NGAO!
Trong nháy mắt, Thao Thiết Cự Tích cảm nhận được đau đớn kịch liệt, ngửa mặt lên trời gào lên một tiếng!
Đôi mắt màu đỏ tươi kia đã bắt đầu trở nên run rẩy.
Ngay sau đó, nó cùng Diệp Vân Dật cùng nhau rơi xuống mặt đất.
Diệp Vân Dật sau khi rơi xuống, nhìn vết máu còn dình trên chiến phủ.
Lập tức, nắm chặt chiến phủ
Sau đó vung vẩy chiến phủ vài cái, từng vệt máu bắn ra ngoài.
Trả lại hàn mang trên lưỡi phủ
Một bộ không nhiễm trần thế giống như ban đầu.
Đối diện!
Thao Thiết Cự Tích sau khi rơi xuống đất, sợ đau đớn kịch liệt càng thêm rõ ràng.
Nó vừa cảm thụ cơn đau này, vừa nhìn về phía Diệp Vân Dật trước mặt.
Đôi mắt đỏ ngầu của nó trừng lên, mang theo cực độ phẫn nộ.
Nó như thế nào cũng không nghĩ tới, một tên nhân loại nhỏ bé như vậy, thế mà có chém rụng hết cánh tay của nó.
Nó vốn là vua của mảnh khu vực này.
Rất nhiều dị thú khác đã bị nó tàn sát.
Bây giờ một tên nhân loại nhỏ bé như vậy lại giám tiến vào địa bàn của nó.
Không thể nhẫn nhịn!
Rống!
Lại một đạo âm thanh gầm thét vang lên.
Sóng âm mãnh liệt truyền ra.
Lá cây xung quanh đều rào rào rơi xuống.
Đại địa chấn động.
Thanh âm cấp tốc truyền đi bốn phương tám hướng, không có dấu hiệu thuyên giảm.
Sau một khắc!
Trong con mưa lá rụng, Thao Thiết Cự Tích tiếp tục giết tới chỗ Diệp Vân Dật!
Xuyên qua con mưa lá.
Thao Thiết Cự Tích lao thẳng đến chỗ Diệp Vân Dật
Cái miệng lớn dính đầy máu mở ra, như muốn nhất kích tất sát đối với hắn.
Nhưng mà!
Khoảnh khắc sau đó.
Trong tầm mắt của nó, thân thể Diệp Vân Dật lóe lên, sau đó liền biến mất.
Ừ?!
Hai mắt Thiết Cự Tích không khỏi trợn trừng.
Cái này!
Người đâu!
Sau đó!
Diệp Vân Dật đã xuất hiện trên đầu Thao Thiết Cự Tích!
Chiến phủ trong tay giơ lên.
Tiếp đó.
Thân ảnh Diệp Vân Dật không ngừng lập lòe bên cạnh Thao Thiết Cự Tích.
Giống như là đầu bếp đang róc thịt trâu vậy.
Sau một lúc.
Phốc thông!
Phốc thông!
Da thịt của Thao Thiết Cự Tích đã đổ rạp lên mặt đất.
Càng là đi đời nhà ma!
Trên không trung.
Thanh Linh Đại Bàng thấy được tình cảnh này.
Lập tức hót lên một tiếng, như là đang chúc mừng Diệp Vân Dật đã tiêu diệt Thao Thiết Cự Tích!
Diệp Vân Dật đi tới bên cạnh Thao Thiết Cự Tích, tiếp đó chiến phủ trong tay bổ xuống một nhát.
Một viên tinh hạch Tinh Thần dị thú xuất hiện trong tay hắn.
Diệp Vân Dật cất viên tinh hạch vào không gian của hệ thống. Sau đó hướng về Thanh Linh Đại Bàng trên không trung vẫy vẫy tay.
Thanh Linh Đại Bàng cũng hiểu ý, trực tiếp sà xuống!
Diệp Vân Dật nhìn ánh mặt trời đang dần nhô lên ở phương xa
Liền biết rõ.
Trời đã sắp sáng, Huyết Nguyệt chuẩn bị biến mất
"Tốn không ít thời gian, ngươi chắc cũng đã mệt rồi, chúng ta ăn bữa sáng a." Diệp Vân Dật nói xong, sờ lên đầu Thanh Linh Đại Bàng.
Tên kia thì tỏ vẻ làm nũng, đưa cái đầu mình sát vào Diệp Vân Dật.
Sau đó, Diệp Vân Dật nhóm lửa!
Lấy những phần thịt tốt nhất vừa phân ra từ Thao Thiết Cự Tích, trực tiếp đưa lên nướng.
Thanh Linh Đại Bàng thì đi qua, nuốt xuống những miếng huyết nhục còn lại của Thao Thiết Cự Tích.
"Qua đây"
Diệp Vân Dật thấy bộ dạng Thanh Linh Đại Bàng như vậy, liền kêu một tiếng, sau đó lấy ra thần cấp lương thực ném qua cho nó.
Lập tức Thanh Linh Đại Bàng vội vàng ăn lấy ăn để .
Bộ dạng cực kỳ vui sướng.
Đối với Thanh Linh Đại Bàng mà nói!
Huyết nhục Tinh Thần trung kỳ dị thú
Cộng thêm thần cấp lương thực này, đã là tuyệt phối.
Bên này, Diệp Vân Dật cũng không vội vã!
Bàn tay chậm rãi xoay cành cây đang xiên miếng thị của Thao Thiết Cự Tích
Một lúc sau, mùi thơm truyền ra!
Diệp Vân Dật ngửi thấy múi thơm này, biết là đã có thể ăn được. Đang chuẩn bị đưa vào miệng.
Thì bỗng nhiên.
Cách đó không xa.
Truyền tới âm thanh sột soạt
Ánh mắt Diệp Vân Dật lập tức nhíp lại.
"Xuất hiện đi! "
Sau câu này.
Xuất hiện một cô gái từ đằng xa đi tới.
Nàng nhìn Diệp Vân Dật, trong ánh mắt mang theo cảnh giác.
Diệp Vân Dật nhìn cô gái này, không khỏi sững sờ, đón lấy, chính là sững sờ!
【Tính danh: Lâm Tuyết Nhu】
【Chiều cao: 171cm】
【Nhan trị: 98】
【Kích thước: C】
【Vóc dáng: 98】
【Độ thuần khiết: 100%】
Chỉ có điều, Diệp Vân Dật sững sờ, cũng không phải dung mạo hay dáng người của cô gái này.
Cô nàng này!
Vừa xuất hiện, Diệp Vân Dật đã nhận ra.
Thời điểm lúc trước hắn tới tòa thành bị dị thú tiêu diệt kia, hắn có đi vào trong một cái sơn động, trong đó hắn nhìn thấy một người đã chết.
Mà lúc đó trong tay đối phương có một cái chìa khóa.
Cùng với một tấm hình.
Cô gái trên tấm hình đó, chính là cô gái trước mặt này.
Người này, như thế nào lại xuất hiện ở đây?
Còn cái chìa khóa màu xanh kia nữa.
Nó dùng để mở cái gì?
Diệp Vân Dật trong đầu có rất nhiều câu hỏi xuất hiện, nhưng lại không có ai để giải đáp cho hắn.
Hắn nhìn bộ dạng cảnh giác của cô gái, biết rõ bí mật này cần phải từ từ thăm dò.
Lúc này, Diệp Vân Dật nhìn cô gái rồi nói: Tới đây a!"
Cô gái cảnh giác nhìn hắn.
Nhưng lại bị mùi thịt hấp dẫn.
Cái bụng đã phát lên những âm thanh rột rột.
Nàng hiện tại đã mệt mỏi tới cực điểm, thêm vào đó là đã lâu chưa được gì. Bây giờ nhìn thấy cảnh này, cái miệng không tự chủ nuốt nước miếng ực một cái.
Lập tức cắn răng đi tới!
Chờ sau khi nàng đi tới và ngồi xuống, Diệp Vân Dật trực tiếp đưa cho cô một xiên thịt.
"Ăn đi! "
Cô cũng không tỏ vẻ khách sáo, liền nhận lấy rồi cắn một miếng.
Tiếp đó, hai người bắt đầu ăn!
Diệp Vân Dật quan sát cô gái, trên chân có một vài vết thương đang chảy máu.
Diệp Vân Dật lật tay!
Từ trong không gian hệ thống lấy ra một lọ thuốc bột.
Sau đó, Diệp Vân Dật nắm lấy chân cô gái
Ừ?!
Trong nháy mắt, hai mắt nàng trừng lớn, vẻ mặt khó tin.
Cái tên này, vậy mà trực tiếp động thủ với mình?
Nàng đang muốn phản kháng thì không khỏi ngây người.
Cái tên này.
Đây là lực lượng gì?
Cần phải biết
Nàng chính là dị nhân cấp độ Kim Cương trung kỳ a.
Cho dù là trong tòa thành tuyến một.
Cũng có thể có một chỗ để cắm dùi.
Nhưng mà hiện tại, cho dù đã sử dụng toàn bộ sức mạnh để phát lực.
Nàng cũng không thể mảy may giãy dụa.
Lực lượng của người này thật là lớn.
"Được rồi, đừng nhúc nhích nữa!"
Diệp Vân Dật có chút không kiên nhẫn được nữa!
Quát lớn một tiếng!
Tiếp đó liền rắc thuốc bột vào miệng vết thương của nàng.
"A..A.. "
Trong nháy mắt, nàng liền hét lên một tiếng, cả thân thể đã bắt đầu run lên.
Đây là cái gì a!
Ai có thể nói cho nàng biết!
Đây là cái gì a!
Đau quá.
Vì cái gì lại đau như vậy.
"Cô hét lên như thể ta đang làm gì với cô vậy."
"Đây là thuốc bột dùng để cầm máu, rất quý báu đấy."
"Bên ngoài không biết bao nhiêu người muốn cướp đâu."
Diệp Vân Dật nói xong.
Liền buông chân nàng ra, sau đó tiếp tục ăn.
Cô gái nghe Diệp Vân Dật nói vậy, lập tức liền minh bạch.
Sau đó nhìn chân của mình.
Thật sự là không còn chảy máu nữa.
Hơn nữa!
Giống như còn có chút cảm giác ngứa ngứa, cơn đau nhức cũng đã giảm.
Nàng nhìn Diệp Vân Dật, trong ánh mắt hiện lên tâm tình phức tạp. Nàng không biết, vì sao người này lại ra tay giúp mình như vậy.
Một lúc sau.
Từ xa.
Có vài đạo thân ảnh đi tới.
Sau khi quan sát một chút.
Liền thấy Diệp Vân Dật cùng cô gái bên này.
Bọn chúng liền đặt ánh mắt trên người cô gái.
Sau đó nhe răng nở nụ cười, rồi đi về phía nàng.
Chương 166 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]