Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 988: CHƯA AN TOÀN

Trịnh bá gia hô:

-Thả ta rời đi, ta sẽ thả Nhiếp Chính Vương Đại Sở các ngươi!

Không ai đáp lại.

Trịnh bá gia trực tiếp hạ lệnh:

-Kim Thuật Khả, dẫn ngựa! Ai dám ngăn trở, Nhiếp Chính Vương chính bởi kẻ đó mà chết!

Ngựa nơi này thật sự rất nhiều, các khác không nói, chỉ riêng một trăm linh tám đầu bạch mã khi Khuất Bồi Lạc đón dâu mang đến, đều là ngựa tốt.

Dưới Kim Thuật Khả suất lĩnh, một đám giáp sĩ Tuyết Hải Quan công khai chạy tới dẫn ngựa, hoàn toàn làm lơ binh lính Sở Quốc.

Ngựa dắt tới, Trịnh bá gia lên ngựa trước, lại từ hành đài tiếp được công chúa, để ngồi trên ngựa hắn.

Tứ Nương bắt cóc Nhiếp Chính Vương cũng ngồi trên một con ngựa, mọi người, đều chuẩn bị ổn thoả.

Các quý tộc Sở Quốc bên ngoài đều như bức tượng, toàn bộ hành trình, không ai ngăn cản, bởi không ai dám.

Cách đó không xa, bụi đất mịt mù, đại khái tầm hai ngàn Thanh Loan quân chính quy đã tới rồi, đầu tiên kết trận nhưng không dám xung phong liều chết tới đây.

Trịnh Phàm một bàn tay ôm công chúa, một tay khác nắm chặt dây cương.

Công chúa có thể cảm nhận được, Trịnh bá gia thoạt nhìn rất trấn định, nhưng bản thân hắn rất cứng đờ, đây là khẩn trương.

Xác thật khẩn trương, bởi sinh tử đã trong nháy mắt!

Cái này khác với suất quân trên chiến trận, bởi trước kia đánh giặc mặc kệ tiền đồ bất trắc thế nào, tóm lại ngươi đều có cơ hội nhân hai quân chém giết tranh thủ cơ hội sống sót, nhưng chỗ này, một khi lật xe, chú định sẽ bị lật úp.

Loại cảm giác đi trên dây xiếc này, cảm giác thực kích thích, nhưng Trịnh bá gia cảm thấy sau lần này, hắn cảm thấy sẽ phải sống yên ổn thêm một thời gian nữa.

Cuộc sống sinh hoạt cao, kết hợp với dao dật mới khỏe mạnh.

-Kim Thuật Khả, buông Hổ Uy tướng quân! Hổ Uy tướng quân đối đãi ta rất “Thành tâm thành ý”, là người tốt, người tốt!

-Vâng, Bá gia!

Kim Thuật Khả ném Khuất Bồi Lạc trên ngựa xuống.

Sau khi Khuất Bồi Lạc quay cuồng hai vòng trên mặt đất, trực tiếp hôn mê.

-Chư vị, sơn không chuyển thủy chuyển, ngày sau trên chiến trường gặp nhau, báo lên danh dọ, Bình Dã Bá ta sẽ tha các ngươi một mạng, để cảm ơn nhân tình các ngươi đã tham gia hôn lễ của Bản Bá!

Đi!

Giá!

Giá!

Người Yến giục ngựa đi, nguyên bản hai ngàn Thanh Loan quân chính quy không nhận được lệnh từ cao tầng Khuất thị, do dự một chút, không lựa chọn ngăn trở.

Khuất Minh Hiên đứng tại chỗ, song quyền nắm chặt.

Hôm nay, mặt mũi Khuất thị có thể nói quét rác.

Nhưng hiện tại không phải thời điểm Khuất thị lo lắng mặt mũi, bởi Nhiếp Chính Vương còn trên tay người Yến.

. . .

Thanh Loan quân vẫn xuất động, nhánh Thanh Loan quân trước biệt uyển Hoàng thất xuất phát trước, đội ngũ này có trách nhiệm truy đuổi trước, đồng thời hạ quân lệnh cho các nơi, yêu cầu thiết lập chốt chặn.

Quý tộc Sở Quốc chung quy vẫn phản ứng lại, làm ra ứng đối.

Lúc trước ở biệt uyển, bọn họ bị hành động Trịnh Phàm chọc đao vào người Nhiếp Chính Vương làm kinh sợ, đợi sau khi Trịnh Phàm vừa đi, binh mã các lộ lập tức hành động.

Chẳng qua, ngay từ đầu đuổi bắt, tất nhiên hơi bó tay bó chân, sợ ném chuột vỡ bình.

Chờ sau khi các quý tộc bên kia biết được Nhiếp Chính Vương vẫn chưa bị bắt, tốc độ đuổi bắt nhất định sẽ nhanh chóng tăng lên, người Sở dưới lửa giận vô biên tất nhiên sẽ phát tiết ra.

Nơi này, dù sao cũng là Sở Quốc!

Nơi này thời gian giữa hai quân lệnh này, tất nhiên có một cỗ thời gian chênh lệnh!

Trịnh bá gia muốn nổi danh, nhưng khẳng định không muốn sau khi chết nổi danh, cho nên hiện tại đã đủ ngầu rồi, danh tiếng của nổi rồi, yêu cầu duy nhất trước mắt chính là sống sót trở về!

Sau khi một đạo nhân mã của Trịnh Phàm từ biệt uyển Hoàng thất giục ngựa đi ra, đến thẳng Chu huyện, cửa bắc thành Chu huyện bỗng nhiên bị người phóng hỏa đoạt môn, một đội ngũ gần hai trăm kỵ binh từ bên trong lao ra, một đường hướng tây một đường hướng tây bắc, phân hoá thành hai luồng bắt đầu tiếp tục lao nhanh.

Phía sau có rất nhiều kỵ binh người Sở đuổi bắt, cũng lập tức phân cách thành hai cỗ, tiếp tục truy đuổi.

. . .

Mà trong đêm đó, tại lầu hai một khách điếm Chu huyện, cửa sổ phòng bị đẩy ra từ bên trong.

Trịnh bá gia ngẩng đầu nhìn ánh trăng trên bầu trời, duỗi cái eo lười.

Lúc này Trịnh bá gia đã sớm tháo nhung trang, trang điểm và thay đổi thành một thương nhân.

Phía sau Trịnh bá gia, trên giường chính là Hùng Lệ Tinh, nàng đang bưng giá cắm nến.

Đúng vậy, Trịnh bá gia và công chúa, còn ở Chu huyện.

Tứ Nương A Minh một đường, Tiết Tam lãnh một đường khác, đã phân biệt hai đường Tề sơn và Mông sơn, chuẩn bị “Đào vong”.

Mà bọn họ kỳ thật đều là mồi, Trịnh bá gia không ở trong đó.

Bởi trên đường đào vong nhất định sẽ rất nguy hiểm, chú định sẽ có quá nhiều quá nhiều thứ ngoài ý muốn, hung hiểm vạn phần.

Không ít tác phẩm điện ảnh tại kiếp trước kỳ thực miêu tả đủ loại tình huống đào vong.

Cho nên, Trịnh bá gia lựa chọn làm theo cách trái ngược, “Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất”, hắn chọn đầu tiên ở lại, để lực chú ý của người Sở đều bị hai nhánh binh mã kia hấp dẫn, tốt nhất dùng hết cách thủ đoạn vây đuổi chặn đường, dùng sức lăn lộn.

Lúc này, nhìn ánh trăng dưới bầu trời, Trịnh bá gia thật có cảm giác hắn đã nhảy khỏi Tam giới không trong Ngũ hành1

-Tê…

Trong miệng công chúa truyền đến một tiếng hô nhỏ.

Trịnh bá gia xoay người, nhìn công chúa đang thay nến, đồng thời dùng sáp nóng để nó chảy chảy lên cánh tay bóng loáng của nàng.

Cũng may Trịnh bá gia không ngốc, cũng không cho rằng công chúa có bên ngoài đoan trang hiền thục kia, tự nhiên có sở thích kỳ quái như vậy.

Hắn thấy công chúa tích sáp vào vị trí trên cánh tay kia, đó hẳn là ấn ký Hỏa Phượng trong truyền thuyết mà chỉ có thành viên trung tâm của Hoàng thất mới có.

Nàng đang tạm thời phong ấn nó.

Trịnh bá gia vẫn luôn nhìn như vậy, nhìn công chúa làm xong bước này.

Sau khi làm xong, công chúa dựa lên trên giường.

Trên người chập trùng, tóc tán loạn, môi phiếm hồng, quấn áo hơi rối.

Trịnh bá gia cười.

Công chúa nhìn Trịnh bá gia, hỏi:

-Có phải cảm giác như ta bị ngươi dày vò?

Trịnh bá gia gật gật đầu.

Công chúa cười, nói:

-Vừa theo ngươi như vậy, ngươi cứ thế làm vậy đối với ta?

Trịnh bá gia nhún vai.

Công chúa cắn cắn môi, oán hận nói:

-Cánh tay ta bị bỏng đau quá, mau đến đây nói chuyện di chiếu với ta, làm ta thoải mái một chút.

-Ha ha.

Trịnh bá gia thở phào một hơi, nói:

-Ai sẽ cho con cá bị người ta câu dãy dụa đây?

-Cho nên nam nhân đều như vậy, khi có được đều không biết quý trọng?

Trịnh bá gia đi đến mép giường, ngồi xuống, lắc đầu, nói:

-Không đến mức đó.

Công chúa thở dài, nhìn dấu vết sắp nóng bỏng trên cánh tay, nói:

-Ta chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày, ta tự nhiên sẽ chủ động che đậy đạo ấn ký này.

Ấn ký Hỏa Phượng chính là tượng trưng của Hoàng thất, cũng là sự kiêu ngạo của Hoàng thất Đại Sở.

-Cứ như vậy mà nói, có thể bảo hiểm sao?

Công chúa mở miệng nói:

-Hẳn có thể tạm thời phong bế một đoạn thời gian, trừ phi có Vu Chính ở gần tra xét.

-Vậy vẫn chưa hoàn toàn bảo hiểm.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!