Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 981: HÔN LỄ (HẠ)

Ba chén rượu đã uống xong, một cái quy trình đã kết thúc, Tôn công công quát to:

-Khuất thị tử, trợn to đôi mắt của ngươi nhìn xem, người ngươi muốn cưới, là ai!

Khuất Bồi Lạc quỳ thẳng thân mình, ánh mắt nhìn về phía công chúa, nói:

-Công chúa điện hạ.

-Hoàng nữ gả thấp, Khuất thị tử, phải làm thế nào?

Nói xong, Triệu công công dọn ra một tôn tượng Vu Thần tới đây, đặt trước mặt Khuất Bồi Lạc, đây là phần thề thốt của Khuất Bồi Lạc, pho tượng này không lớn, khi Triệu công công khuân vác cũng không mất nhiều sức lực.

-Tự nhiên kiếp này mong muốn, đầu bạc giăng long!

Tôn công công gật gật đầu, sắc mặt nghiêm túc như cũ, xoay người, mặt hướng công chúa, nói:

-Thỉnh điện hạ cho biết, ngạch cửa nội, là Hoàng gia, ngạch cửa ngoại, là Khuất gia.

Đây để công chúa tự lựa chọn.

Đây là quy trình đón dâu, kỳ thực vào lúc này có gả hay không, mọi chuyện đã sớm an bài rồi, rốt cuộc Thiên gia gả nữ, không có khả năng xuất hiện loại tình huống hỏi lễ trước khi lên kiệu.

Trịnh bá gia vẫn chưa tới hôn lễ của Tiểu lục tử, cho nên chưa thấy qua, lần nàyxem như hắn chính thứ lần đầu tiên tham gia hôn lễ thế giới này.

Có một loại cảm giác kiếp trước đi du lịch xem lễ hội và văn hóa địa phương.

Có điều đời trước muốn xem, đều phải đưa tiền, đời này ngươi xem, lại còn thể thu được một rương vàng.

Loại phương thức hỏi tới hỏi lui này, cũng không làm người ta cảm thấy trói buộc, rốt cuộc hôn lễ phương tây kiếp trước, cũng làm điều thừa hỏi một chút: Các con có nguyện ý bất luận bần cùng, sinh bệnh, khó khăn đều không rời không bỏ nhau hay không?

Hôn lễ kỳ thực là một loại nghi thức, nếu giống Man tộc, trực tiếp cướp nữ nhân nhà người ta mang về giường đất, cái này thật buồn tẻ và nhạt nhẽo bao nhiêu.

Ân, chờ một chút, Trịnh bá gia hơi hơi nhíu mày, thế nào lại có loại cảm giác tự mình mắng mình?

Công chúa nâng chân lên, bước ra ngạch cửa tẩm cung.

Trên mặt Tôn công công lập tức lộ ra nụ cười nịnh nọt, vội vã chạy xuống, chủ động nâng Khuất Bồi Lạc, nói:

-Phò mã cát tường.

Khuất Bồi Lạc lập tức từ trong lòng móc ra một miếng ngọc bội, đứng lên đồng thời đưa vào tay Tôn công công, nụ cười trên mặt Tôn công công càng thêm sáng lạn.

Công chúa rời khỏi cửa, kế tiếp sẽ có một đám nữ nhân tới, giống lúc trước Khuất Bồi Lạc lĩnh một đám bạch mã tới đây, công chúa cũng sẽ bị vây quanh đi ra ngoài.

Lúc này, Khuất Bồi Lạc không thể đi phía trước, vẫn đi theo phía sau.

Đây là quy củ, ai kêu ngươi cưới chính là nữ tử Thiên gia đây?

Công chúa đã ra nội viện, lúc này Trịnh bá gia cũng thu thập bản vẽ, chuẩn bị đuổi theo.

Khuất Bồi Lạc thấy Trịnh bá gia cầm bản vẽ tới đây, hơi tò mò thò qua, phát hiện trên bản vẽ của Trịnh bá gia vẽ chính Khuất Bồi Lạc, chẳng qua không phải dùng bút lông vẽ, nhưng lại phá lệ hình tượng.

-Phương pháp vẽ tranh này của Tô tiên sinh, hẳn đến từ phương tây?

Thân là con vợ cả Khuất thị, kiến thực và trình độ hiểu biết tự nhiên không kém.

Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:

-Phải.

-Vẽ thật sự thật sự tốt!

-Còn nhờ phò mã cho phép, Tô mỗ tính toán vẽ thêm mấy bưc, cuối cùng tặng phò mã một bức tranh đại hôn.

-Đa tạ Tô tiên sinh.

Khuất Bồi Lạc nơi nào sẽ không chịu, vội vàn bảo người hỗ trợ lấy bàn vẽ, an bài giúp Trịnh Phàm.

Sau khi công chúa rời nội viện, từng hàng người quỳ trên mặt đất, bọn họ chủ yếu là người các đại gia tộc phái tới, đại biểu gia chủ chúc mừng đại hôn.

Thậm chí, Niên Nghiêu cũng phái người tới đây chúc mừng, nguyên bản khu vực ngoại viện cực kỳ rộng lớn, dưới hàng nghìn người chen chúc, mỗi lần công chúa tiến tới đâu, người hai bên đều quỳ xuống, Tôn công công bắt đầu báo tên gia môn bọn họ.

Hơn nữa, không phải mọi nhà đều có tư cách báo gia môn, tính cả Phạm gia vì buổi hôn lễ này xuất lực rất nhiều, đến khi cuối cùng báo danh, Phạm gia và Điền gia vẫn phải chờ.

Công chúa đạp chân lên bục, trên bục chính là thảm đỏ, trên cao nhìn xuống đám người hai bên quỳ sát xuống.

Đại Sở cực kỳ nghiêm ngặt phân cấp bậc, ở chỗ này có thể rõ ràng cảm nhận được, so sánh mà nói, Yến Quốc nơi đó vẫn cởi mở hơn, càng chú ý một cái “Cùng dân cùng nhạc”, mặc kệ trong lòng tán đồng hay không, nhưng mặt ngoài mọi người vẫn nguyện ý làm như vậy.

Trịnh bá gia đi theo phía sau, thường thường tăng vài nét bút cho bản vẽ, nhưng ánh mắt phần lớn dành thời gian nhìn bóng dáng công chúa.

Con người đều có tính cách như vậy, đó chính là đồ ăn cướp, ăn trộm, ăn rất thơm.

Trong bầu không khí đại hôn này, Trịnh bá gia bỗng nhiên cảm thấy tâm thái đã xảy ra một ít biến hóa.

Cái này không xem như tì vết đạo đức, chỉ có thể nói nhân tính vốn thế, Trịnh bá gia biết bản thân không thể ngoại lệ, cũng chưa bao giờ nghĩ rằng hắn là Thánh nhân.

Để Trịnh bá gia cảm giác rất may mắn chính là, giày công chúa không phải loại cao gót, cho nên đi lại trên thảm đỏ, vẫn rất vững chắc.

Tiếp tục đi về phía trước, kỳ thực vẫn chưa rời khỏi biệt uyển Hoàng thất, bởi phạm vi biệt uyển rất lớn, chỉ có thể xem như đi ra khu vực phòng ốc.

Một xe ngựa lộng lẫy tinh xảo trải ngừng nơi đó.

Mà đoạn thảm đỏ cuối cùng, tất cả đều được đính lên vàng bạc ngọc ngà châu báu, ngay từ đầu Trịnh bá gia còn chưa chú ý, chờ sau khi lưu ý mới cố ý quay đầu lại đếm đếm xem.

Trong lòng tính toán nếu không đoạt công chúa, mà đoạt những thứ kia trở về, có thể nuôi dưỡng được bao nhiêu binh mã.

Triệu công công đến đằng trước, cong eo, nâng tay lên, để chân công chúa đạp lên trên mu bàn tay hắn, cuối cùng để công chúa chậm rãi đi lên xe ngựa.

Xe ngựa rất lớn, kỳ thật càng giống loại hành đài mà Hoàng Đế sử dụng khi đi tuần, phía trước thực rộng lớn, mặt sau có cấu tạo giống phòng ốc.

Ở Sở Quốc, cho dù quý tộc cũng không được cho phép sử dụng loại hành đài này đi ra ngoài, nhưng công chúa là ngoại lệ, nàng có thể dùng loại này.

Công chúa đứng nơi đó, bên người có hai tỳ nữ nâng.

Tôn công công và Triệu Thành hai người lãnh mười mấy hoạn quan tiến vào mặt sau kiểm tra và bố trí, đồng thời còn cần một lần nữa thêm một ít đồ, đây là hành đài công chúa xuất giá, hiện tại cần chuẩn bị những vật cần thiết, nếu không sẽ khiến công chúa khó chịu, làm mất thể diện Hoàng gia.

Lúc trước, bên trong chính là người gia tộc trong đất phong Khuất thị dập đầu hành lễ, mà lúc này công chúa chuẩn bị tiếp thu những đại quý tộc và lão gia triều đình phái người đại diện tới hành lễ.

Lúc trước bên trong là gia nô, công chúa thậm chí khinh thường đối mặt với bọn họ, cho dù người Niên Nghiêu gia phái tới cũng vào bên trong, bởi chẳng sợ hiện tại Niên Nghiêu là Đại tướng quân, nhưng hắn trước đây xuất thân từ gia nô Nhiếp Chính Vương, hắn kỳ thực vẫn là gia nô của Nhiếp Chính Vương, cho người nhà hắn phái tới tự nhiên vẫn phải quỳ bên trong.

Hiện tại, công chúa đang đứng trước, mỗi người mỗi nhà được phái tới đây, cơ bản đều là vãn bối gia tộc đại biểu tới.

Công chúa đều sẽ hơi hơi hỏi đại “Thúc thúc bá bá thế nào rồi”.

Quy trình rất dài lại không thể chậm trễ, bởi đây là lễ nghĩa.

-------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!