Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 971: CÙNG ĐI SĂN THÚ

Mãi cho đến hiện tại, Trịnh bá gia đều không thể xác định Tạo Kiếm Sư rốt cuộc biết đánh nhau hay không.

Tối hôm qua, hắn cũng cố ý lấy chuyện này hỏi qua công chúa.

Công chúa trả lời thực trực tiếp, đó chính là, bọn họ cũng không biết.

Ngay sau đó, công chúa còn nói ngay cả hoàng huynh này cũng không biết, bởi mỗi lần khi hoàng huynh cùng Tạo Kiếm Sư xuất môn, đều chưa bao giờ giảm lực lượng bảo vệ.

Cho nên Tạo Kiếm Sư rốt cuộc có biết đánh nhau hay không, rõ ràng cũng là một ẩn số ngay cả Hoàng thất cũng không biết.

Tạo Kiếm Sư ngẩng đầu, chú ý Trịnh bá gia bưng chậu nước bên kia, cười nói:

-Tô tiên sinh thức dậy rất sớm!

Trịnh Phàm gật gật đầu, nói:

-Khi đi theo sư phụ, ta đã quen dậy sớm.

-Nga? Nghe nói Diêu sư thích rượu ngon cảnh đẹp, vẫn có thể ngủ sớm dậy sớm? Thế gian, kẻ ngủ dậy sớm đại khái chia làm hai loại người:

Một loại người, mặt trời mọc phải dậy vì miếng ăn, bận bận rộn rộn, không được ngừng lại.

Một loại người, người đến tuổi già, không làm được gì, chỉ có thể nghỉ, nên dậy sớm.

-Diêu sư không thuộc về hai loại người này, hắn đã sớm thoát ly chuyện kiếm miếng ăn bận rộn, càng không phải loại người kia, Diêu sư là loại người rất khó ngủ dậy sớm nhất!

Trịnh Phàm đáp lại:

-Gia sư thích dậy sớm.

-Vì sao?

-Gia sư nói, hiện giờ chỉ có dậy sớm nhìn thái dương, có thể làm hắn lần thứ hai lĩnh hội được cái gì gọi là “Nhất trụ kình thiên”.

Tạo Kiếm Sư lộ ra ý cười, nói:

-Ngược lại có phong phạm giống Diêu sư.

Người già rồi không cách nào tùy thời làm sống lưng thẳng, cũng chỉ có thể mượn buổi sáng, mới có thể dư vị một chút thời niên thiếu.

Trịnh Phàm buông chậu rửa mặt, đi đến trước mặt Tạo Kiếm Sư.

Đôi tay Tạo Kiếm Sư đặt bên cạnh, nói:

-Muốn nói cái gì muốn hỏi cái gì, Tô tiên sinh cứ nói thẳng!

-Trong lòng vãn bối vẫn có chút nghi hoặc.

-Cứ nói đừng ngại.

-Giang hồ đều đồn đại rằng, ngài rốt cuộc có thể đánh nhau hay không?

-Muốn hỏi ta đáp án?

-Muốn.

-Muốn biết đáp án?

-Muốn.

Tạo Kiếm Sư cười cười nói:

-Ngươi nói, nếu tùy tiện có một người đến tửu quán hỏi phương pháp ủ rượu ngon, hắn sẽ cho sao?

-Tất nhiên sẽ không.

-Đúng vậy, ta đây tất nhiên sẽ không đáp, nếu đáp, sau này còn kiếm cơm thế nào?

Trịnh bá gia lại hỏi:

-Nếu lấy binh đao bức bách, vãn bối cảm thấy vị chủ nhân kia vẫn sẽ thức thời.

Tạo Kiếm Sư chỉ chỉ Trịnh Phàm, nói:

-Trên người Tô tiên sinh mang theo đao.

Trịnh Phàm lắc đầu.

-Chờ lần sau Tô tiên sinh mang theo đao, đặt trên cổ ta, ta sẽ nói cho Tô tiên sinh biết đáp án.

-Đang nói chuyện gì đây.

Nhiếp Chính Vương đi ra.

-Gặp qua vương thượng.

Trịnh Phàm hướng Nhiếp Chính Vương hành lễ.

-Đang nói chuyện về Trần Bá.

Tạo Kiếm Sư trả lời.

Nhiếp Chính Vương nhất thời không hiểu, nói:

-Trần Bá là ai?

Tạo Kiếm Sư nói:

-Nghe Tô tiên sinh nói, Trần Bá là một hạ nhân của Diêu sư, là một tay đầu bếp rất tốt, Diêu sư rất thích đồ ăn hắn nấu, cho nên mỗi sáng đều rời giường sớm tới tìm Trần Bá.

-Diêu sư cực kỳ am hiểu ẩm thực, một khi đã vậy, sau này nếu trẫm có cơ hội, cũng muốn…

Tạo Kiếm Sư lập tức mở miệng đánh gãy lời nói, nói:

-Ai, sáng nay, ta muốn ăn mì.

-Vậy ngươi tự xuống đi.

-Đang có ý này.

Ngay sau đó, Tạo Kiếm Sư nhìn về phía Trịnh Phàm, nói:

-Tô tiên sinh, chờ lát nữa cũng đi theo ăn mì đi.

-Đa tạ tiên sinh.

. . .

Tạo Kiếm Sư nấu, dùng nhiều hành thái.

Mặt canh rất thơm, nguyên liệu nấu ăn đơn giản, lại chất lượng.

Sau khi Trịnh Phàm rửa mặt ngồi xuống, trên bàn có bốn bát mỳ, ba bát to một bát nhỏ.

Công chúa cũng tới, ngồi bên cạnh, ăn bát nhỏ.

Ba nam nhân, ba bát lớn.

Nhiếp Chính Vương chỉ chỉ bát hắn, nói:

-Tại sao trẫm có ít hành như vậy?

Trong bốn bát, bát của hắn ít hành nhất.

Tạo Kiếm Sư nói:

-Ngài cần lên triều, cần tránh mùi.

-Hôm nay trẫm không thượng triều.

-Nhưng vẫn phải gặp người khác.

Nhiếp Chính Vương nghe vậy, hơi bất đắc dĩ gật gật đầu.

Tạo Kiếm Sư đứng dậy, lấy ra một cái vại nhỏ, dùng một cái muỗi, bắt đầu them mỡ heo vào bát.

Mỡ heo trắng trắng, lại quấy một chút, mùi hương có thể hoàn toàn kích phát ra.

Mọi người bắt đầu ăn, bát này rất ngon, trên thế giới này, đồ ăn có thể làm Trịnh bá gia người cực kỳ khó tính trong ẩm thực này thấy ngon, tất nhiên là thượng phẩm.

Bát công chúa nhỏ nhất nên ăn nhanh nhất, nàng buông chiếc đũa, nhìn nhìn ba nam nhân vẫn còn đang ăn mì, nói:

-Ta thích ăn mì sợi của Độc Cô ca ca nhất, nhưng sợ sau này muốn ăn cũng khó rồi!

Tạo Kiếm Sư không cho là đúng nói:

-Không khó, không khó làm, chỉ cần dụng tâm, sau này muốn ăn cứ để phò mã gia nấu cho ngươi ăn.

-Phốc…

Trịnh bá gia sặc rồi.

Lập tức cúi đầu, che mặt, bắt đầu ho khan, bởi một sợi mì từ trong lỗ mũi đã chui ra.

Thất vất vả mới xử lý được, Trịnh bá gia một lần nữa ngẩng đầu, hơi lúng túng nói:

-Ăn ngon thật, ăn ngon thật, ăn quá nhanh, ha ha.

. . .

Nguyên bản Trịnh bá gia cho rằng ngày hôm nay sẽ bình thường giống hôm qua.

Hết thảy hết thảy, đều an bài vì ngày mai đại hôn.

Trịnh bá gia tin tưởng, Tứ Nương cùng Tiết Tam bọn họ, cộng thêm Phạm Chính Văn, sẽ lấy ra một phương án tốt hơn trên cơ sở phương án “A” vừa rồi.

Cái này làm bản thân Trịnh bá gia cũng mong đợi, thân là diễn viên chính, tự nhiên cũng mong ngóng.

Nhưng mà, Trịnh bá gia nghĩ sai rồi, sau khi dùng bữa xong, Nhiếp Chính Vương xoay người lên ngựa, hỏi Trịnh Phàm:

-Tiểu Tô tiên sinh, ta muốn đi ngoài săn thú, lúc trước Diêu sư lĩnh tám trăm quân đi săn thú, lấy cảm hứng viết thơ hay, không biết hôm nay Tô tiên sinh có nhã hứng theo trẫm đi không?

khi một vị Quân Vương hỏi ngươi có nguyện ý hay không, ngươi kỳ thực không có lựa chọn thứ hai.

-Nào dám không tòng mệnh!

. . .

Tương truyền, Diêu Tử Chiêm vừa mới đi nhậm chức Đô đốc Tam Biên Đại Càn không lâu, đã suất đội đi săn, các trấn, quân, trại, tướng lãnh vân vân, thân binh đều đi ra hết, có thể nói nổi bật nhất thời.

Cái này ngược lại không đơn thuần vì chơi, mà cố ý dùng phương thức này hướng bên ngoài tuyên cáo Tam Biên Càn Quốc đoàn kết, lại phối hợp với bài thơ săn thú kia của Diêu Tử Chiêm, có thể nói đẩy hiệu quả lên mức cao nhất.

Mà lúc này đây, Nhiếp Chính Vương Đại Sở đi săn, làm Trịnh Phàm cảm thấy, không giống như kịch bản, mà giống như bẫy rập.

Trần Đại Hiệp cũng được gọi theo, cho nên bốn người cưỡi ngựa rời khỏi biệt uyển Hoàng thất.

Trịnh bá gia cố ý lưu ý một chút, phát hiện Cấm quân Hoàng tộc vẫn chưa đi theo, chỉ có bốn người đi ra ngoài.

Chẳng qua vừa rời biệt uyển Hoàng thất không bao lâu, mọi người đã xuống ngựa, đến gặp xe ngựa trước đây do ông lão kia đánh xe.

Mọi người xuống ngựa lên xe, tất cả không khác gì lúc tới đây, ngay cả vi trí ngồi cũng giống nhau.

Nhưng, nơi nào có chuyện ngồi xe ngựa đi săn thú?

Xe ngựa lắc lắc trên đường.

Dần dần, không còn đường nữa, bắt đầu gập ghềnh lên, xe ngựa cũng tùy theo xóc nẩy.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!