Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 987: KHÔNG CÓ HOÀNG ĐẾ BỊ BẮT

Ngày xưa Ngọc Bàn thành còn chưa trải qua chiến hỏa phá hư, từng có một món ăn đặc sản, gọi là tiểu ngư chiên.

Đây là một loài cá nhỏ trong Vọng Giang, sống dưới đáy sông, trên thân có mùi bùn đất, khi bắt được phải nấu ngay không được để quá lâu, sợ mùi vị bị mất.

Cho nên, khi người bán hàng dong địa phương đi rao bán đồ ăn vặt này, thường thường dùng đũa tay mắt lanh lẹ gắm chén.

Hiện tại Trịnh bá gia đang làm, cũng là chuyện tương tự.

Rốt cuộc, hiện tại hắn đang đối mặt, chính là một đám quyền quý Đại Sở.

Tất cả bố trí của hắn đều cần trong khoảng thời gian ngắn tung ra, sau đó nhanh chóng thu được hiệu quả, nếu không bọn họ sẽ nhanh chóng phục hồi tinh thần, đến lúc đó một hồi diễn xuất của hắn sẽ biến thành “Ba ba bị bắt trong rọ”.

Không thể đàm phán, không thể trì hoãn….

Cho nên cần thiết phải chủ động trong thời gian cực ngắn.

Đương nhiên, khi đâm đao vào ngực “A Minh”, trong lòng Trịnh bá gia cũng không cầm được buồn bã, nếu lúc này trước mặt hắn, thật sự là Nhiếp Chính Vương thì tốt quá rồi.

Như vậy sau này hắn, vô luận hành tẩu giang hồ hay trong quân lữ, khả năng rất ít khi được người ta gọi là “Bình Dã Bá”, mà được gọi là “Kẻ hành thính vua”.

Nói thật, xưng hô này khả năng sẽ không may mắn, nhưng trên cách điệu, thật không thể chê.

Giờ này khắc này, ánh mắt ba người Trịnh bá gia, A Minh và Tứ Nương, trong phút chốc giao hội, giao lưu tin tức trong im lặng với nhau.

Nhưng bởi trình độ ăn ý của bọn họ rất cao, còn nữa trước kia người mù cũng thường thường dùng tinh thần xiềng xích, cho nên đúng là có thể giúp nhau đọc hiểu ý trong mắt đối phương.

A Minh: Chủ thượng, ngươi thế nào trực tiếp thọc ngực?

Trịnh Phàm: Chẳng lẽ ngồi xổm xuống cố ý thọc chân của ngươi?

A Minh: Vị trí miệng vết thương này chữa trị lên sẽ tiêu hao càng nhiều máu.

Trịnh Phàm: Thọc chân của ngươi, sợ chờ lát nữa khi ngươi chạy trốn không tiện.

Tứ Nương: Tam Nhi thế nào còn không chưa tới?

Đúng lúc này, một tiếng kêu to truyền tới.

Ngay sau đó, một người phi thiên tới đây.

Đúng vậy, đây chính là loại phương thức thường xuyên xuất hiện trên sâu khấu của phim võ hiệp, dẫm lên bả vai người khác, trực tiếp tới đây.

Ong!

Rốt cuộc, người này hạ xuống đất.

Người này mặc một bộ đồ màu đen, trên mặt mày mang theo một cỗ sát khí nồng đậm.

Đây là một cao thủ!

Bởi sau khi người này lên sân khấu, nhóm cung phụng của quý tộc khác, hoặc cúi đầu thăm hỏi hoặc hơi lui về phía sau nửa bước.

Kỳ thực, dưới cục diện này, gặp loại đối tượng có thực lực rất mạnh này, thật sự rất phiền toái.

Bởi đây không phải hai quân giao phong, mà loại xung đột nhỏ này, cộng thêm nhân số Trịnh Phàm nơi này, kỳ thực là hoàn cảnh rất xấu.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao khi Trịnh Phàm biết Nhiếp Chính Vương sẽ hư thoát và sẽ không tham gia đại hôn mà thở phào một hơi.

Bởi cho dù trừ bỏ Tạo Kiếm Sư, bên người Nhiếp Chính Vương tự nhiên có cao thủ tồn tại, bọn họ có lẽ trước mặt thiên quân vạn mã không tính là gì, nhưng dưới loại trường hợp này, thường thường có thể thay đổi cục diện.

-Ha ha, Khuất Minh Hiên Khuất thị, gặp qua Bình Dã Bá Đại Yến gia.

Người này chắp tay ôm quyền.

Đồng thời, bước chân lần thứ hai tiến lên.

Ánh mắt Trịnh bá gia lập tức nhíu lại, nháy mắt minh bạch biết lão cẩu này muốn tới gần dò xe Nhiếp Chính Vương rốt cuộc thật hay giả.

Cho nên, Trịnh bá gia trực tiếp rút đao ngực Nhiếp Chính Vương ra.

Rồi sau đó không chút do dự đâm vào bả vai Nhiếp Chính Vương.

Phốc!

“. . .” A Minh.

Chân của Khuất Minh Hiên, dừng lại.

Hắn không phải cung phụng Khuất thị, hắn là một thành viên của Khuất thị, nguyên bản là con cháu chi thứ, nhưng từ nhỏ đã hiển lộ ra thiên phú võ thuật cực cao, được gia tộc đối đãi như con cháu dòng chính, hiện giờ hắn đã là Tứ phẩm Võ giả, xem như một vị đức cao vọng trọng tại Khuất thị, ngay cả phụ thân Khuất Bồi Lạc là Khuất Thiên Nam, khi luyện võ cũng phải nhớ hắn chỉ điểm, ngày thường hắn cũng phụ trách truyền thụ công phu cho con cháu Khuất thị.

Nguyên nhân chính bởi hắn là một phần tử của Khuất thị, cho nên vào lúc này… Hắn do dự.

Hắn có tin tưởng trả giá một chút đại giới phá tan binh sĩ người Yến ngăn cản trước mặt, đi đến hành đài, thậm chí có tin tưởng trấn trụ vị Bình Dã Bá kia.

Ngay cả ngoài ý muốn lớn nhất, hắn cũng dám vỗ bộ ngực bảo đảm, hắn ít nhất có thể làm đến mức để Bình Dã Bá lấy mạng đổi mạng.

Nơi này không tính những người khác trợ giúp, thuần túy chỉ một người hắn tới làm, đây chính là kiêu ngạo của một vị Võ giả đỉnh cao.

Kỳ thật cũng tự nhiên, trước đây Sa Thác Khuyết Thạch có thể không ngừng va chạm trong ngàn Thiết kỵ Trấn Bắc quân, đến cuối cùng kiệt sức chết, Võ phu đỉnh cao, thể phách bọn họ xác thực khiến người ta chấn động.

Nhưng vẫn câu nói kia… Hắn sợ!

Hiện tại Trịnh bá gia làm dứt khoát như vậy, làm vị Võ giả cường đại này hơi luống cuống.

Trịnh Phàm nhìn hắn, hô:

-Ta dựng nghiệp từ thuở cơ hàn, xuất thân từ lùm cỏ bá tánh, ta được Bệ Hạ Đại Yến thưởng thức, lựa chọn đề bạt lấy địa vị cao, ban phong làm Bá tước, hôm nay ta chỉ vì nữ nhân yêu thương mà đến.

Trịnh Phàm dừng một chút, lên giọng nói:

-Nếu thật sự bức ta, cùng lắm ta đây hành thích vua, sau đó tự sát với người ta yêu thương. Trên không phụ tình cảm công chúa dành cho ta. Dưới, không phụ Hoàng ân Bệ Hạ đã ban cho ta! Ngươi! Nếu tiếp tục đi về phía trước… Hành thích vua chính là ta, mà bức tử quân phụ…. Chính là Khuất thị ngươi!

-Tới, không cần do dự, giết hắn, giết bọn họ, giết bọn họ! Trẫm không trách tội các ngươi, trẫm không trách tội các ngươi!

A Minh rống giận.

Ngay sau đó, A Minh tựa hồ nhập diễn quá sâu, thậm chí còn bỏ thêm một câu:

-Đại Sở không có Hoàng Đế bị bắt, sau khi trẫm chết, truyền ý chỉ cho trẫm, mời Ngũ đệ Hùng Đình Sơn nhập đô đến chủ trì triều đình!

Có lẽ lúc trước Trịnh Phàm uy hiếp và dứt khoát nổi lên tác dụng, hoặc A Minh tự phát huy nổi lên hiệu quả.

Khuất Minh Hiên không hề đi tới, ngược lại bắt đầu lui về phía sau.

Bởi thân pháp hắn nhanh đến đâu, cũng không nhanh bằng đao đối phương.

Quý tộc còn lại, vào lúc này cũng không dám nói nhiều, bởi cục diện hôm nay không tốt một cái, chính là Nhiếp Chính Vương băng hà, Đại Sở lần thứ hai lâm vào nội loạn.

Đồng thời Nhiếp Chính Vương muốn truyền lại ngôi vị cho Ngũ hoàng tử, cũng khiến trong lòng không ít quý tộc rùng mình.

Những lời này, lần thứ hai chứng minh “Sự thật”, đây là Nhiếp Chính Vương!

Bởi chỉ có Nhiếp Chính Vương, mới có thể đủ bản lĩnh, dưới loại cục diện này truyền đạt ý chỉ!

Nhưng mà, Ngũ hoàng tử ở Ngô Đồng quận, trên người hắn gánh lợi ích của thế lực bản thổ Ngô Đồng quận và tộc Người Tang.

Nói cách khác, Ngũ hoàng tử và các quý tộc Sở Quốc truyền thừa đã lâu, đều không chung một đường, cho nên mọi người đều không muốn cho Ngũ hoàng tử bất kỳ cơ hội nào.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!