Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 991: SAO KHÔNG CỨU TA?

Thanh mãng dẫn đường phía trước, rất nhanh tìm được tàn thi của hai người.

-Ngươi lấy nỏ, ta đi xuống nhỉn xem.

Nỏ là vũ khí trên đường Trịnh bá gia lấy được, túy nói Sở Quốc nơi này quản chế muối sắt, nhưng đại quý tộc Sở Quốc có tính tự chủ cường đại, cho nên không ít quý tộc buôn bán vũ khí kiếm lời.

Loại nỏ này phỏng chế từ nỏ quân đội, tuy so với nỏ chính quý hơn yếu, nhưng cũng đủ dùng, lúc trước hắn mua qua một thương nhân dùng để phòng thân, cố ý hỏi một vòng, chọn mua thêm một chút đao nhỏ nữa.

Trịnh Phàm rút đao ra, cắt một đường, phát hiện bên cạnh tàn thi còn có binh khí và cung tiễn.

Một thi thể không đầu, hẳn là ông chủ khách điếm kia, một thi thể còn đầu kia hẳn là tiểu nhị.

Trịnh bá gia yên lặng thu cung trên vai, đồng thời duỗi cánh tay sờ soạng trên người ông chủ khách điếm kia một lần, đây là thói quen theo bản năng, giết người không lục soát soát người, nói chung thiếu thiếu một cái gì đó.

Kết quả sau khi vuốt vuốt, Trịnh bá gia lấy ra một khối lệnh bài.

Theo ánh trăng, có thể mơ hồ nhìn ra ấn ký Hỏa Phượng trên tấm lệnh bài.

Trịnh bá gia hơi bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ có thể nói vận khí hắn quá kém, chạy bộ trăm bước khi chạy đến bước thứ 99, tự nhiên đụng vào ổ Phượng sào.

Một đường tiến lên tới nay, chỉ thấy người Sở dùng toàn lực bao vây chặn đường Mông sơn và Tề sơn, đối với đông lộ bên này, cơ bản không có chút truy kích nào.

Nguyên bản Trịnh bá gia tưởng rằng, chuyến này có thể an ổn trở về, kết quả lại gợi ra gợn sóng.

Chỉ có thể hi vọng ông chủ khách điếm cảm thấy hắn hơi hơi khả nghi, cho nên mang theo thủ hạ truy lại đây nhìn, không cung cấp quá nhiều tin tức cho tổ chức Phượng sào.

-Uy, gọi đại xà kia của ngươi xuống, xem có thể ăn luôn mấy thi thể này không, thức ăn không dễ gì tìm kiếm, thế nào có thể lãng phí!

-Nó đã no rồi, nó ăn không vô, no quá nói không chừng tìm chỗ ngủ đông.

-Vậy ngươi xuống đi, chúng ta cùng nhau xử lý thi thể bọn họ.

Công chúa xuống dưới, sau đó Trịnh bá gia đào hố, nàng kéo tàn thi vào.

Chờ sau khi xử lý tất cả, Trịnh bá gia xoa eo, thở phì phò.

Bùn đất mùa đông lạnh cứng, đào hố thật đúng khiến người ta mệt mỏi, hơn nữa là cầm đao đào, cũng không tiện tay.

-Đợi sau khi trở về, từ nay sẽ mang theo một chút bột “Hóa cốt thủy”, lần này xử lý thi thể sẽ không mất công như vậy.

-Hóa cốt thủy?

-Ân, thứ Vi tước gia hay dùng.

-Vi tước gia là ai?

-Một vị Tử tước Yến Quốc chúng ta, đã cưới mấy chục lão bà xinh đẹp.

-Vậy ngươi cũng không thể học hắn

-A.

-Ít nhất con ta phải trên di chiếu!

Công chúa mỉm cười trêu ghẹo.

-Ta đi về phía trước đi, tìm một chỗ nghỉ tạm.

Nơi này tạm thời không nên ở lâu, cần tránh xa.

Công chúa không nói câu nào oán hận, đi theo Trịnh bá gia lên đường trong đêm tối.

-Bá gia, ta phát hiện ngươi thật tiếc mạng, ngươi trên chiến trường cũng mang bộ dáng này sao?

Trịnh bá gia ra vẻ trầm ngâm, hỏi:

-Trên chiến trường, tướng quân thắng trận thường có một điểm giống nhau, ngươ biết đó là cái gì không?

Công chúa hứng thủ trả lời:

-Tinh và mưu lược?

-Không phải.

-Võ nghệ cao cường.

-Cũng không phải.

-Đó là cái gì?

-Không chết trận.

“. . .” Hùng Lệ Tinh.

-Người mà chết, cái gì cũng không còn.

-Một khi đã tiếc mạng như vậy, tại sao còn muốn tới biệt uyển gặp ta?

-Bởi ta nguyện ý vì ngươi không muốn sống.

-Tuy rằng biết đây là lời nói dối, nhưng trong lòng ta vẫn rất hưởng thụ.

-Ngươi cao hứng thì tốt, ta cõng ngươi đi.

Trịnh bá gia cong lưng.

Công chúa rất ngoan ngoãn nhào lên lưng Trịnh bá gia.

-Ta có nặng hay không?

-Không tính nhẹ.

-Ngươi đã nói ngươi thích béo một chút, thanh thuần một chút, cho nên ngươi không thể ghét bỏ ta.

-Nam nhân nói béo một chút, là chỉ chỗ thịt dài nộn kia; nói thanh thuần một chút, là chỉ không cần trang điểm cũng đẹp.

-Ngụy biện.

-Tóm lại có lý!

Đêm khuya trong rừng.

Trịnh bá gia cõng công chúa tiếp tục tiến lên.

Đầu thanh mãng kia tựa hồ dự cảm có một cỗ nguy cơ, bắt đầu thường thường bò xung quanh, như đang hộ tống.

Chờ đến khi nửa đêm, tuy nói Trịnh bá gia đã toát đầy mồ hôi, nhưng vẫn không dừng lại, bởi hắn theo bản năng muốn cách xa địa phương hai tên Phượng sào kia tử vong kia càng xa càng tốt.

-Cứu mạng, cứu mạng, cứu mạng. . .

Phía trước truyền đến tiếng gọi ầm ĩ.

Trịnh bá gia sửng sốt một chút, công chúa nói:

-Ta nghe được âm thanh.

-Ta không điếc.

Bởi nơi này là vị trí khe sâu, muốn vòng đi qua gần như không có khả năng, tương đương với phải rút lui, cho nên Trịnh bá gia vẫn quyết định tiếp tục đi về phía trước.

Rốt cuộc, phía trước xuất hiện lửa trại, trên một thân cây treo một nữ nhân, quần áo nữ nhân hơi tơi tả, tóc tán loạn, đang dãy dụa.

Lúc này, nữ nhân kia phát hiện Trịnh Phàm hai người, vội kêu cứu nói:

-Đại hiệp cứu mạng, cứu tiểu nữ tử đi; Gia đình tiểu nữ tử gặp sơn tặc, bọn họ đã giết chết cha mẹ chồng ta, trói ta tại đây, xin đại hiệp cứu cứu ta, cứu cứu ta, cứu cứu ta. . .

Nữ nhân thoạt nhìn thực nôn nóng, sau khi nhìn thấy Trịnh Phàm như nhìn thấy cứu tinh, giãy dụa kêu lên càng hăng say.

Trịnh bá gia nhìn nhìn lửa trại này, lại nhìn nữ nhân trên cây, lại nghe tiếng nữ nhân kia cứu, cảm khái cũ:

-Chiêu bài cũ.

Ong!

Trịnh bá gia bắn ra tiễn nỏ.

Phốc!

Nữ nhân treo trên cây trúng mũi tên, cúi đầu xuống, đã chết.

-Cũng được.

Công chúa trên lưng thu hồi nỏ, nói:

-Ta muốn bắn đứt dây treo nàng, không ngờ bắn nhầm!

-Xinh đẹp!

Trịnh bá gia duỗi tay ước lượng công chúa trên lưng, đôi tay dùng sức nhéo nhéo, nói:

-Không cần giải thích, làm không tồi!

Nói xong, Trịnh bá gia tính toán tiếp tục lên đường, hoàn toàn không tính toán để ý tới nữ tử này xuất hiện ở chỗ này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Nữ nhân bị trói, đôi tay hai chân và đầu buông xuống, thân hình lắc lư.

Gió khe sâu hơi mạnh, thổi bay một chút âm thanh, như tiếng sáo thấp.

Nhưng mà, khi Trịnh bá gia cõn công chúa đi qua dưới tàng cây, rõ ràng nữ nhân này vừa rồi đã bị bắn chết.

Bỗng nhiên chậm rãi ngẩng đầu, sắc mặt xanh mét nhìn nghiêng về phía Trịnh bá gia và công chúa, mở miệng ra:

Nữ nhân kia há miệng lè lưỡi, dùng âm thanh khàn khàn cực kỳ áp lực hỏi:

-Tại sao. . . Tại sao không cứu ta?

. . .

Đi đường đêm, gặp phải nữ nhân treo trên cây.

Loại khúc dạo đầu này, Trịnh bá gia đã gặp qua rấ nhiều, nếu nhóm Ma Vương đều ở đây, Trịnh bá gia không ngại cứu, đơn thuần nhàn hạ không có việc gì, tìm kiếm việc vui.

Nhưng hiện tại, hắn lười để ý.

Cũng lười để ý, còn có công chúa.

Trịnh bá gia không tin công chúa bắn tiễn trật, nhưng hắn thiệt tình cảm thấy công chúa trên lưng không nói hai lời trực tiếp bắn chết nữ nhân, quả thật là hành vi xinh đẹp.

Nếu người nhà ngươi đều bị sơn tặc giết chết, nhìn dáng vẻ ngươi cũng bị sơn tặc vũ nhục qua.

Ngươi đã không đáng sống trên đời này, sống sót đại khái tiếp tục thừa nhận vô biên thống khổ và bóng đè, chúng ta đây giúp nguôi xuống đoàn tụ với người nhà đi.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!