"Làm sao vậy? Có chuyện gì thế?"
Một tên gia chủ từ một hướng khác vội vàng chạy tới.
Sau đó liền thấy mấy tên gia chủ đồng hành với mình đang đứng đó, khuôn mặt tràn đầy rung động, hai mắt trừng lớn nhìn về phía trước.
Giống như là vừa mới nhìn thấy chuyện kinh khủng nào đó vậy.
"Các ngươi mau nói chuyện đi a, đứng ngây đó làm gì thế."
Mấy tên gia chủ phía sau cũng đã đi tới.
Nhìn tràng diện trước mặt.
Khóe miệng co giật.
Một cỗ hàn khí từ dưới bàn chân bốc thẳng lên tới đầu.
Rau khi cơ thể rung lên một cái, mới phun ra một câu:" Hình như là dị thú Tinh Thần sơ kỳ, Thiết Đầu Trường Tị Tượng "
Trước mặt bọn họ!
Rõ ràng là một con voi khổng lồ.
Hơn nữa, hộp sọ trên đầu của nó.
Trầm trọng vô cùng!
Đây cũng là lý do gọi con voi này là Thiết Đầu Trường Tị Tượng.
Khối hộp sọ này, cực kỳ cứng rắng, đây cũng là thủ đoạn công kích của Thiết Đầu Trường Tị Tượng.
"Các ngươi mau tới đây xem!"
" Thiết Đầu Trường Tị Tượng này giống như là bị bắn chết!"
Nghe được câu này, mọi người đột nhiên rùng mình một cái. Sau đó nhìn về chỗ người kia chỉ tới.
Ngay lập tức liền trông thấy một lỗ máu trên đầu Thiết Đầu Trường Tị Tượng, khóe miệng co lại!
Cái này!
Tiếp đó bọn hắn mổ xẻ con Thiết Đầu Trường Tị Tượng này ra.
Mũi tên trực tiếp bắn vỡ hộp sọ của đầu Thiết Đầu Trường Tị Tượng này ra thành từng mảnh.
"Diệp đại nhân! "
"Đây nhất định là thủ bút của Diệp đại nhân."
"Thiết Đầu Trường Tị Tượng này giống vừa mới bị giết chết, máu của nó vẫn còn nóng. "
Lời phân tích này, để cho mọi người không khỏi gật đầu.
Một tên gia chủ nhìn tình cảnh này, liền nói:
" Con Thiết Đầu Trường Tị Tượng này mặc dù to lớn, nhưng phần hữu dụng nhất chính là hộp sọ của nó. Ngoài ra thì những bộ phần khác cũng không có gì dùng. Diệp đại nhân đem nó bắn chết cũng không tới đây thu thập. Xem ra là để cho chúng ta hỗ trợ a. "
"Như vậy, chúng ta tạm thời cầm tinh hạch, sau khi quay về sẽ đưa lại cho ngài ấy, các ngươi thấy sao?"
"Đồng ý!"
Một tên gia chủ ở bên cạnh lên tiếng đồng ý.
Dù sao thì thứ này, bọn hăn cũng không giám chiếm làm của riêng.
Sau đó bọn hắn liền thu thập một chút.
Một lúc sau, một viên tinh hạch xuất hiện trên tay một vị gia chủ.
Xong xuôi, đoàn người tiếp tục tiến về phía trước.
Thời gian trôi qua
Đoàn người nhìn vào cảnh tưởng trước mắt, nội tâm cũng đã chết lặng.
Cái này, cái này.
Sau khi câm nín một lúc
Một tên gia chủ phun ra một câu: " Con mẹ nó chứ, lại là Tinh Thần dị thú, lại là bị bắn chết?"
Cùng lúc đó, xung quanh những tên gia chủ khác cũng đã phát hiện ra có rất nhiều dị thú bị bắn chết.
Vì vậy sau đó đã đem chuyện này báo cho hai vị Vương Tướng.
"Vương Tướng, nhiều vị gia chủ đã phát hiện không ít dị thú bị bắn chết. Tất cả đều là cấp Kim Cương trở lên, dị thú Tinh Thần sơ kỳ số lượng cũng không ít. Hơn nữa đều là nhất kích tất sát, toàn bộ đều bị một mũi tên bắn chết."
"Xem ra…"
Nói tới chỗ này, thành viên cao tầng của Liên Minh Quân này nuốt nước miếng một cái: "Xem ra, những con dị thú này đều là bị một mình Diệp đại nhân bắn chết."
Một câu này rơi vào tai mọi người, khiến cho nội tâm bọn hắn trở nên chấn động.
Một câu rơi vào mọi người trong tai, cũng là để cho bọn họ đều là trong nội tâm chấn động!
Ngay cả Phó Hội Vũ cùng Vũ Băng Nhan cũng đều là thở dài!
Hảo giả hỏa.
Bị hắn trang bức rồi.
Hai người Vương Cấp như các nàng, trình độ cũng chỉ như vậy mà thôi.
Nhưng mà các nàng không thể đạt được hiệu suất giống như Diệp Vân Dật. Hiệu suất này, thật sự là có chút kinh khủng!
Lúc này mới bao lâu, vậy mà hắn đã săn giết nhiều dị thú cấp cao như vậy.
Cái tên này, trách không được lại được Thượng Quan Vũ Lam quan tâm như vậy.
Thật sự là có chút đáng sợ.
"Được rồi, nói cho những vị gia chủ kia biết, để cho bọn họ tranh thủ thu dọn một chút, sau đó tiếp tục tiến tới. Sâu bên trong, khả năng là có dị thú mạnh mẽ hơn tồn tại. "
Vũ Băng Nhan ra lệnh, tên thành viên cao liền gật đầu, sau đó đi thông báo cho mọi người.
Lúc này.
Bên trên Thanh Linh Đại Bàng.
Diệp Vân Dật đang ngồi một chỗ.
Thanh Linh Đại Bàng đã lâu không có phát ra tiếng kêu.
Diệp Vân Dật nhìn một mảnh khu vực này, như có điều suy nghĩ.
Một mảnh khu vực rộng lớn như vậy, lại là con bên trong rừng rậm, không có khả năng không có dị thú tồn tại.
Xem ra tình huống chỉ có một, cái kia chính là, chỗ này có dị thú cường đại.
Sau một khắc!
Hai mắt Thanh Linh Đại Bàng nhìn chằm chằm vào một chỗ, sau đó hót lên một tiếng.
Như là đã phát hiện cái gì đó!
Nội tâm Diệp Vân Dật chấn động, xem ra, đã tìm được rồi.
Lúc này, ở phía dưới!
Một đôi mắt màu đỏ tươi, xuyên qua những tán lá cây, cũng đang nhìn chằm chằm vào Thanh Linh Đại Bàng trên không trung.
Nhưng lại không phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Bên trên, Thanh Linh Đại Bàng giường như đã khóa chặt đầu dị thú phía dưới lại.
Bay vòng quanh trên đầu của nó.
Creckkk!
Tiếp tục kêu lên tiếng.
Khoảng khắc sau đó!
Rống!
Một tiếng gầm vang lên từ trong rừng cây ở bên dưới.
Sau đó.
Một âm thanh leo lên thân cây cực lớn truyền ra, một lúc sau đã đối diện với Thanh Linh Đại Bàng.
Nó gầm lên một tiếng, phảng phất như muốn xua đuổi Thanh Linh Đại Bàng ra khỏi lãnh địa của mình!
Bên trên, Diệp Vân Dật cũng đã nhìn xuống dưới.
Hảo gia hỏa.
Hắn đã nói mà, một mảnh khu vực rộng lớn lại yên tĩnh như vậy, không có khả năng không có dị thú cường đại!
Bây giờ chẳng phải đã tới sao.
Thao Thiết Cự Tích!
Quả là nhức đầu.
Cái đầu thì khổng lồ.
Thân thể thon dài.
Khi chiếc lưỡi nó thò ra thụt vào, đều mang theo chất dịch nhờn.
Nhìn vào có chút buồn nôn.
Từ trong cơ thể, 6 cái tay thò ra,
Sáu con tay theo thân thể thò ra, hình dạng giống như cánh tay của con người, chỉ có đều là nó lớn hơn rất nhiều.
Lúc này, tay của nó đang cầm lấy nhánh cây, đôi mắt đỏ rực kia mở lớn, nhìn chằm chằm vào Thanh Linh Đại Bàng!
Cái miệng gầm rú, khiến cho những lá cây trên đại thụ rơi xuống rào rào.
Thậm chí đại địa đều đã bắt đầu chấn động!
"Thật không hổ là dị thú Tinh Thần trung kỳ"
"Ngược lại là có chút ý tứ!"
Lúc này, Diệp Vân Dật đã đem Xạ Nhật Thiên Cung thu lại.
Sau đó lại lật tay!
Một cây chiến phủ xuất hiện trong tay Diệp Vân Dật.
Khoảnh khắc này, Diệp Vân Dật
Trong chớp nhoáng này, Diệp Vân Dật cũng nghĩ tới có nên dùng thần cấp dược hoàn khống chế dị thú để thu phục nó hay không.
Nhưng mà ngay sau đó, hắn đã bác bỏ ý nghĩ này.
Được rồi, được rồi
Cái tên này, thật sự là quá xấu.
Tiếp đó, Diệp Vân Dật dẫm chân một cái.
Thanh Linh Đại Bàng ngầm hiểu!
Lao thẳng xuống phía dưới.
Thao Thiết Cự Tích không nghĩ tới Thanh Linh Đại Bàng lại có động tác như vậy.
Vậy mà thật sự dám khiêu chiến nó!
Muốn chết!
Rống!
Thao Thiết Cự Tích lần nữa nổi giận gầm lên một tiếng, mấy cánh tay lập tức đồng thời phát lực!
Tán cây trong nháy mắt hóa thành bột phấn.
Sau đó nó cũng bay thẳng lên phía trên.
Chuẩn bị bổ nhào vào Thanh Linh Đại Bàng đang lao xuống!
Nhưng là!
Sau một khắc!
Hai cánh Thanh Linh Đại Bàng lại mở ra!
Trực tiếp bay thẳng lên không trung.
Tuy nhiên.
Từ trên lưng của nó.
Một đạo hắc ảnh lại lao về phía Thao Thiết Cự Tích!
Thao Thiết Cự Tích sững sờ!
Nó thật không ngờ, Thanh Linh Đại Bàng vậy mà sẽ có động tác như vậy. Cũng không nghĩ đến, trên lưng của Thanh Linh Đại Bàng, vẫn còn có một tên nhân loại!
Nhưng mà, nó cũng trực tiếp thay đổi mục tiêu, hướng về phía Diệp Vân Dật lao tới.
Những cánh tay của nó đồng thời chộp về phía Diệp Vân Dật.
Hô.
Lực lượng to lớn, khiến cho xung quanh bốc lên cuồng phong. Diệp Vân Dật nhìn những cánh tay này.
Lập tức khóe miệng nhếc lên cười.
Nhìn chiến phủ trong tay tỏa ra hàn quang!
Lúc này!
Ngay khi mấy bàn tay khép lại,
Trong nháy mắt.
Diệp Vân Dật vung chiến phủ lên.
Tiếp đó
Từng đạo hàn quang bắn ra, chém vào những cánh tay kia.
Phốc phốc!
Phốc phốc!
Âm thanh huýt nhục bị nghiền nát đột ngột vang lên.
Cánh tay được bao bọc trong lân giáp của Thao Thiết Cự Tích.
Trong nháy mắt bị chém thành hơn mười đoạn.
Sau đó rơi xuống bên dưới.
Chương 165 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]