tới, bọn họ thật sự dám phát động vào ngày đại hôn của Lệ Tinh.
Bởi biết tâm ý chân chính của muội muội, cho nên sau khi muội muội lớn lên, Nhiếp Chính Vương kỳ thực vẫn cố tình duy trì khoảng cách với công chúa.
Hiện tại hắn tới gặp nàng, kỳ thực đối với nàng mà nói, là một loại tàn nhẫn lớn hơn nữa.
Tạo Kiếm Sư thổi thổi hoa văn mộc kiếm, nói:
-Nhưng vương thượng ngài vẫn tới.
-Trẫm bởi chuyện bọn họ muốn làm ra, cho nên mới tới.
-Đối với đại bộ phận người mà nói, bọn họ chỉ thích xem kết quả, mà đối với nguyên nhân và kết quả kỳ thật cũng không phải cảm thấy hứng thú, hiện tại chung quy ngài xuất hiện tại đây, đối với bố trí và mưu tính của họ cũng không sai, vẫn như cũ có thể tiếp tục.
-Bản thân trẫm còn cảm thấy hơi vớ vẩn, bọn họ làm sao dám?
-Chó nóng còn biết nhảy tường, huống chi là vị kia; Có điều cái này cũng rất phù hợp với tác phong của vị kia, làm việc thích kiếm đi nét bút nghiêng, xuất kỳ bất ý.
Nhiếp Chính Vương gật đầu, nói:
-Xác thực.
-Vương thượng cứ yên tâm đi, lần này, bọn họ không chạy thoát được đâu, hết thảy đều trong bàn tay ngài.
-Không.
Nhiếp Chính Vương buông chén trà, nói:
-Trẫm vẫn là cảm thấy, không cần chờ đến ngày đại hôn Lệ Tinh thu lưới, trẫm không muốn ảnh hướng tới đại hôn của nàng.
Tạo Kiếm Sư nghe vậy, gật gật đầu, nói:
-Cho nên ý vương thượng là… Muốn trước tiên phát động?
Nhiếp Chính Vương gật gù, nói:
-Trước một ngày đi, giải quyết tất cả chuyện này, để Lệ Tinh thuận buồm xuôi gió tiến hành xuất giá, người làm ca ca ta cũng có thể vì nàng làm chút gì, nhưng sợ nếu Lệ Tinh biết, sẽ càng hận ta hơn!
Tạo Kiếm Sư nói:
-Công chúa điện hạ thông tuệ hơn người, sẽ lý giải vương thượng ngài, vô luận thế nào công chúa điện hạ chỉ biết đứng bên cạnh ngài, rốt cuộc đây đều vì tương lai của Đại Sở ta.
Nhiếp Chính Vương uống ngụm trà, thở dài nói:
-Những lời này cũng chỉ có ngươi nói với ta, ta mới có thể nói phụ hoàng đi rồi, ta mới càng thêm lý giải cảm thụ của vị Hoàng Đế Yến Quốc kia, có điều cũng may, Yến Hoàng có Điền Vô Kính và Lý Lương Đình, ta cũng có ngươi!
Tạo Kiếm Sư đem mộc kiếm đặt một bên, nhìn Nhiếp Chính Vương, nói:
-Vương thượng, nhưng ta không muốn học Điền Vô Kính!
Nhiếp Chính Vương chỉ chỉ Tạo Kiếm Sư.
-Ngươi, ngươi, ngươi vẫn bộ dáng cũ!
Tạo Kiếm Sư sờ tóc dài, lắc đầu nói:
-Ta vẫn thích ở tạo kiếm phường hơn, không cần thiết làm những việc như vậy.
Nhiếp Chính Vương phát ra một tiếng thở dài, nói:
-Nhưng ai có thể buông hết thảy, thật sự đi làm một người không màng thế sự?
Tạo Kiếm Sư nói:
-Hiện tại ta đây an bài một chút, chờ ngày mai phát động đi.
Nhiếp Chính Vương gật gật đầu, trầm giọng nói:
-Chuyện ở đây xong rồi, Trấn Nam quan bên kia lại chờ Điền Vô Kính lui binh, trẫm có thể đăng cơ.
Nhiếp Chính Vương có thể bỏ danh hiệu hiện tại, chính thức quân lâm Đại Sở.
-Kỳ thực gọi vương thượng không thuận miệng như gọi Bệ Hạ.
-Ngươi có thể giống khi còn nhỏ gọi ta là ca ca.
-Ngươi còn nói ngươi không muốn ta học Điền Vô Kính, hai ta coi như hai quân thần, ta giúp ngươi làm việc, ngươi giúp ta bảo vệ vinh hoa phú quý cho gia tộc ta… Rành mạch, rõ ràng, như vậy khá tốt!
Nhiếp Chính Vương nắm tay, nói:
-Tóm lại, lần này, không thể cho lão Ngũ và vị kia bên người hắn bất kỳ cơ hội nào!
. . .
Lại sớm tỉnh, lại rời giường, lại ngồi trước án thư, lại viết ra “Vân tưởng y thường hoa tưởng dung”, lại suy tư tiếp theo nên viết câu gì.
Ngày mai, chính là ngày công chúa đại hôn, Trịnh bá gia cảm thấy, hắn nên tăng năng suất một chút.
Buông bút lông, Trịnh bá gia đi múc nước chuẩn bị rửa mặt.
Khi bưng chậu ra cửa rửa mặt, thấy Tạo Kiếm Sư ngồi đình viện.
Tạo Kiếm Sư ngồi trên mặt đất, trong tay đang điêu khắc một thanh mộc kiếm.
Trịnh Phàm từng gặp qua Kiếm Thánh điêu khắc đồ chơi cho hài tử, khi hắn điêu khắc lại dùng chính Long Uyên kiếm, có thể lấy tư thái cực kỳ trang trọng làm một chuyện cực kỳ ấu trĩ.
Tạo Kiếm Sư dùng đao khắc bình thường nhất, thần thái cũng thả lỏng tự nhiên, lại cho người ta một loại cảm giác dùng tư thái cực kỳ ấu trĩ làm một việc cực kỳ quan trọng.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!