Thái giám tuyên chỉ lấy ra Thánh chỉ, bắt đầu tuyên đọc.
Thánh chỉ này đã sớm tới rồi, ngay cả Nhiếp Chính Vương không tới, vào lúc này Thánh chỉ vẫn tuyên đọc như thường.
Trong ý chỉ, đầu tiện khẳng định nói Khuất thị nhất mạch vì Đại Sở làm ra kiệt xuất cống hiến, theo sau, lại thêm tương lai triển vọng một chút, đến cuối cùng mới nói ra ý chính, nói hôn sự này được Nhiếp Chính Vương chúc phúc.
-Phò mã gia, tiếp chỉ.
-Thần Khuất Bồi Lạc, tiếp chỉ!
Đợi sau khi Khuất Bồi Lạc tới tiếp chỉ, đám bạch mã bên này đều phát ra tiếng quát khẽ.
Ngay sau đó, tiếng kèn lảnh lót vang lên, số lượng lớn nhạc công bắt đấu tấu Sở ca.
Bên trong Tứ đại quốc gia, quốc gia còn giữ lại tập tục Đại Hạ tốt nhất, không phải Càn Quốc nguyên bản được thành lập trên lãnh thổ cũ của Đại Hạ, mà là Sở Quốc.
Sở nhân thích lãng mạn, theo đuổi tiêu sái và tự do, mỗi năm xuân hạ, thường thường có thể nhìn thấy nam tử Sở nhân chân trần chạy nhảy, vui ca múa hát.
Nhưng trên văn hóa tập tục, nhân lại cực kỳ phục cổ, tôn sùng cổ lễ không hề giảm.
Hai loại yếu tố cực kỳ đối lập kia, lại cực kỳ hài hòa xuất hiện trên người Sở nhân, cộng dung cộng sinh.
Tiếng nhạc, rất êm tai, đại khí hào hùng, bên trong ảm giác mờ mờ ảo ảo có một cỗ phong nguyệt tang thương.
Trịnh bá gia cầm bút, nhắm hai mắt, nhắm hai mắt, trong lúc nhất thời, lại chìm đắm bên trong tiếng nhạc này.
Dàn nhạc vẫn đang chờ bên ngoài, đột nhiên nổi âm thanh lên, Trịnh Phàm mới bị bừng tỉnh mở mắt ra.
Trần Đại Hiệp đứng bên cạnh người Trịnh Phàm, nói:
-Cảm giác thực say mê.
Trịnh Phàm gật gật đầu, nói:
-Đợi sau khi trở về, ta phải nhắc người mù tổ chức một đội như vậy.
Kỳ thật, người mù đã sớm có cái ý tưởng này, bởi ngày thường hắn thích đồ chơi nhị hồ, cho nên mỗi khi hắn làm xong công việc, thích gọi mấy người tới cùng nhau hợp tấu.
Mỗi khi đến giờ dạy dỗ giáo dục chính trị tư tưởng, đều có tiết mục biểu diễn văn nghệ gì đó, người mù đã mân mê ra “Bình Dã Bá phá trận ca”.
-Ta không hiểu thơ từ, không thông âm luật, nhưng ta biết, chúng nó… Hay.
Trần Đại Hiệp nói.
-Ân, đúng vậy.
-Phò mã phúc khang!
-Phò mã phúc khang!
Khuất Bồi Lạc vào trong nội viện, một đám giáp sĩ quỳ xuống, nhóm tôi tớ cũng quỳ xuống thỉnh an.
Phía sau Khuất Bồi Lạc rõ ràng là một nhóm tộc nhân Khuất thị, bắt đầu phát hồng bao, kỳ thật chính là phí chúc mừng, cơ hồ ai nấy đều có phần.
Trịnh bá gia nhớ rõ lần trước trong thư Tiểu lục tử nói qua, hôn lễ này có vẻ học hỏi theo.
Người muốn làm cách điệu một chút, cái này không thành vấn đề, nhưng nếu ngươi đủ nhiều tiền bạc, cách điệu như vậy thấp cũng không kém đi đâu.
Ngay cả Trịnh Phàm, cũng thu được hồng bao.
Chẳng qua, hồng bao của Trịnh Phàm lại được Khuất Bồi Lạc tự tay đưa tới.
Trịnh bá gia duỗi tay tiếp nhận một cái rương nhỏ, bên trong, thật nặng, nếu đây là bạc, vậy hơi keo kiệt, cho nên đây hẳn là thỏi vàng.
Buồn cười không?
Khuất Bồi Lạc tự nhiên cho hắn vàng.
Nhưng Trịnh bá gia vẫn nhận lấy, đồng thời chúc mừng nói:
-Phò mã phúc khang.
-Đa tạ Tô tiên sinh.
Khuất Bồi Lạc vẫn còn mong muốn “Tô Triết Minh” viết một áng thơ văn tặng hắn nhân ngày đại hôn, cho nên quyết tâm hạ bút phí, nhưng hắn không biết chính là, Trịnh bá gia cũng đang thương nhớ một thứ.
Thứ ấy đang trong tẩm cung mấp máy.
Một chúng hoạn quan chia làm hai sườn, Tôn công công dẫn đầu, Triệu công công đi theo phía sau Tôn công công.
Tôn công công rốt cuộc là thái giám từ trong cung ra, đã gặp qua việc trọng đại, thấy Khuất Bồi Lạc đi tới, lập tức quát to:
-Quỳ!
Khuất Bồi Lạc quỳ một gối.
Tôn công công tiếp tục hô to:
-Vấn an.
Khuất Bồi Lạc đáp lại:
-Thần thỉnh an Minh Từ công chúa, công chúa phúc khang thiên tuế!
Minh Từ là phong hào của Tứ công chúa, ngụ ý trong lòng vừa lý lẽ vừa nhân từ.
Tôn công công ở đây kêu to như vậy, cho dù phò mã, trước khi đại hôn với công chúa, hắn vẫn như cũ là thần tử Thiên gia, cho nên vừa quỳ vừa phải hỏi han.
Thiên gia thành thân, tất nhiên không có khả năng có nháo động phòng giống dân gian, nhưng điều hiện tại Tôn công công làm, kỳ thực giống nhiều nhạc phụ trước khi nữ nhi thành thân, vì gõ con rể!
Tôn công công xoay đầu, nhìn về phía Triệu Thành.
Triệu Thành lập tức xoay người, chạy đến cửa tẩm cung, bẩm báo nói:
-Điện hạ, Hổ Uy tướng quân tới rồi.
Răng rắc. . .
Đại môn tẩm cung, chậm rãi được mở ra.
Công chúa Hùng Lệ Tinh một thân trang phục lộng lẫy chậm rãi đi ra.
Không có khăn voan đỏ, nàng mang chính là mũ phượng, quyển hạ rèm châu, dưới đôi mắt đẹp quét xuống, tất nhiên trút xuống một cỗ uy nghiêm từ Thiên gia.
Hô. . .
Trịnh bá gia nhẹ nhàng phun ra một hơi.
“Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân” không giả!
Hôm nay công chúa mặc một thân trang phục này, không chỉ khiến vị chuẩn phò mã ngây ngẩn cả người, tự nhiên khiến cả vị Trịnh bá gia này cũng bị kinh diễm.
Nói tới mỹ nữ, có người thích đậu hủ Tây Thi, cũng có người thích Thải Liên nữ hoa sen, quả thật loại giai nhân “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” này, xác thực có thể khiến tâm hướng tới, nhưng các nàng đến từ dân gian, chẳng sợ “Thiên sinh lệ chất”, cũng không có cơ hội mặc vào loại trang phục lộng lẫy này, cho dù mạnh mẽ mặc vào cũng có vẻ không ra gì cả.
Hùng Lệ Tinh là công chúa Đại Sở chân chính, huyết mạch Thiên gia, từ nhỏ được Sở Hoàng coi như trân bảo, sau khi Sở Hoàng băng hà, vị thân ca ca Nhiếp Chính Vương này cũng không dám để nàng chịu ủy khuất.
Nàng, vĩnh viễn là loại người cao quý kia.
Lúc này, Trịnh bá gia mới thật sự ý thức được, công chúa không chỉ là một cái danh hiệu, cũng chỉ cả người nàng.
Đợi sau khi trở về, cần làm thêm mấy bộ quần áo này.
Sau khi Tôn công công hướng công chúa hành lễ, nhìn về phía Khuất Bồi Lạc đang quỳ gối nơi đó, thứ nhất phất trần, Triệu công công tự tay đưa một chén rượu tới, đưa cho Khuất Bồi Lạc.
Tôn công công kéo cao âm thanh, hô:
-Một chén, tật đi đau đi!
Đây là tập tục Sở nhân, bởi năm đó thiếu niên Sở Quốc thường xuyên được yêu cầu đi theo Quân Chủ nhập đại trạch chém giết với người Người Tang, tranh đoạt địa bàn.
Tổ tiên Sở nhân cho rằng, rượu có thể trừ tà, phù hộ thân thể không bị chướng khí xâm nhiễm.
Khuất Bồi Lạc quỳ trên mặt đất, tiếp nhận chén rượu, uống một hơi cạn sạch.
-Một chén, phúc tới khang tới.
Triệu công công đưa chén rượu thứ hai tới, rượu pha táo đỏ, ngụ ý phúc khang.
Khuất Bồi Lạc lần thứ hai uống cạn.
-Một chén, không bỏ không rời!
Triệu công công đưa chén rượu thứ ba tới, trong rượu này thả một sợi tóc quấn lấy cục đá, khi tổ tiên Sở nhân xuất chinh, thê tử đều cột cục đá vào sợi tóc để trượng phu mang theo, Sở nhân thờ phụng văn hóa Vu nên tin tưởng, nếu người chết trận bên ngoài, bọn họ có thể dựa vào một sợi tóc này, hồn có thể trở về quê cũ.
Khuất Bồi Lạc không chút do dự uống xong.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!