Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 986: GIẾT VUA

Có điều, sau khi lăn lộn môt lát, theo các quý tộc Sở Quốc từng đám từng đám kinh hoàng lui về phía sau, hộ vệ cầm đao và quân sĩ không ngừng tiến về phía trước, bốn phía bắt đầu bày ra ưu thế về số lượng áp đảo, thậm chí còn xuất hiện một ít cung phụng mạnh mẽ, cho nên vào lúc này Kim Thuật Khả không dám suất đội ngũ vọt lên phía trước, chỉ giằng co.

Sở nhân không ỷ vào cơ hội hỗn loạn kết thúc vây quanh, bởi công chúa vẫn còn trên hành đài, mặc kệ lúc trước công chúa này nói gì, nàng vẫn chung quy là công chúa.

Vả lại, không ít người sẽ cho rằng, công chúa kỳ thật bị hiếp bức, nếu không, thế giới quan của bọn hắn sẽ bị sụp đổ, công chúa nhà mình thế nào sẽ làm ra loại chuyện này? Hơn nữa còn là tự nguyện?

Mặt khác, tân lang Khuất Bồi Lạc đang chuẩn bị lên hành đài tiếp chỉ, lúc này còn quỳ sát trên bậc thang, còn chưa đi xuống, cũng không có ý định đi xuống.

Chẳng sợ binh sĩ Yến nhân cách hắn chỉ mấy trượng, hắn vẫn không dao động.

Cũng không phải bởi chú rể bị đả kích đến hoàn toàn mất trí.

Mà ngay từ đầu, khi đón dâu trước cửa tẩm cung, hắn uống ba chén rượu đã bị Triệu công công hạ độc.

Chẳng qua bởi Triệu công công lần đầu hạ độc, cho nên vấn đề cân đo liều lượng chưa được tốt, để dược tính chưa phát huy hết, chưa đủ khiến Khuất Bồi Lạc chết.

Nhưng cũng may bởi đả kích vừa rồi, độc tính bị gia tốc thôi phát, đầu Khuất Bồi Lạc vẫn đơ đơ đến nay.

Hiện tại Khuất Bồi Lạc không phải không muốn động, mà hiện tại toàn thân hắn bủn rủn vô lực, muốn động cũng không động đậy.

Mà lúc này, màn che lần thứ hai bị xốc lên.

“Nhiếp Chính Vương” bị một nữ tử dùng đao kề cổ, đi ra.

Đồng thời, Triệu công công cũng đi theo chạy ra, cũng cầm một cây đao, chẳng qua đây là một thanh đoản đao.

Nói đến cũng kỳ quái, Triệu công công không dám giơ dao nhỏ trước Nhiếp Chính Vương giả, nhưng lại dám lộ vẻ mặt hung tợn đối với con trưởng Khuất thị hàng thật giá thật.

Hắn cũng có đống sức lực, chẳng sợ bản thân bị thiến, bởi mấy ngày nay hắn cũng ăn ngon uống tốt, bồi bổ thân thể, trực tiếp kéo cổ áo Khuất Bồi Lạc đã “Xụi lơ như bùn”, thanh đao kề sát cổ.

Hắn dùng âm thanh vẫn chưa hoàn toàn trở nên bén nhọn kia, hô lớn:

-Ai dám lại đây, ai dám lại đây ta giết hắn, giết hắn!

Triệu công công, vẫn rất khẩn trương.

Chưa tới một tháng trước, hắn vẫn là một tên ăn mày Hạ Dung thành, hiện tại hắn đã áp chế một vị trưởng tử đại quý tộc Đại Sở, cả người hắn đã rơi vào một loại trạng thái phấn khởi không bình thường.

Cho nên, hắn nói trước.

Nhưng thằng ngốc đều rõ, khi “Nhiếp Chính Vương” đã bị bắt ra làm con tin…

Khuất Bồi Lạc… Đã không còn quan trọng nữa.

Cũng may, Triệu công công vô cùng phấn khởi bởi hắn thấy một đám quý tộc Sở Quốc hoảng loạn muốn thoát ly, bắt đầu nhanh chóng khôi phục bình tĩnh.

Bên trong bọn họ có không ít người từng gặp qua Nhiếp Chính Vương, không ít người trực tiếp kinh hô:

-Tứ điện hạ?

-Vương thượng?

Tay chân Khuất Ứng Luân đã lạnh lẽo, đáng chết, sao có thể, Nhiếp Chính Vương thế nào lại trong tay bọn họ.

Ở đây có rất nhiều quý tộc Sở Quốc kỳ thực đều biết Nhiếp Chính Vương đã đi biệt uyển Hoàng thất, thăm công chúa sắp được gả chồng.

Cho nên sau khi nhìn thấy Nhiếp Chính Vương trên hành đài, theo bản năng tin luôn.

Cái này rất bình thường, biết hắn ở chỗ này, hôm nay hắn lại không xuất hiện, hắn bị bắt cóc trên kia, đây không phải hắn thì còn ai vào đây nữa!

Lúc này, những đại quý tộc kia lập tức hô to để đám hộ vệ lui lại, đồng thời để đám cung phụng kia lui ra sau.

Không ai có thể gánh vác đại giới nếu Nhiếp Chính Vương bị thương tổn, không ai dám quang minh chính đại đi làm chuyện này.

Ngay cả Khuất Ứng Luân, vào lúc này cũng lập tức rống to, mệnh lệnh Thanh Loan quân bốn phía, đừng cử động.

Cái này khiến cho đám cung phụng và hộ vệ Sở Quốc kia mới thoát ra khỏi nhóm hỗn loạn, lần thứ hai rơi vào loạn tượng.

Lúc này “Nhiếp Chính Vương” lại hô lớn:

-Còn thất thần làm gì, không cần lo cho trẫm, đi lên, đem tất cả đám Yến cẩu này… Tru diệt!!!!!!!

Nhiếp Chính Vương chẳng sợ bị đao gác, hắn vẫn đứng thẳng thân người như cũ.

Trong âm thanh mang theo một loại khí độ thuộc về thượng vị giả.

-Các ngươi còn thất thần làm gì, đây là muốn kháng chỉ sao! ! ! ! ! !

Dưới hai tiếng rống giận, hơn nữa còn dùng âm thanh của Nhiếp Chính Vương, trong nháy mắt làm tất cả đám quý tộc Sở Quốc này xác định, đây chính là Nhiếp Chính Vương!

Đúng vậy, vào lúc này cũng chỉ có Nhiếp Chính Vương, mới dám nói ra lời này, cũng chỉ có vị Tứ hoàng tử thắng loại trong cuộc chiến đoạt đích kia, mới có loại khí khái này!

Nhưng ngay lúc này, không ai dám tuân chỉ!

Trước mắt, bên ngoài có thể nhìn thấy bụi đất mù mịt, hẳn sau khi Thanh Loan quân và binh mã các lộ bên ngoài nghe được động tĩnh đang đi về đây, nhưng nơi này, không ai dám hạ lệnh hộ vệ nhà mình đi lên chém giết.

Cho dù Khuất Ứng Luân, cũng không dám, đối với Khuất thị mà nói, Khuất Bồi Lạc, không có cũng được, quang minh chính đại chết đi cũng được, vừa lúc hai vị thúc thúc này cũng có thể nhân cơ hội kế thừa vị trí gia chủ.

Nhưng nếu Nhiếp Chính Vương vì hắn hạ lệnh để Thanh Loan quân hại chết, vậy Khuất thị chịu tội lớn rồi đi!

Bởi Nhiếp Chính Vương chết, đội ngũ trung tâm hỗn loạn, tất nhiên Khuất thị sẽ trở thành đối tượng để Cấm quân Hoàng tộc và đại quý tộc Sở Quốc phát tiết lửa giận đi.

-Các ngươi còn thất thần làm gì, trẫm mệnh lệnh các ngươi, xông lên, giết chết toàn bộ đám Yến cẩu này cho trẫm! ! ! !

Công chúa trong lồng ngực Trịnh bá gia nhìn vị “Hoàng huynh” kia, nhỏ giọng nói:

-Thật sự giống.

Ngay cả công chúa cũng nói giống, vậy đây khẳng định cực giống.

Trịnh bá gia buông công chúa xuống, chậm rãi đi đến trước mặt “Nhiếp Chính Vương”.

-Yến cẩu, ngươi cho rằng bắt cóc trẫm, có thể thoát được Đại Sở ta sao, nằm mơ, nằm mơ!!!!!!

Kỹ thuật diễn của A Minh… Thật sự không có chỗ chê.

Đặc biệt là cái loại “Kiêu ngạo” “Biểu tình” “Tư thái” này thuộc về thượng vị giả chân chính, có thể nói bày ra vô cùng nhuần nhuyễn.

Trịnh bá gia chậm rãi đi tới, khi đi qua người Khuất Bồi Lạc bị Triệu công công bắt giữ.

Hắn duỗi tay lấy đoản đao trên tay Triệu công công đang run lẩy bẩy.

Hắn không chút do dự trực tiếp đâm vào ngực Nhiếp Chính Vương.

Phốc!

Vết đao nhập thịt, cắm vào ngực Nhiếp Chính Vương.

Thân thể Nhiếp Chính Vương run lên, không dám tin tưởng nhìn ngực.

Thân hình cũng lay động một trận, vẫn không ngã xuống, cứng rắn chống đỡ tiếp tục duy trì tư thế đứng.

Loại dứt khoát này, loại nhanh nhẹn này, loại không cần nói nhiều này, trực tiếp cầm đao thọc “Hoàng Đế” này, thật sự khiến người ta quá mức sợ hãi.

Trong lúc nhất thời, hộ vệ và các quý tộc Sở Quốc bốn phía, một mảnh người đen nghìn nghịt, tất cả đều im tiếng.

Ánh mắt Trịnh bá gia nhìn bốn phía hành đài, quát:

-Có người dám lên trước, Bổn Bá tức khắc hành thích vua!

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Cực lực đề cử đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - Hay, hài, mới mẻ… quan trọng là ủng hộ nhóm dịch, thấy hay thì đọc tiếp, không hay thì quay lại đây đọc. Cảm tạ mọi người!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!