Đại chiến tại Thành Quốc, Tĩnh Nam Hầu đại phá chủ lực dã nhân trên Vọng Giang đương nhiên là đệ nhất công lao, nhưng đệ nhị, chính là Trịnh bá gia ngàn dặm tập kích bất ngờ Tuyết Hải Quan.
Riêng lệnh đồ sát Thanh Loan quân dưới Ngọc Bàn thành do chính Trịnh Phàm làm, tuy biết mệnh lệnh này do Tĩnh Nam Hầu hạ xuống.
Nhưng đối với Khuất Bồi Lạc mà nói, đây đơn giản chính là kẻ cầm đao chém đầu phụ thân hắn, hắn rất hận, hắn thật sự hận!
Mà lúc này, Trịnh bá gia cúi đầu nhìn công chúa trong lồng ngực.
Hắn rất hài lòng với biểu hiện ngày hôm nay của Hùng Lệ Tinh.
Đối với loại người như Trịnh bá gia này, cái gọi là “Nhất kiến chung tình” thật sự rất khó, ngay cả thấy sắc nảy lòng tham, lấy thân phận và địa vị bây giờ của hắn tự nhiên có hàng loại nữ nhân xếp hàng tiến đến dâng lên.
Nhưng hắn thật sự thưởng thức loại tư thái này của công chúa đối với hắn.
Trịnh bá gia vẫn luôn thờ phụng đạo lý, “Người kính ta một thước, ta kính người một trượng”, tàn nhẫn độc ác không giả, nhưng chung quy vẫn có hạn cuối, bằng không, nếu không trò chơi sẽ không còn thú vị nữa.
Đây là gu thẩm mỹ Trịnh bá gia, cũng là gu thẩm mỹ của nhóm cộng đồng Ma Vương.
Cho nên, Trịnh bá gia có thể vì Sa Thác Khuyết Thạch không tiếc để quận chúa kém chút chết bất đắc kỳ tử tại Tuyết Hải Quan.
Cho nên, ngày đó Tĩnh Nam Hầu một đêm đầu bạc, Trịnh bá gia giục ngựa đi theo, trong lòng làm tốt công tác đi theo “Tĩnh Nan” quân của Tĩnh Nam Hầu.
Bên trong hành đài, Tứ Nương cởi hoạn quan phục, mở ra một cái rương, A Minh đang nằm bên trong.
Chẳng qua lúc này trên người A Minh đang mặc một thân bạch y, gương mặt chính là gương mặt “Nhiếp Chính Vương”.
-Buồn sao?
Tứ Nương hỏi.
-Quen rồi.
A Minh đáp.
-Cũng phải, dù sao ngươi không có việc gì làm, thích nằm quan tài.
Tứ Nương rất cẩn thận nâng A Minh ra, rất cẩn thận không để lộ bất kỳ sơ sót nào.
Chờ sau khi A Minh ra, Tứ Nương còn kiểm tra quần áo một chút, vừa lòng gật gật đầu, nói:
-Hẳn xấp xỉ.
A Minh có vẻ rất bình tĩnh, trêu chọc nói:
-Vậy công chúa kia… Không biết sẽ phản ứng thế nào?
-Lúc này mới thú vị!
Tứ Nương không để bụng, nói tiếp:
-Công chúa thông minh mới dạy dỗ tốt, ở cạnh nhau mặc kệ nói chuyện hay làm việc, đều mang đến thú vui, còn đây thật là đồ cộc lốc, ngược lại nhạt nhẽo!
-Ngươi lại cao hứng rồi!
A Minh cũng không vì Tứ Nương lo lắng cái gì, lấy thủ đoạn và năng lực của Tứ Nương, nếu sau này phải lo lắng vấn đề tranh sủng mà nói, thật là phí danh hiệu Ma Vương.
-Chờ lát nữa trên khí chất, ngươi cần chú ý sao chép qua.
-Ta biết.
Tứ Nương gật gật đầu, nói:
-Cũng phải, trên phương diện khí chất này, quỷ hút máu các ngươi vẫn lợi hại nhất, ngươi cũng không cần diễn, làm như thường đi.
Triệu Thành đứng bên cạnh A Minh, tròng mắt tràn đầy vẻ ngạc nhiên, bởi hiệu quả thuật dịch dung này đúng là khiến hắn kinh sợ rồi.
Thuật dịch dung của Tứ Nương không chỉ thể hiện trên khuôn mặt, mà trên dưới toàn thân, đều có thể làm đến chân thật.
A Minh nhìn về phía Triệu Thành, nói:
-Cầm đao cho trẫm.
Triệu Thành trực tiếp run run một cái, biết rõ là giả, nhưng khi A Minh nói chuyện, bắp chân hắn vẫn không ức chế được run lên bần bật.
Tứ Nương lắc đầu, nói:
-Vẫn để ta làm đi.
Nói xong, Tứ Nương rút ra một cây đao, đặt trên cổ A Minh.
A Minh hơi hơi vặn vẹo cổ một chút, nói:
-Sống dao ép xuống một chút, hơi lạnh.
-Ngươi còn sợ lạnh?
Phải biết ngày thường, A Minh thích nhất chính là ngủ hầm băng.
-Trên cổ ta có phấn mặt, áp quá sát, sẽ không thoải mái.
-Như vậy.
Tứ Nương một lần nữa điều chỉnh vị trí một chút, nói:
-Như vậy?
-Được rồi.
-Vậy, Nhiếp Chính Vương Bệ Hạ, chúng ta có thể đi ra ngoài rồi sao, lại trì hoãn trong chốc lát, ta thật sợ chủ thượng bị loạn tiễn bắn chết.
A Minh vung ống tay áo lên, nói:
-Bãi giá!
. . .
Bên ngoài hành đài, sau khi một đám quý tộc Sở Quốc phía dưới đen nghìn nghịt hết kinh ngạc, bắt đầu sôi nổi tỉnh ngộ lại.
Tuy rằng bọn họ cảm thấy một màn trước mắt thật sự vớ vẩn, nhưng nó xác thật đã xảy ra.
Trong lúc nhất thời, binh sĩ Thanh Loan quân nhanh chóng áp sát nơi này, đồng thời đám tôi tớ cũng theo gia chủ triệu hoán tới đây.
Dù sao hôm nay cũng là đại hôn của công chúa, kỳ thật, phòng vệ trong ngoài biệt uyển Hoàng thất vẫn rất nghiêm ngặ, còn nữa từ biệt uyển Hoàng thất đến Tụ An thành, cũng đã an bài rất nhiều tốp binh mã phối hợp tác chiến khi xảy ra vấn đề.
Nhưng mà, vị trí xảy ra chuyện, lại cố tình ở chỗ này.
Giờ khắc này, binh sĩ Thanh Loan quân chân chính và binh mã các gia tộc nô bộc bên ngoài, căn bản không kịp trong khoảnh khắc triệu hoán trở về, binh sĩ Thanh Loan quân và Cấm quân Hoàng tộc nơi này, phần lớn là đội danh dự, mà bên người quý tộc Sở Quốc, phần lớn đều là thư đồng hoặc hạ nhân, mà đội hộ vệ phụ trách an toàn cho bọn hắn đều không tiến đến nơi này, tất cả đều lưu lại bên ngoài.
Hơn nữa các lộ kêu gọi, các lộ hạ lệnh, mà các quý tộc Sở Quốc xung quanh hành đài đều cuồng quýt lùi về sau, khiến bốn phía tập tức trở nên lộn xộn.
Nhưng thật ra có một nhánh Thanh Loan quân đầu tiên vọt tới đây, nhưng trong tay bọn hắn đều cầm dụng cụ nghi thức, căn bản vô dụng, còn nữa đám binh sĩ Thanh Loan quân này đều không phải binh lính dã chiến chân chính, mà bọn hắn là những binh sĩ có thân thể đẹp thích hợp được mặc giáp trụ tinh mỹ bày lên, hơn phân nửa đều là con cháu Khuất thị bỏ vào.
Cũng bởi vậy, đội ngũ gần trăm người tới này, thoạt nhìn giáp trụ bóng bẩy, uy vũ bất phàm, đồng thời cùng mang dũng khí đáng khen, nhưng không đợi bọn họ bước lên hành đài, đã bị giáp sĩ Tuyết Hải Quan bắn dọa, khiến đám người này trong nháy mắt bị đánh lui.
Kim Thuật Khả chỉ huy trong đó, thấy thế lập tức giơ tay lên, ý bảo binh sĩ triệt thoái về sau, một lần nữa thu đội, tiến hành phối hợp tác chiến.
Lại có một đội ngũ khác đè ép tiến lên, trong đó còn có đám người cưỡi hơn trăm đầu bạch mã vừa rồi kia.
Nhưng đội ngũ giáp sĩ Tuyết Hải Quan không đến hai trăm người này dưới Kim Thuật Khả thống lĩnh, đều ngay ngắn trật tự mà tiến hành đột kích, tách bọn họ thành từng luồng mà đánh tan.
Đây là sự chênh lệch giữa binh sĩ trên chiến trường và đám ô hợp.
Đồng thời đây cũng là nguyên nhân đám người Tứ Nương và Tiết Tam chọn phát động ngay chỗ này, yếu tố đầu tiên khẳng định là nơi này có rất nhiều quý tộc Sở Quốc chứng kiến, hiệu quả tất nhiên tốt nhất.
Một nguyên nhân khác chính là, nơi thoạt nhìn nguy hiểm nhất, kỳ thực sức phòng thủ của nó, lại yếu nhất.
Tinh nhuệ Yến nhân đã lĩnh hội qua Thanh Loan quân Sở Quốc chân chính, nếu bọn họ tới đây mà nói, quân trận và sự phối hợp ăn ý của bọn họ ngay cả Kim Thuật Khả chỉ huy cũng khó chống lại, thậm chí dễ dẫn đến tình huống bị bức lui lên hành đài tiến hành chém giết.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!