Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 992: GIANG HỔ

A di đà phật!

Nhưng mà, chuyện phát triển tựa hồ muốn mạnh mẽ kéo ngươi vào cái hố đã dự cảm trước đó, ngươi cũng tính toán vòng qua, khi mới vòng qua một nửa, mới phát hiện cái hố này còn lớn hơn tưởng tượng của ngươi.

Lúc này nữ nhân kia cho người ta cảm giác, hoàn toàn chính là hình tượng lệ quỷ.

Thế giới này có “Linh”, không tính con hàng Ma Hoàn kia, mới không lâu trước đây, Trịnh bá gia đã từng gặp qua “Linh” của Nhiếp Chính Vương, mà sớm hơn nữa, Trịnh bá gia cũng bắt được một khối Ngọc Nhân Lệnh.

Nếu muốn chính xác hơn nữa, sau khi Sa Thác Khuyết Thạch chết biến thành cương thi, cũng là một ví dụ cụ thể.

Nhưng mặt khác, mặc kệ loại nào, đều thực hi hữu, hiện tại Trịnh bá gia thế nào thường xuyên gặp phải cái này thứ này.

Rất sớm trước kia Trịnh bá gia xác định một sự kiện, đó chính là hắn không phải “Thiên tuyển chi tử” gì, nếu không thật sự không cách nào giải thích có vị “Thiên tuyển chi tử” nào, mỗi lần lâm trận đều sẽ tao ngộ tên bắn lén và gặp chuyện ngoài ý muốn.

Cho nên, Trịnh bá gia cũng không cho rằng hắn cõng công chúa gặp được đại bảo bối gì.

Công chúa nhìn thấy nữ quỷ đánh về phía nàng, theo bản năng nắm chặt bả vai Trịnh bá gia.

Ngay lúc này, công chúa tự nhiên cảm thấy Trịnh bá gia mới là người nàng có thể dựa vào nhất.

Khi Trịnh bá gia cảm thấy công chúa nắm chặt vai hắn, theo bản năng hô:

-Cu con!

Ngay lúc này, Trịnh bá gia tự nhiên cảm thấy nhi tử nhà mình mới là chỗ dựa lớn nhất.

Phanh!

Ma Hoàn từ ống tay áo của công chúa bay ra, trực tiếp đánh lên người nữ quỷ kia.

Nữ quỷ giống như diều đứt dây, ngã trên mặt đất.

Nhưng sau khi rơi xuống đất, bỗng nhiên hóa thành một đoàn lục sương khí phiêu tán.

Ma Hoàn huyền phù trên không trung, thân hình bắt đầu hiện hóa biến thành hình tượng đứa trẻ sơ sinh.

-Linh?

Công chúa kinh hô.

Nàng biết hoàng huynh nàng cũng có một đầu Linh, không ngờ trên người trượng phu nàng cũng có một cái.

Trên người hắn rốt cuộc có bao nhiêu bí mật.

Có điều, hắn vừa kêu cái gì?

Sương mù bắt đầu tràn ngập, như dung nhập vào hoàn cảnh bốn phía.

Ma Hoàn hơi nghi hoặc, ánh mắt không giống điều tra nữ quỷ, mà thoạt nhìn đang tìm kiếm vật gì đó.

Ong!

Đúng lúc này, âm thanh một mũi tên phá không truyền đến.

Chít chít!!!!!

đọc truyện liên hệ z a l o 0 . 8 . 6 . 5 . 1 . 0 . 8 . 2 . 5 . 1

Ngay sau đó, là một tiếng kêu thảm thiết, đây không phải tiếng người kêu, mà giống một loại động vật nào đó.

Đột nhiên, Trịnh bá gia chỉ cảm thấy tầm mắt phía trước của hắn mơ hồ, nhưng rất nhanh lại khôi phục như thường.

Ma Hoàn trực tiếp bay trở về.

Trong tầm nhìn của Trịnh bá gia, phía trước có một thân cây, trên thân cây có một dây thừng, trên dây thừng không cột nữ nhân nào cả, mà là một con chồn, cũng chính là Hoàng Bì Tử.

Dưới tàng cây cũng thấy có vết tích lửa trại, nhưng lửa đã bị dập tắt từ lâu.

Trên người đầu Hoàng Bì Tử có một lỗ thủng, trên cây còn cắm một cây tiễn, hiển nhiên là cây tên lúc trước công chúa bắn ra.

Cho nên, lúc trước căn bản không gặp nữ quỷ gì, mà chính là ảo ảnh do Hoàng Bì Tử tạo ra.

Không trách được Ma Hoàn vừa ra đã chần chờ, hiển nhiên Ma Hoàn đã phát hiện không thích hợp.

Nhưng không chờ Ma Hoàn làm động tác tiếp theo, phụ cận, lại có người bắn ra một mũi tên hỗ trợ phá cục.

Trịnh bá gia biết, Hoàng Bì Tử tựa hồ có thể thông qua phóng xuất ra một loại huyễn khí quấy nhiễu và ảnh hưởng đến tâm thần đối phương.

Mà năng lực Ma Hoàn, thứ nhất chính là quyết đấu trên linh hồn thể, thứ hai tiến vào cơ thể Trịnh Phàm, gia trì thực lực cho Trịnh Phàm.

Mà loại huyễn khí này, trên lý luận mà nói, vẫn thuộc về một phạm trù “Vật lý thực tế”.

Rốt cuộc, ngươi không có khả năng để Ma Hoàn giống Tiết Tam biết nghiên cứu hay chế tạo giải dược, chuyên môn của người ta không phải cái này.

-Chúng ta, bị mê huyễn sao?

Công chúa lẩm bẩm.

Sở nhiều Yêu, đương nhiên so với số lượng người mà nói, Yêu thật sự vô cùng thưa thớt, nhưng loại yêu ma quỷ quái tiến hành trêu đùa hoặc sát hại người cũng không phải chuyện hiếm thấy.

-Các ngươi không có việc gì đi?

Lúc này, phía trước xuất hiện một nam tử trung niên, tóc nam tử nửa trắng, trong tay cầm một cái cung, thoạt nhìn vừa rồi hắn hỗ trợ.

-Đa tạ tráng sĩ cứu giúp.

Trịnh bá gia cảm tạ.

Tuy nói lấy năng lực của Ma Hoàn, chỉ cần thêm một chút thời gian nữa hẳn có thể tìm được phương pháp phá cục, nhưng dù sao người ta cũng ra tay giúp đỡ ngươi.

Nam tử hơi cảnh giác dừng lại phía trước, hỏi:

-Các ngươi là người nào?

Công chúa mở miệng nói:

-Chúng ta là người trốn, cha ta không cho phép ta gả cho tiện dân, cho nên ta theo hắn chạy đi.

Lời này xem như phù hợp nhất với hình tượng hai người công chúa và Trịnh Phàm bây giờ.

Nam tử híp híp mắt, ánh mắt đảo qua người công chúa và Trịnh Phàm một vòng, nói:

-Ta gọi là Giang Hổ, ta là thợ săn trong núi này, lúc trước các ngươi bị Hoàng Bì Tử làm mê huyễn, đáng tiếc mũi tên vừa rồi của ta tuy nói bắn trúng nó, nhưng không bắn trúng bộ phận yếu hại của nó, vẫn để nó chạy thoát.

Nói xong, Giang Hổ nhìn nhìn Trịnh Phàm, nói:

-Tiện dân cưới quý nữ, ha hả, thật ra có can đảm có khí phách, các ngươi đây đang đào vong sao, không bằng đi chỗ ta nghỉ một đêm?

-Như vậy, làm phiền Hổ ca rồi.

Công chúa đáp ứng.

Cứ như vậy, Giang Hổ dẫn đường phía trước, Trịnh Phàm cõng công chúa theo phía sau.

Kỳ thật, Trịnh Phàm vẫn rất muốn hỏi thanh mãng “Tiểu Thanh” kia, tại sao lúc trước không làm ra báo động?

Ma Hoàn thuộc về linh hồn thể, tương đối mẫn cảm đối với linh hồn thể khác, nhưng thanh mãng kia xem như Yêu thú, mặc kệ đầu Hoàng Bì Tử hay Hoàng Cẩu Tử, nếu có thể mê hoặc nhân tâm, hiển nhiên đã thuộc về loại đã thành Tinh rồi.

Theo lý thuyết, đầu thanh mãng kia hẳn nên báo trước mới đúng.

Nhưng kết quả, không chỉ không báo động lần trước, ngay cả người thợ săn này xuất hiện tại đây, thanh mãng cũng không phản ứng.

Đây là vấn đề không nhỏ!

Có điều, bây giờ không phải thời điểm nói chuyện, bởi lỗ tai đám thợ săn đều rất thính.

Giang Hổ dẫn hai người Trịnh Phàm đến một ngôi nhà gỗ, lúc này cửa nhà gỗ bị đẩy ra, bên trong truyền đến âm thanh của nữ nhân.

-Ngươi đã trở lại.

-Hoàng Cẩu Tử làm ầm ĩ!

-Cũng phải, mấy năm nay trong núi không yên ổn, a, ngươi còn mang theo người trở về?

-Đây là người trốn, ta mang về nghỉ tạm một đêm.

-Tốt, ta đi chuẩn bị làm thức ăn.

Trịnh Phàm và công chúa vào phòng, thấy một nữ nhân vội vàng thêm củi vào bếp lửa, lại bắc nồi lên giá, bắt đầu thêm nước vào nồi.

-Đây là tiện nội.

Giang Hổ giới thiệu nói.

Trịnh Phàm hành lễ nói:

-Gặp qua tẩu tử.

Công chúa cũng hành lễ nói:

-Gặp qua tẩu tẩu.

-Ai da, làm gì nhiều lễ đến vậy, làm người ta ngượng ngùng, các ngươi ngồi trước, ta đây nấu một chút gì đó cho các ngươi ăn.

Giang Hổ ý bảo Trịnh Phàm và công chúa ngồi quanh bếp lửa sưởi ấm, ngay sau đó hỏi:

-Các ngươi muốn trốn đi đâu?

Không đợi Trịnh bá gia mở miệng, công chúa nói thẳng:

-Còn không rõ ràng lắm, vốn định đi vào núi né tránh, hiện tại ngẫm lại, khả năng muốn qua núi, đi Tấn địa.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!