Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 984: TÔ TIÊN SINH - BÌNH DÃ BÁ

Ý cười trên mặt Khuất Bồi Lạc vẫn còn, thậm chí không cầm lòng được, chẳng sợ cách công chúa rất xa, bởi hắn đã không khống chế được sự kích động và phấn khởi trong lòng.

Sau đó khi hắn chuẩn bị treo lên bậc thứ hai…

Hắn mới phản ứng lại, câu cuối cùng là cái gì!

Hắn ngây ngẩn cả người, hắn hơi mờ mịt nhìn về phía bốn phía.

“. . .” Khuất Bồi Lạc.

Mà một đám người đại biểu vương công quý tộc và rất nhiều tộc trưởng bản địa đang quỳ sát, vào lúc này đều sôi nổi từ tư thế quỳ, kinh ngạc ngẩng đầu lên, ồ lên một mảnh.

Sao lại thế này, đọc sai rồi sao?

Ngay cả đọc sai phò mã, mọi người đều có thể lý giải, nhưng thế nào lại đọc ra cái gì Đại Yến, cái gì Bình Dã Bá, cái gì Trịnh Phàm!

Mà khiếp sợ nhất chính là tộc nhân Khuất thị!

Bởi gia chủ bọn họ, Trụ quốc Khuất thị Khuất Thiên Nam, chính là chết trong tay vị Bình Dã Bá Yến Quốc kia.

Khuất Bồi Lạc nhìn về phía công chúa, hắn không thể tin được lỗ tai, hắn muốn đến chỗ công chúa đoạt ý chỉ, đây khẳng định là ý chỉ giả!!!

Nhưng mà, đúng lúc này, màn hành đài xốc lên.

Một nam tử mặc giáp trụ sáng ngời từ bên trong chậm rãi đi ra.

Khi đi qua Khuất Bồi Lạc, Trịnh bá gia còn hơi hơi nghiêng đầu, nhìn lướt qua Khuất Bồi Lạc.

-Tô. . . Tô tiên sinh, ngươi thế nào, ngươi. . .

Đầu óc Khuất Bồi Lạc hiện tại đã biến thành một mảnh hỗn loạn, hắn thật sự không thể nào lý giải một màn trước mặt này.

-Bảo hộ Bá gia!

-Bảo hộ Bá gia!

Cùng lúc đó, đám Vu sư nguyên bản đang quay xung quanh hành đài cầu nguyện, sôi nổi xé mở áo đen trên người, từ khe hở dưới hành đài, rút ra trường đao và cung nỏ, tức khắc thiết kế thế trận phòng ngự, bảo hộ hành đài.

Trịnh bá gia lập tức đi đến bên người công chúa.

Công chúa xoay người, nhìn Trịnh bá gia từng bước một đi tới.

Nàng chủ động cất bước qua đi, đón nhận Trịnh bá gia, giống như một con mèo ngoan, đem đầu dựa vào ngực Trịnh bá gia, đôi tay ôm eo Trịnh bá gia.

Loại tư thái này hình thành một sự tương phản.

Bởi lúc trước, nàng vẫn là công chúa cao cao tại thượng, hiện tại giống như một nữ tử ngoan ngoãn nép vào nam nhân.

Trịnh bá gia một bàn tay ôm công chúa, một cái tay khác giơ lên.

Hắn hướng về phía đám quý tộc Sở Quốc đông nghìn nghịt múa may, thưởng thức biểu tình khiếp sợ, vớ vẩn, hoặc không dám tin tưởng.

Trên gác mái hành đài, xuất hiện hai mặt đại kỳ.

Một mặt là Hắc Long kỳ còn một mặt là Trịnh Tử kỳ.

Trịnh bá gia bế eo công chúa lên, nói:

-Đa tạ chư vị tới tham gia đại hôn của Bổn Bá.

Lúc này, Khuất Bồi Lạc đã gần như điên khùng, ngón tay Trịnh Phàm, hét lớn:

-Ngươi rốt cuộc là ai, ngươi rốt cuộc là ai!!!!!!!

Cho nên nói, Khuất Bồi Lạc là người tốt, một người cực kỳ vô tư.

Ngay lúc này, hắn tự nhiên còn mang tới tác dụng làm nền.

Trịnh bá gia bỗng nhiên cảm thấy hơi áy náy, sớm biết đường tử Khuất Bồi Lạc như vậy, lúc trước hắn thế nào lại hại chết cha người ta như vậy.

Nhưng mà, không chờ Trịnh bá gia mở miệng trả lời, người khác đã mở to miệng trước.

Chỉ có thể nói, người thông minh chính là người thông minh, đặt người thông minh một chỗ, hắn tự biết nên làm gì và khi nào nên làm.

Giống Triệu Thành quả quyết một đao đâm chết Tôn công công.

Nếu lựa chọn con đường này, nếu lo trước lo sau, lại lòng dạ đàn bà, lại do do dự dự…

Kỳ thực mới là hành vi ngu xuẩn nhất, cũng là không trách nhiệm với bản thân nhất.

Cho nên vận mệnh mỗi người đều do chính bản thân tranh thủ, chờ khi đến già, quay đầu lại mới cảm thấy không hối hận, thậm chí sẽ cảm thấy may mắn, may mắn năm đó quả quyết.

Công chúa trong lòng ngực Trịnh bá gia, ánh mắt nhìn bốn phía chung quanh, dùng âm thanh niệm ý chỉ, nói:

-Đều nghe rõ cho bổn cung, nam nhân của bổn cung là:

Tổng binh Tuyết Hải Quan Đại Yến, Bình Dã Bá Trịnh Phàm!

. . .

Một ít lời nói từ một số người nói ra, sẽ đem tới hiệu quả rất tốt.

Ví dụ như hiện tại, trước mắt bao người, đầu tiên công chúa chủ động nhào vào ngực, sau đó cao giọng tuyên bố.

Nàng không phải bị bắt cóc, nàng không phải bị hiếp bức, nàng nhận định Bình Dã Bá là nam nhân của nàng, nàng không xấu hổ, nếu đã nhận định người nam nhân này, nàng nguyện ý vì hắn nổi danh.

Chuyện tình ngày xưa nhiều không kể xiết.

Có cuộc tình yêu nhau không thể đến được với nhau…

Có cuộc tình người này nắm tay người kia đến đầu bạc giăng long…

Loại chuyện xưa này vốn là câu chuyện cũ xuất hiện quá nhiều.

Trong đó số lượng tú tài nghèo khổ được khuê nữ nhìn trúng có số lượng nhiều nhất.

Mà loại chuyện chim sẻ nhảy lên đầu biến thành Phượng Hoàng được dân gian Đại Sở yêu thích nhất, nguyên nhân rất đơn giản, bởi người nghe chuyện xưa, cơ bản đều là chim sẻ.

Lúc này như Trịnh bá gia, độc thân nhập Sở, vào ngày đại hôn dưới một đám quý tộc Sở Quốc nhìn thấy, để công chúa Đại Sở chủ động hô lên “Cuộc đời này, ta chỉ dành cho Trịnh lang thôi!”.

Không cần cải biên… Không cần tu sửa.

Thậm chí không cần yêu cầu người kể chuyện có trình độ chuyên môn cao hay con hát đủ hay.

Không, không cần con hát luôn.

Chỉ cần nghe chuyện này thôi, đã đủ để người nghe, nhiệt huyết sôi trào!

Xuất thân từ cây cỏ lập quân công phong Bá.

Tuổi còn trẻ công huân lớn lao.

Hoàng Đế thưởng thức, Tĩnh Nam Hầu nâng đỡ.

Độc nhân nhập Sở cướp công chúa.

Từ sơ yếu lý lịch đến hiện tại, đều có thể nói hoàn mỹ, tự nay về sau, danh tiếng của Bình Dã Bá có thể xưng là đệ nhất thế hệ tuổi trẻ!

Danh vọng thứ này, có thể nói không nhìn thấy cũng không sờ được, nhưng nó tuyệt đối không phải vô dụng, đặt trên người Bình Dã Bá tự nhiên thích hợp nhất!

Bởi Điền Vô Kính đã tỏ rõ thái độ muốn nâng đỡ Trịnh Phàm, triều đình còn có Tiểu lục tử duy trì, Trịnh bá gia không thiếu nước đổ vào, hắn thiếu chính là độ cao của thùng gỗ.

Mà một khi danh vọng lên rồi, nước tự nhiên có thể thuận lợi tiến vào, không cần đi lo lắng cái gì “Nhân tâm không phục” “Đức không xứng vị”.

Hắn lấy, hắn dùng, người ngoài đều không lời nào để nói, thậm chí còn sẽ cảm thấy theo lý phải thế!

Sau khi không nói được mấy năm, Đại Yến phải lưu truyền một câu như vậy:

Bình Dã Bá đứng đây, ai dám tranh phong!

Cho nên đây không chỉ là cướp công chúa, đây chính là cướp cái thang để ngày sau lên trời!

Khuất Bồi Lạc nghiêng đầu, hắn vẫn không cách nào lý giải tình huống bây giờ, không, xác thực mà nói, hắn không dám lý giải.

Tô Triết Minh Tô tiên sinh… Thế nào lại biến thành Bình Dã Bá Đại Yến?

Đáp ứng vào ngày đại hôn của hắn, làm thơ, thế nào tên kia lại ôm vị hôn thê của hắn vào ngực?

Hơn nữa tên kia còn ở nội viện nhiều ngày như vậy!

Hắn còn cùng vị kia, gương mặt tươi cười bắt chuyện lâu như vậy!

Lúc trước hắn còn chủ động tặng vị kia một hồng bao rương vàng!

Hơn nữa… Hơn nữa… Hơn nữa…

Hơn nữa tên kia chính là kẻ thù giết cha hắn!

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!