- Sắp bắt đầu rồi.
Trịnh Phàm mở miệng nói.
Công chúa gãi gãi ống tay áo Trịnh Phàm.
Quyết định kỳ thực đã sớm làm tốt, nhưng chuyện trước mắt, nỗi lòng kỳ thực vẫn như cũ khó mà hoàn toàn bình tĩnh.
Nàng, chung quy chỉ là một nữ hài.
Nhưng người đàn ông trước mắt này trên phương diện nào đó, bản thân mang một loại chủ nghĩa nam tử nào đó rất lớn, xác thực nói rất mẫn cảm, nàng không có biện pháp nói hết.
Nhưng mà cứ thế, nàng đối với người đàn ông này, lại không oán trách không đứng dậy, càng miễn bàn hận, thậm chí, còn mang theo vẻ chờ mong đối với cuộc sống sau này, bởi nàng rõ ràng, đi theo hắn, cuộc sống sau này của nàng ít nhất sẽ không nhạt nhẽo vô vị.
Mãi cho đến khi Trịnh bá gia rời tẩm cung.
Công chúa vẫn không hỏi: Ngươi sẽ không sợ ta đổi ý?
Trịnh bá gia cũng chưa nói: Ngươi ngàn vạn đừng đổi ý.
Công chúa biết hỏi cái loại vấn đề này, đã không có bất kỳ ý nghĩa gì, muốn đổi ý mà nói, không cần hỏi, không đổi ý mà hỏi, hỏi làm chi?
Trịnh bá gia vẫn luôn rõ ràng một đạo lý: Muốn ngầu thế nào, phải chấp nhận nguy hiểm từng đó.
Hắn cũng từng bước từng bước sinh hoạt, làm ruộng nuôi quân lại làm ruộng dưỡng càng nhiều binh, nhưng gần nhất hiện thực không cho phép ngươi “Điệu thấp”, thứ hai, bản thân hắn cũng cảm thấy quá mức nặng nề.
Con người… Chính là vậy.
Kích động lâu rồi lại muốn an nhàn.
An nhàn lâu rồi trong lòng lại ngứa.
Đi ra tẩm cung, đi trở về phòng, Trịnh Phàm phát hiện Trần Đại Hiệp đang ngồi trước án thư.
Trần Đại Hiệp ngẩng đầu, nhìn Trịnh Phàm, nói:
-Hôm nay, sẽ thực náo nhiệt.
-Ân.
-Chúc mừng.
-Chúc mừng cái gì?
Trần Đại Hiệp rất tự nhiên nói:
-Tân hôn hạnh phúc.
-Cái này cũng tính?
-Không phải vậy sao?
-Giống như xác thật thế này, nga, đúng rồi, cô nương Ngân Giáp vệ lần trước đâu.
Lần trước khi đang tìm bảo khố Hách Liên gia, đi cùng Diêu sư, trừ bỏ Trần Đại Hiệp bên ngoài còn có một cô nương Ngân Giáp vệ.
Trịnh Phàm nhớ rõ Diêu sư tựa hồ cố ý muốn tác hợp bọn họ.
Ngân Giáp vệ Càn Quốc vốn có truyền thống phát lão bà, còn nữa mặt mũi Diêu sư khẳng định không nhỏ, Ngân Giáp vệ sẽ nể mặt.
Ai ngờ Trần Đại Hiệp chỉ lắc đầu, nói:
-Nàng bảo ta tiến vào Ngân Giáp vệ, ta không muốn đi. Sau đó Diêu sư lại hỏi qua ý kiến ta, sau khi biết, chuyện này cũng từ bỏ.
-Thiên nhai nơi nào vô phương thảo, không có việc gì.
Trịnh bá gia an ủi nói.
Trần Đại Hiệp nói:
-Ta muốn ký thác cả đời ta với thanh kiếm này, hi vọng một ngày kia, có thể sánh vai Kiếm Thánh. Kiếm Thánh trước Tuyết Hải Quan nhất kiếm trảm ngàn kỵ, ta hy vọng về sau cũng có thể làm được, Diêu sư nói cuộc sống như diễn, ta cảm thấy bản thân nếu có thể diễn mà nói, đời này cũng tính đáng giá!
-Thời điểm ngươi phát uy như thế, đừng gặp phải ta.
Trần Đại Hiệp nhìn Trịnh Phàm, nói:
-Nếu ở đất Càn, tính gặp được ngươi, ta vẫn sẽ không lui.
-Ta sẽ lui.
Trần Đại Hiệp miệng trương trương, nhất thời nói không ra lời.
Trịnh Phàm dựa vào cạnh án thư, từ hộp sắt lấy ra một khối bạc hà đường ném vào miệng, chậm rãi nhấm nuốt.
-Đang gạt ta sao?
Trần Đại Hiệp hỏi.
Trịnh bá gia cười cười.
Trần Đại Hiệp lại nói:
-Tính gạt ta, ta vẫn cảm động như cũ.
-Không phải đang lừa ngươi, ta coi ngươi thật sự là bằng hữu, nếu thực sự có một ngày như vậy, nếu ngươi thấy Yến quân đối diện là phiêu hiệu của ta. Ngươi cầm kiếm, ra khỏi thành, tới quân trại tìm ta, ngươi…. Dám đi?
Trần Đại Hiệp gật gật đầu, nói:
-Dám!
-Chúng ta có thể thương lượng, nếu điều kiện cho phép không phải nhất định phải bắt lấy thành, ta vòng qua đi, nếu nhất định phải bắt lấy thành, ta có thể cam đoan với ngươi, binh sĩ dưới trướng không tạo sát nghiệt, hoặc tránh ra một đường để bá tánh an toàn rời đi.
Trịnh Phàm dừng một chút, nhấn giọng:
-Nếu, ta nói nếu! Nếu gặp phải nơi cả hai phải liều mạng, ngươi cũng nhất định sẽ không lui, ta cũng có thể chuẩn bị bàn rượu, sau khi ăn uống no say, ngày hôm sau lại đưa lên đường.
-Tốt.
Trần Đại Hiệp đồng ý.
-Mặt khác, còn có một việc, ta cảm thấy hẳn nên nói cho ngươi, ngươi vừa mới nói ngươi muốn lấy Kiếm Thánh làm mục tiêu?
-Phải.
-Nhưng hiện tại Kiếm Thánh người ta đã có lão bà và hài tử rồi!
“. . .” Trần Đại Hiệp.
. . .
Trời vẫn còn chưa sáng hẳn.
Ba tiếng chiêng trống bỗng nhiên vang lên, vào lúc này tất cả đèn lồng màu đỏ đều được treo lên.
Đại môn nội viện được mở ra, một nhóm người trang điểm và đội ngũ chuẩn bị đi vào nội viện.
Trong tay người trang điểm, cầm đủ loại phấn son, kỳ thực cái cần sử dụng không nhiều, nhưng tuyệt đối không thể bỏ sót, đủ loại kiểu dáng, cần thiết đầy đủ hết.
Nhóm người khác lấy ra chén trà, cái đệm, chiếc đũa, ngọc bội, các loại dụng cụ khác.
Cùng với các nàng tiến vào, còn có hai giáp sĩ mặc hồng y.
Một là Cấm quân Hoàng tộc, hai là Thanh Loan quân.
Trong tay bọn họ cầm không phải vũ khí sắc bén, mà là dưa chùy, biểu thị trang nghiêm của Hoàng gia và Khuất thị.
Một tấm thảm đỏ được trải từ cửa nội viện một đường ra bên ngoài, đồng thời, còn có một đám tôi tớ đem trường kỷ dựa theo khoảng cách nhất định bày diện bên cạnh thảm đỏ.
Cửa tẩm cung bị đẩy ra, nhóm trang điểm kéo nhau vào, mà công chúa đã đổi một thân bạch y mỏng, đoan trang chính chính ngồi mép giường.
-Tham kiến công chúa điện hạ!
-Tham kiến công chúa điện hạ!
Ánh mắt công chúa chậm rãi đảo qua trên người một đám nữ nhân.
Cuối cùng, nàng nâng tay lên, nói:
-Đứng lên đi.
. . .
Trịnh bá gia vẫn còn ở nội viện, không rời đi.
Người Khuất thị sẽ không tới bảo hắn rời đi, bởi biết hắn là người Nhiếp Chính Vương đưa tới.
Huống hồ có một vị cao đồ của Diêu sư tới đây chứng kiến hôn lễ, cũng là một chuyện để người nhà Khuất thị cảm thấy rạng rỡ.
Sau một thời gian ngay ngắn trật tự và bận rộn trải chuốt… Trời đã sáng!
Bên này, công chúa bắt đầu trang điểm chải chuốt, bên kia, đội ngũ đón dâu Khuất thị đã xuất phát khi trời còn chưa sáng.
Khuất Bồi Lạc cưỡi một tọa kỵ giống con tê giác, đây hẳn là một đầu Yêu thú, trên sừng còn khoác tơ lụa hồng, trên thân cũng mặc một bộ tân lang.
Không thể không nói, dụng mạo Khuất Bồi Lạc thật đẹp, hôm nay thật sự có loại mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song.
Bên người Khuất Bồi Lạc, còn có một trăm linh tám đầu bạch mã vây quanh hắn.
Sở cũng thiếu ngựa, lúc trước tại sao Thanh Loan quân bị vây chết tại Ngọc Bàn thành, cũng vì đây là quân đội lấy bộ binh là chủ đạo, một khi mất phần kỵ binh dã nhân hô ứng, đối mặt với quân đoàn kỵ binh Yến Quốc vây quanh, bọn họ căn bản chịu có nước chịu chết.
Cho nên, một trăm linh tám đầu bạch mã thượng đẳng này, muốn gom lại xác thật không dễ dàng, bởi trên những con ngựa này không pha tạp sắc, cho nên Khuất thị hẳn đã chuẩn bị lâu rồi.
Nhưng tất cả xác thực đáng giá, hiệu quả thị giác xác thực kinh người.
Nhưng hiện tại, còn không phải thời điểm tân lang nhập viện.
------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!