Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 983: BÌNH DÃ BÁ TIẾP CHỈ

Những người trước đi lên áp xe chỉ uống trà, chỉ chuyển động bên trong một chút, nhưng vị Tô tiên sinh đến từ Càn Quốc này, thế nào lại thật ngồi xuống phẩm trà?

Hơn nữa, Tôn công công cảm thấy dáng ngồi của vị Tô tiên sinh này, cho hắn một loại cảm giác không hài hòa.

Sở nhân thích lãng mạn không giả, nhưng quý tộc Sở Quốc vẫn rất chú trọng lễ nghĩa, ăn ngồi đi đứng, kỳ thực đều chú ý.

Mà quân tử Càn Quốc trong nhận thức của Tôn công công, hẳn càng chú trọng loại lễ tiết này mới phải.

Nhưng vị Tô tiên sinh ngồi trước mắt này, lại để hắn cảm thấy không thích ứng.

Bởi, Trịnh bá gia không phải câu thúc ngồi, mà bưng trà, rất tự nhiên phóng khoáng.

Cái gì Tô tiên sinh, cái gì cao đồ Diêu sư…

Hiện tại có thể phất tay nói tạm biệt!

Trịnh bá gia dùng nắp ly trà quát quát lá trà trên mặt, nhẹ nhàng thổi thổi, uống một ngụm.

Tôn công công ngay từ đầu chưa nói cái gì, nhưng đợi trong chốc lát…

Thấy Tô tiên sinh đã uống trà xong rồi vẫn chưa có ý định đứng dậy, mà bên ngoài công chúa đã kết thúc màn tiếp kiến, đã bắt đầu tuyên đọc ý chỉ của Thái Hậu, nhưng vị Tô tiên sinh này vẫn còn chưa đi xuống.

Đây muốn trì hoãn thời gian rồi!

-Tô tiên sinh…

Trịnh Phàm hơi hơi ngẩng đầu, nhìn về phía Tôn công công.

Đồng thời, vào lúc này Ma Hoàn cũng giải khai phong ấn khí tức của Trịnh Phàm.

Trong lòng Tôn công công lập tức hốt hoảng, thân hình theo bản năng mà lui về phía sau vài bước.

Mẹ nhà nó! Đây rốt cuộc thế nào, đôi mắt này vừa nhìn, Tôn công công đã sợ tới mức trong lòng cực kỳ hốt hoảng.

Nói thật, hoạn quan dù sao cũng là hoạn quan, cuộc sống trong cung đình cho bọn họ trí tuệ sinh tồn phong phú, nhưng trên khí thế, bọn họ làm sao có thể so với tướng già trên chiến trận được?

-Cha nuôi, cha nuôi làm sao vậy.

Triệu Thành lập tức tiến lên, nâng Tôn công công.

Tôn công công thật vất vả đứng vững, hơi hồ nghi mà nhìn về phía Trịnh bá gia, nói:

-Tô tiên sinh, Tô tiên sinh, thời gian sắp tới, mời…

-Đúng vậy, cha nuôi, thời gian sắp tới.

Phốc!

Thân thể Tôn công công đột nhiên run lên, không dám tin tưởng cúi đầu nhìn xuống, phát hiện có một con dao găm đã đâm vào trái tim hắn, mà kẻ nắm chuôi dao găm này, lại chính là con nuôi hắn mới thu nhận.

-Vì… Sao… Vì…. Sao…

Tôn công công thật sự không ngờ…

Tại sao ngay lúc này, tại sao ở chỗ này, tại sao con nuôi hắn lại muốn giết hắn?

Tại sao!!!

Triệu Thành đem miệng tiến đến sát tai Tôn công công, nhỏ giọng nói:

-Cha nuôi, nhi tử cảm ơn mấy ngày nay cha nuôi đã dạy bảo nhi tử, nhi tử sẽ hưởng thụ cả đời, đồng thời, nhi tử vẫn luôn nhớ kỹ lời cha nuôi dạy bảo, ví dụ như cha nuôi từng nói qua, ở trong cung quan trọng nhất chính là nghe lời chủ tử…. Cha nuôi… Cha nuôi, ngài cao hứng cho nhi tử đi… Bởi nhi tử đã chọn được một vị chủ tử… Rất lợi hại!

-Ngươi…

Tay Tôn công công bắt lấy Triệu Thành.

Triệu Thành hít sâu một hơi, hắn kỳ thật thực kính trọng lão công công này, hắn cũng không ngờ bản thân lại phải cầm dao đâm vị cha nuôi này.

Nhưng hắn không có quyền lựa chọn, lúc trước hắn vì mạng sống tự thiến, hiện tại vẫn vì mạng sống, tiếp tục giết người.

Trong khoảng khắc Tôn công công bị dính đao, bên trong mười mấy thái giám, có một nửa bỗng nhiên rút ra chủy thủ thọc chết đồng bạn bên người, trong lúc nhất thời bên trong hành đài tràn ngập máu tươi.

Nhưng bởi bên trong đốt hương, cho nên một lát lại bị ngăn chặn.

Trịnh bá gia đảo qua chén trà, đổ phần nước trà còn lại lên một tòa lư hương, chậm rãi nói:

-Ta đã nói với nàng, ta không thích mùi huân hương.

Ngay sau đó, Trịnh bá gia buông chén trà.

Hai tay mở ra, nói:

-Giúp Bổn Bá mặc giáp!

. . .

-Tô tiên sinh thế nào vẫn còn chưa xuống dưới?

Khuất Ứng Luân đứng bên cạnh cháu trai, lẩm bẩm.

Khuất Bồi Lạc thật ra không vội, ngược lại giải thích nói:

-Không tìm được thi hứng đi, văn nhân Càn Quốc đều như vậy.

Khuất Ứng Luân nghe vậy, gật gật đầu.

Lúc này, công chúa giơ một đạo Thánh chỉ trong tay lên.

-Ý chỉ Thái Hậu!

Đầu tiên tuyên đọc chính là ý chỉ Nhiếp Chính Vương, đây là quy trình phải tuân theo.

Trước mắt cần tuyên đọc chính là ý chỉ Thái Hậu, Thánh chỉ không tiện nói chuyện nhà, bởi trên lý luận, Hậu cung không được tham gia vào chính sự, cho nên ý chỉ Thái Hậu chỉ có thể truyền đạt với người trong Hậu cung.

Nói ở chỗ này, có chút giống kiểu mẹ vợ dặn dò con rể.

Nhưng thân phận mẹ vợ tôn quý.

Rốt cuộc, Nhiếp Chính Vương không đăng cơ không giả, nhưng vị trí Thái Hậu, kỳ thật đã sớm định ra.

-Thái Hậu thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!

-Thái Hậu thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!

Bốn phía hành đài, tất cả mọi người đồng loạt quỳ xuống, chuẩn bị nghe chỉ.

Mà đám Vu sư bên kia, vẫn tiếp tục thong thả tiến lên cầu nguyện.

Ý chỉ của Thái Hậu do công chúa tự đọc, đây chính là bùa chống lưng của mẹ vợ cấp cho nữ nhi.

-Phụng thiên thừa vận Thái Hậu chiếu viết: Bổn cung từ khi đi theo Tiên Đế đến nay, vì Tiên Đế sinh hạ…

Lúc này, mọi người đều quỳ xuống đang nghe tuyên đọc ý chỉ, Thái Hậu đại khái nói đời nàng chỉ sinh hạ một đứa con gái, nữ nhi này được nàng và Tiên Đế vô cùng trân quý, ý ngoài lời chính là nhà chồng không được khi dễ bảo bối khuê nữ nhà ta.

Dựa theo quy trình, sau khi đọc xong ý chỉ Thái Hậu, sẽ để phò mã đi tiếp chỉ, đây là quy trình đón dâu cuối cùng, tương đương với tiếp nhận khuê nữ từ tay mẹ vợ.

Sau đó, đội ngũ đón dâu có thể đi đến nhà chồng.

Dựa theo quy trình trước đó, thái giám quản sự trong cung, người bộ Lễ và người Khuất thị thương lượng lễ nghi, sau khi phò mã tiếp chỉ cũng lên hành đài.

Chẳng qua công chúa sẽ ngồi trong hành đài, phò mã đứng phía trước, cũng chính là vị trí hiện tại công chúa đang tuyên chỉ, ngụ ý khai đường cho công chúa, mang ý nghĩa sau này sẽ che mưa chắn gió cho công chúa.

Khuất Ứng Luân nhắc nhở nói:

-Bồi Lạc, có thể lên rồi.

-Vâng thúc thúc.

Khuất Bồi Lạc chậm rãi đứng lên.

Bởi cuối cùng hắn đã nghe được câu:

-Con rể đối xử tử tế với nữ nhi, nguyện đến bách niên hảo hợp, bình an phong thuận. . .

Tiếp theo, hẳn là “Con vợ cả Khuất thị Khuất Bồi Lạc tiếp chỉ tạ ơn”.

Khuất Bồi Lạc đã đứng lên, đi về phía hành đài, tuy đây chỉ là một cuộc hôn nhna chính trị, nhưng hiện tại hắn, xác thực rất hạnh phúc.

Bởi tuy nói công chúa không phải yêu diễm quốc sắc thiên hương, nhưng cũng là đoan trang hào phóng, đặc biệt dưới trang phục lộng lẫy ngày hôm nay, càng khiến người ta cảm giác được một loại thần thánh không thể xâm phạm.

Có thể nói, Khuất Bồi Lạc thực vừa lòng, thật sự thực vừa lòng.

Hắn muốn khống chế cảm xúc bản thân, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên hắn thành thân, cưới chính là công chúa điện hạ Đại Sở, cho nên khóe miệng hắn vẫn không ức chế được, nhếch lên.

Khuất Bồi Lạc thậm chí cảm thấy, đời này có ngày này, kỳ thật đã đáng giá!

Thật sự đáng giá!

Công chúa tuyên đọc đến câu cuối cùng.

Nàng dừng một chút, ánh mắt dừng trước Khuất Bồi Lạc đang hướng tới hành đài, thậm chí đã một bước chân chạm vào bậc thang hành đài.

Ngay sau đó, công chúa đem ánh mắt dời đi, cất cao giọng nói:

-Bình Dã Bá Đại Yến Trịnh Phàm tiếp chỉ!

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!