Nhiếp Chính Vương ngồi trong xe ngựa, mở miệng nói:
-Nơi này hẳn nên xây dựng thêm một con đường mới.
Tạo Kiếm Sư nhắm mắt, dựa vào vách xe ngựa, gật gật đầu.
Trịnh Phàm xốc bức màn lên, nhìn ngoài cửa sổ, bên ngoài là một mảnh cô tịch, phía trước là một sông băng đông kết.
Rốt cuộc, xe ngựa ngừng lại.
Lão đánh xe mở miệng nói:
-Vương thượng, tới rồi.
Nhiếp Chính Vương xuống xe ngựa trước, tiếp theo là Tạo Kiếm Sư, theo sau Trần Đại Hiệp, cuối cùng, là Trịnh Phàm.
Sau khi Trịnh bá gia xuống, theo bản năng duỗi cái eo lười, nhéo nhéo hông.
Nhiếp Chính Vương nhìn Trịnh Phàm, nói:
-Vất vả Tô tiên sinh rồi, đường này xác thực không dễ đi.
Trịnh Phàm cười cười lắc đầu, nói:
-Vương thượng không cần như thế, trên đời vốn không có người, người ta đi nhiều sẽ thành đường thôi!
Tạo Kiếm Sư hít sâu một hơi, những lời này, hiển nhiên rất chí lý!
Nhiếp Chính Vương duỗi tay chỉ chỉ phía trước, trên sông đóng băng có một khách điếm cũ nát, bên cạnh khách điếm có một bến đò nhỏ.
-Những lời này cũng đủ để nhậu, chờ trẫm mở cửa khách điếm kia, bắt con cá lại đây, cùng Tô tiên sinh uống.
Trịnh bá gia đầy đầu mờ mịt, yên lặng lui về phía sau nửa bước, chắp tay nói:
-Tạ vương thượng.
Theo sau, Nhiếp Chính Vương chỉ tòa khách điếm cũ nát kia, mở miệng nói:
-Trẫm, tới.
Kẽo kẹt. . . . . .
Cửa khách điếm mở ra.
Từ bên trong, một nam tử áo đen đi ra, khuôn mặt nam tử kia hơi tang thương, nhưng hành động giơ tay nhấc chân lên lại hiển lộ ra một vẻ cao quý.
Nam tử ngồi xuống một tảng đá trước cửa khách điếm, hô:
-Tứ ca, lần trước nghe từ “Trẫm” này, phụ hoàng chúng ta vẫn còn sống.
Vị nam tử này, bất ngờ chính là Ngũ hoàng tử Đại Sở, Hùng Đình Sơn.
Tại sao Nhiếp Chính Vương vẫn là Nhiếp Chính Vương, tại sao hắn đã bắt được đại bộ phận huynh đệ rồi, mượn sức đại bộ phận đại quý tộc Sở Quốc, nhưng vẫn như cũ không đăng cơ.
Rốt cuộc, trên đời này, người có thể ngồi lên vị trí Nhiếp Chính Vương, đều không thích vị trí này.
Mà nguyên nhân ở chỗ, hắn vẫn chưa bắt được vị Ngũ hoàng tử Đại Sở này.
mua truyện offline liên hệ z a l o 0::8::6::5::1::0::8::2::5::1
Từ năm đó Sở hầu suất lĩnh một đám người nhập Sở, Sở nhân và bách tộc Người Tang chém giết vẫn chưa bao giờ đình chỉ.
Có lẽ bách tộc Người Tang không cách nào so với Man tộc, nhưng người Người Tang cứng cỏi vẫn như cũ làm người ta đau đầu, chờ sau khi đến giai đoạn người Người Tang rốt cuộc không cách nào chính diện đánh thắng Sở nhân, bọn họ bắt đầu trốn tránh vào nơi sơn cùng thủy tận, mượn hoàn cảnh tự nhiên, tiếp tục tiến hành chống cự.
Cái này khiến công sức tiêu diệt bọn họ rất lớn, đồng thời cũng dễ dàng tro tàn lại cháy.
Nhưng Sở nhân xác thật có trí tuệ, xác thực nói, năm đó ba vị Hầu gia nhận được Thiên tử lệnh Đại Hạ vì Đại Hạ khai biên xua đuổi man di, bản thân và hậu đại bọn họ xác thực làm không tồi.
Có một thế hệ Sở Hoàng vì đối phó loại cục diện này, muốn làm tan rã tính bộ tộc và văn hóa của người Người Tang, trước tiên lấy phương thức ngoại giao thân thiện dần dần thay đổi hình thức tổ chức của các bộ tộc đó, do đó tiến hành thẩm thấu kiến trúc thượng tầng, lấy một loại cải cách từ trên xuống dưới.
Đồng thời, bọn họ cũng tiến hành xâm lăng văn hóa từng bước từng bước, Sở nhân lãng mạn và với Sở nhân thẩm mỹ, đều không phải thật sự chỉ vì lãng mạn mà lãng mạn, mà là một loại đắp nặn và đồng hóa.
Một tay tiếp tục tiến hành dùng binh bao vây tiễu trừ, một tay cải tạo chế độ, một tay tiến hành xâm nhập văn hóa, để thiếu tộc trưởng và quý tộc người Người Tang tới kinh đô Sở Quốc học tập biết chữ.
Dưới đủ loại biện pháp, bách tộc Người Tang có thể nói như nước sông ngày một rút xuống, trăm năm sau, trừ bỏ một ít khu vực không có gì trị gì, người Người Tang trong cảnh nội Sở Quốc đã không cách nào nhấc lên bọt nước gì, thậm chí không ít người Người Tang cho cho rằng bọn họ là Sở nhân.
Mà Ngũ hoàng tử Sở Quốc Hùng Đình Sơn, hơn mười năm năm trước được Sở Hoàng phân công đi ra ngoài, đến Tây Bắc đại trạch thi thành chính sách chính trị đối với Ngô Đồng quận.
Ngô Đồng quận đúng là một trong những khối xương cứng nhất còn lại của người Người Tang, thậm chí có thể nói là khối cứng nhất.
Nhưng Hùng Đình Sơn rất có thủ đoạn, cũng rất có năng lực, hắn không ra vẻ là hoàng tử, một phương diện, hắn quan hệ rất tốt đối với Ngô Đồng quận, về phương diện khác, hắn và tộc trưởng người Người Tang đó kết bái huynh đệ, hắn càng cưới một cô nương Người Tang, để nàng làm chính thê.
Khối xương cứng nhất đối với Sở Quốc đã bị hắn làm mềm hóa, chi tiết thế nào muốn nói xong cần ít nhất ba ngày ba đêm, Hùng Đình Sơn dùng thời gian mười lăm năm, chỉnh hợp Ngô Đồng quận, đồng thời lấy Ngô Đồng quận làm trung tâm rằng buộc rất nhiều bộ tộc Người Tang khác, vì Đại Sở ổn định, làm ra cống hiến cực lớn.
Nếu Sở Hoàng tử vong bình thường, vị trí Thái tử được chỉ đích danh, sẽ không bộc phát ra việc các hoàng tử tranh vị gây loạn, Sở Hoàng tiếp tục an ổn như trước mà nói, khả năng mấy trăm năm thậm chí khả năng mấy trăm năm thậm chí ngàn năm sau, sẽ có pho tượng Hùng Đình Sơn, nhân vật tiêu chí làm hài hòa hai dân tộc.
Nhưng vấn đề là, bởi Sở Hoàng bỗng nhiên băng hà, khiến chiếc chiến xa Sở Quốc này mất khống chế.
Nhiếp Chính Vương một lần nữa dùng thủ đoạn lôi đình nắm chiếc dây cương này lại trong tay, nhưng vị Ngũ đệ này của hắn, lại không gật đầu, cho nên Nhiếp Chính Vương không dám đăng cơ.
Mọi người đều là hoàng tử, ai không muốn tranh vị trí kia?
Dựa vào cái gì mà ngươi ngồi, ta không được ngồi?
Những huynh đệ còn lại, Nhiếp Chính Vương thật không để vào mắt, bọn họ bị rất nhiều đại quý tộc sau lưng thao tác nâng đỡ như con rối, nghĩ rằng có thể đánh lên cờ hiệu tự nhiên thổi lên phong vân, cho nên thu thập bọn họ cũng không có gì khó khăn.
Nhưng vị Ngũ đệ này, hắn khác!
Không nói mười vạn quận binh Ngô Đồng quận đều nghe theo hắn, chỉ cần hắn nguyện ý, vung tay hô một cái, có thể tức khắc triệu tập mấy chục bộ tộc Người Tang phái ra thanh niên trai tráng trong tộc giúp hắn tranh đoạt thiên hạ.
Coi đây là khởi điểm, thậm chí khả năng dẫn phát rất nhiều người Người Tang trong cảnh nội Sở Quốc khởi sự.
Nhiếp Chính Vương không phải hoài nghi bản thân hắn không có thực lực bình ổn phản loạn, hắn đã được các đại gia tộc duy trì, nắm giữ triều đình, nắm giữa Cấm quân Hoàng tộc, nếu loại này hắn còn đánh không thắng, vậy ngôi vị Hoàng Đế này của hắn căn bản không cần thiết ngồi nữa, càng không có mặt mũi đi ngồi.
Nhưng vấn đề là, một khi loại cục diện này xuất hiện, vậy sẽ khiến Đại Sở phải mất một lần hao tổn, rất có thể sẽ lề mề.
Hiện giờ Đại Sở, mặt bắc có Yến nhân như hổ rình mồi, ma đao soàn soạt, phía tây có Càn nhân sẵn sàng ra trận, chỉnh đốn quân bị, Đại Sở dám nội chiến nữa sao?
-Tứ ca, huynh đệ ta cũng lâu rồi không gặp nhau đi, lần trước gặp mặt chính là ngày sinh nhật của phụ hoàng, ta mang theo gia đình tới kinh đô chục thọ.
Nhiếp Chính Vương gật gật đầu, nói:
-Thật lâu rồi không gặp.
-Lúc này, phụ hoàng bởi ta cưới nữ tử Người Tang làm vợ, hắn không muốn gặp ta, cũng không muốn gặp hài tử ta, cũng nhờ Tứ ca ngươi nói chuyện và an bài, lúc này mới để phụ hoàng cuối cùng đồng ý gặp gia đình ta, để toàn gia chúng ta vào Hoàng cung.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!