Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 978: HÔN LỄ CHUẨN BỊ BẮT ĐẦU

Tiết Tam dừng một chút, bổ sung:

-Dù sao đánh mấy cái lỗ trên người A Minh cũng không tắt thở, trên đời này tìm đâu được con tin vừa hiệu quả vừa thực dụng như vậy? Hắc hắc!

“. . .” A Minh.

Nói xong, Tiết Tam còn chủ động đem chủy thủ đưa cho Trịnh Phàm, nói:

-Chủ thượng, nếu không ngài trước tiên dùng đao lấy A Minh luyện tập trước?

Ngón tay A Minh chi chỉ Tiết Tam.

Tiết Tam lập tức cứng cổ nói:

-Làm sao, làm sao, ta không phải cùng vì ngày mai diễn xuất hiệu quả, bày cho cách diễn tập sao!

Nhưng lời nói trong lòng chính là…

Mẹ nó! Từ lúc nhập Sở đến nay, lão tử ta vẫn bận trước bận sau, kết quả ngươi tên chỉ biết ăn ăn uống uống này, tự nhiên thăng cấp trước ta!

Còn thiên lý sao!

Vào lúc này Trịnh bá gia thật sự không muốn lấy A Minh ra thử đao.

Rốt cuộc A Minh bị thương sẽ không chết, thương thế phục hồi như cũ vẫn tiêu hao rất nhiều nguyên khí, quỷ hút máu cũng không phải bất tử chi thân, dưới tiền đề bộ não không bị thương tổn, thanh HP của quỷ hút máu chỉ dài hơn người bình thường một chút thôi.

Trịnh bá gia nói, cuối cùng động viên nói:

-Thiên thời địa lợi nhân hoà, chúng ta đều có! Ngày mai… Chúng ta tranh thủ đem hôn lễ… Làm… Vẻ vang!

. . .

Khi trở lại nội viện, đã là đêm khuya.

Trịnh bá gia ngồi một lát trên án thư, trong đầu không ngừng suy nghĩ về hình ảnh Nhiếp Chính Vương và Ngũ hoàng tử “Quyết đấu”.

Xác thật, bọn họ quyết đấu không mạnh mẽ và rộng lớn như trên sa trường, nhưng lại là một loại hiểu ngầm.

Thế cục một quốc gia lại lấy loại phương thức luận võ giang hồ này tới giải quyết, thoạt nhìn như trò đùa, kỳ thực lại rất bình thường.

Bởi đời trước cuối cùng quá mệt mỏi cực khổ, cho nên đời này, Trịnh bá gia vẫn luôn muốn bản thân dưới tiền đề cho phép, có thể sống nhẹ nhàng một chút.

Tẩy mặt xong, Trịnh Phàm đi đến ngưỡng cửa ngồi một lát.

Bầu trời, một vòng minh nguyệt cao cao, ánh trăng rải chiếu vào đình viện, xây dựng ra một bầu không khí thực yên tĩnh.

Trịnh Phàm nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, lại căng hai tay ra, duỗi cái eo lười, ảo tưởng bản thân đang hấp thu nhật nguyệt tinh hoa.

Thật lâu sau, Trịnh Phàm mở mắt ra.

Ngày mai, chính là đại hôn.

Hắn đứng lên, đi về phía tẩm cung của công chúa.

Bên ngoài tẩm cung, Triệu công công thực sự làm hết phận sự đứng bên ngoài canh gác.

Thấy Trịnh bá gia tới, trên mặt Triệu công công lập tức lộ ra nụ cười nịnh nọt.

Trịnh Phàm biết hắn kỳ thật có thể làm hàm súc hơn, vị công công trước đây là thiếu niên từng bò lê bò lết tận đáy của xã hội, hắn vẫn có thể thả thấp tư thái xuống hơn nữa, trước mặt Trịnh Phàm, hắn giống như một con cẩu lộ cái bụng ra cho chủ nhân gãi gãi.

Cẩu, chỉ có đối tượng làm cho nó tín nhiệm và thần phục, mới để lộ cái bụng yếu ớt nhất.

Triệu công công không thông báo, thậm chí không chào hỏi đối với Trịnh Phàm, chỉ yên lặng lui thân mình về phía sau nửa bước.

Nhưng Trịnh Phàm, lại dừng bước chân.

-Triệu Thành.

-Có nô tài.

Sau khi trầm mặc thật lâu, Trịnh bá gia không nói chuyện, Triệu Thành cũng không dám nói chuyện.

Cuối cùng, Trịnh bá gia duỗi tay, đặt trên vai Triệu Thành.

Thân thể Triệu Thành khẽ run.

Trịnh bá gia vỗ vỗ bả vai Triệu Thành, nói:

-Buổi tối tốt.

-Chủ tử, buổi tối tốt.

Nguyên nhân chính là vì Triệu Thành là một người thông minh, cho nên Trịnh bá gia không cần phải nói quá nhiều, đối với Triệu Thành mà nói, hắn chỉ có quyền nước chảy bèo trôi, chứ không có tư cách lên bàn.

Loại nô tài này kỳ thực không thích hợp đặt bên người dùng để hầu hạ, có lẽ đặt nơi khác sẽ càng thích hợp hơn.

Nhưng trước mắt mà nói, có Triệu Thành ở, xác thật rất tiện.

Trịnh bá gia đẩy ra cửa tẩm cung, đi vào.

Vừa mới đặt chân đi vào, một đầu mãng xà từ trên xà nhà rơi xuống, trực tiếp rũ bãi trước mặt Trịnh Phàm.

Mặt Trịnh Phàm chỉ cách đầu mãng xà kia đại khái tầm hai phân, thanh mãng phun ra đầu lưỡi, thậm chí có thể hơi hơi đánh vào mặt Trịnh bá gia.

Từ trong ánh mắt của thanh mãng, Trịnh bá gia thấy cảm xúc khinh thường, tư thái nó, rất cao.

Chẳng qua bị quản chế bởi chủ nhân, nó không cách nào lựa chọn tới cắn nuốt Trịnh Phàm.

Trịnh bá gia cảm thấy, có thể bởi khí tức trên thân thể hắn bị Ma Hoàn che lấp quá kỹ đi, cho nên mới khiến súc sinh này làm càn trước mặt hắn như vậy.

Có điều, Trịnh bá gia vẫn chưa đến mức bị đầu súc sinh này làm tức giận, nhớ trước đây khi Tỳ Hưu vừa tới, cũng cái mũi hướng lên trời không ai bì nổi, đến cuối cùng không phải bị nhóm Ma Vương dạy dỗ thành một con chim cút?

Kết cục đầu thanh mãng này, không có bất cứ điều gì khác.

Trịnh bá gia cong lưng, từ bên cạnh thanh mãng vòng qua.

Lúc này công chúa đang ngồi trên giường, lúc trước hẳn đang nằm, nghe thấy âm thanh tẩm cung mở ra, mới ngồi dậy.

Nàng không đi giày, hạ thân mặc váy, thường phục thoạt nhìn thực tùy ý, lại mang theo một loại khinh bạc mị hoặc cảm.

-Không sợ cảm lạnh.

Trịnh bá gia đi đến bên người công chúa ngồi xuống.

Công chúa chủ động nhích lại gần, ôm lấy bả vai Trịnh bá gia.

Hai người vẫn duy trì bộ dáng tư thế này, ngồi đã lâu.

Rốt cuộc, Trịnh bá gia cảm thấy bả vai hắn hơi tê rần, mở miệng nói:

-Thế nào không chịu nói lời nào?

Công chúa nói:

-Không biết nói cái gì?

-Còn chưa qua cửa, không lời gì để nói sao?

-Không phải, bởi hiện tại có gì để nói đâu, nói sau này ta và ngươi đi Yến Quốc sống thế nào sao? Cái này không phải trong điều kiện ngươi nói với ta? Hiện tại nói trong lòng ta rất phức tạp, nhiều do dự, nhiều rối rắm, chẳng phải làm ngươi cảm thấy ta không phải quyết tâm muốn cùng ngươi hành sự? Cho nên, mặc kệ nói cái gì, đều sẽ làm ngươi phản cảm, cuối cùng đều sẽ ảnh hưởng tên con trai ta trên di chiếu!

-Ha ha ha.

Trịnh bá gia cười.

Rút tay ra, đổi tư thế ôm công chúa.

-Kỳ thực, ta không nghĩ nhiều như vậy.

Công chúa tiếp tục nói:

-Diêu sư từng có một bài thơ, đem người cả đời này so sánh với phù du, khả năng chính ngươi đã dùng hết toàn lực, nhưng trên thực tế, ngươi vẫn như cũ không thể thay đổi vận “Nước chảy bèo trôi”.

Công chúa nói đến đây, ôm chặt Trịnh Phàm nói:

- Hiện tại, đối với ta mà nói, ta thật sự không thể gả cho Khuất Bồi Lạc, đi theo ngươi, ăn thịt hay ăn rau, đều là sự lựa chọn của ta. À đúng rồi, ban ngày ngươi và hoàng huynh ta đi đâu?

Trịnh Phàm đem chuyện xảy ra ban ngày nói lại một chút, không có gì giấu diếm.

Bởi để công chúa biết ca ca nàng chỉ thuận tiện đến thăm nàng, ngược lại đối với Trịnh bá gia càng có lợi.

Tiếp theo, Trịnh Phàm còn nói một ít kế hoạch ngày mai cho công chúa.

Sắc trời kỳ thực đã hơi tờ mờ, dựa theo tiêu chuẩn đời sau, hiện tại mới là 3 giờ rạng sáng.

Nhưng Triệu công công đã chạy tới cửa tẩm cung bẩm báo nói:

-Điện hạ, sắp tới giờ rồi!

Bên ngoài nội viện, lúc này đã có mấy chục người chờ bên ngoài.

Công chúa đại hôn, gả cho con trưởng Khuất thị, tại khu vực này tự nhiên là hỉ sự chưa bao giờ có, chuẩn bị trước khi xuất giá xác thực cần rất nhiều thời gian.

Lúc trước nội viện an tĩnh, đơn giản ý của công chúa muốn thanh tĩnh một chút, bởi lần trước công chúa đã mất tích, yêu cầu tĩnh thần, cho nên, vô luận người Khuất thị hay người trong cung đều đồng ý.

Lúc trước Trịnh Phàm tới, lại lúc sau, Nhiếp Chính Vương cũng tới, nội viện an tĩnh, tự nhiên phải bảo trì tiếp.

Nhưng hôm nay lại không cách nào bảo trì tiếp như vậy.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!