Cô gái trông thấy những người này, sắc mặt đột nhiên trở nên kinh hoàng.
Tiếp đó là chuẩn bị chạy trốn.
Đám người này chính là những kẻ đang đuổi giết nàng.
Nàng đã tốn rất nhiều sức lực, còn tưởng rằng đã bỏ rơi được bọn hắn. Không nghĩ tới bây giờ vẫn bị đuổi kịp.
Lập tức, nàng chính đang chuẩn bị đứng dậy cất bước chạy.
Nhưng mà sau đó, lại bị Diệp Vân Dật kéo lại!
Diệp Vân Dật liền cảm nhận được bàn tai nhỏ bé mềm mại của nàng.
Cú kéo này, khiến cho cơ thể của nàng cũng áp sát lại gần hắn.
Lúc này, đám người kia cũng đã chú ý tới Diệp Vân Dật.
Ừ?!
Thời điểm lúc trước bọn hắn đuổi giết Lâm Tuyết Nhu, bên người nàng dường như là không có thiếu niên như vậy.
Nhưng mà hiện tại, hắn lại xuất hiện ở đây.
Bất quá!
Những thứ này đều không quá quan trọng!
Dù sao đối với bọn hắn mà nói!
Giết một hay là giết hai người đều là giống nhau!
Chỉ cần có thể đạt được bảo bối mà cha Lâm Tuyết Nhu lưu lại là được
Đối với bọn hắn thì đây mới là chuyện trọng yếu nhất.
"Chạy đi! Như thế nào không chạy nữa!"
Mấy tên này nhìn Lâm Tuyết Nhu, trong mắt hiện ra hàn quang.
Nữ nhân này ngược lại thật sự có thể chạy!
Bọn hắn nhiều dị nhân Kim Cương hậu kỳ đã phải đuổi theo thời gian dài như vậy.
Hiện tại nha đầu này hẳn là không thể chạy được nữa.
Nếu lão cha của cô ta vẫn còn sống, cho bọn hắn mười lá gan thì bọn hắn cũng không dám lỗ mãng.
Nhưng mà hiện tại thì…
Hắc hắc!
Không chỉ là cướp đoạt bảo bối đơn giản như vậy, mà cả đại mỹ nữ như Lâm Tuyết Nhu này, bọn hắn cũng sẽ không bỏ qua!
Dù sao bọn hắn cũng không ngốc, mỹ nữ như vậy, thế nhưng là chỉ có thể ngộ nhưng không thể cầu!
Nghĩ tới đây, bọn hắn liền động.
Chuẩn bị chạy qua chỗ hai người.
Đột nhiên.
"Đứng lại!"
Diệp Vân Dật nhìn bọn họ: "Cút đi. "
Ừ?!
Đám người kia nghe được lời này, hai mặt không khỏi trừng lớn, vẻ mặt không thể tin nổi,
Tiểu tử này!
Mới vừa nói cái gì?!
Để chúng ta đứng lại sau đó cút đi?
A...?!
Điên rồi!
Mấy tên mao đầu tiểu tử bây giờ, đều bị điên rồi sao.
Lập tức, một tên hừ lạnh nói: "Tiểu tử, ngươi nói cái gì? Muốn chết đúng không?"
Bọn hắn còn chuẩn bị nói cái gì tiếp!
Phía sau!
Âm thanh xé gió truyền đến!
Một lúc sau!
Vài đạo thân ảnh xuất hiện.
Đám người này khôn phải ai khác.
Chính là mấy tên gia chủ.
Lúc này trông thấy Diệp Vân Dật, cả đám liền vây quanh.
"Diệp đại nhân!"
"Ngài ở đây là chờ chúng ta sao?"
"Tốc độ của ngài cũng quá nhanh đi, chúng ta đều hoàn toàn theo không kịp."
"Ngài lúc trước bắn chết những con dị thú kia, chúng ta cũng đã xử lý tốt! Chờ trở về thành, những tinh hạch đó đều đưa qua cho ngài."
Mấy tên gia chủ trông thấy Diệp Vân Dật, sắc mặt trở nên hưng phấn. Lập tức mở miệng nói liên hồi, nguyên một đám đều nhao nhao tranh công với Diệp Vân Dật.
Khuôn mặt ai nấy cũng tươi cười, tận lực đề cao âm lượng của bản thân.
Sợ Diệp Vân Dật không chú ý đến bọn hắn!
Nhưng là, bộ dáng như vậy rơi vào mắt mấy tên nam nhân và Lâm Tuyết Nhu!
Đều khiến cho bọn họ ngây người.
Khá lắm!
Đây là ý gì!
Diệp đại nhân?!
Còn cung kính như vậy?
Thời điểm bọn hắn còn nghi ngờ.
Một bên khác, tiếng vỗ cánh phành phạch đột nhiên truyền tới.
Tiếp đó, một bộ da dị thú bị lật lên, lộ ra bộ dang ban đầu của dị thú đó. Bên trong còn có một cự điểu khổng lồ màu đen.
Khiến cho tất cả trở nên hoảng sợ.
Sau đó.
Mọi người nhìn kỹ đầu dị thú này
Con mẹ nó
Đây…
Đây không phải Thao Thiết Cự Tích sao.
Dị thú Tinh Thần trung kỳ cường đại,
Lập tức, tất cả mọi người như là bị hóa đá.
Lập tức, tất cả mọi người là phảng phất hóa đá bình thường!
Lâm Tuyết Nhu nhìn xác con Thao Thiết Cự Tích này!
Sau đó lại nhìn xiên thịt trong tay Diệp Vân Dật.
Cùng với xiên thịt mà hắn đưa cho nàng.
Cái này!
Mình đang ăn là thịt của dị thú Tinh Thần trung kỳ sao?
Một mặt khác!
Mấy tên nam nhân thấy cảnh tượng này, hai chân như nhũn ra.
Bịch một tiếng, té nhào lên mặt đất.
Nhìn về phía Diệp Vân Dật, thanh âm đã trở nên run rẩy!
"Đại nhân!"
"Vị đại nhân này, chúng ta có mắt không nhìn thấy thái sơn, cho nên đã mạo phạm ngài."
"Kính xin ngài giơ cao đánh khẽ, đừng không chấp nhặt với chúng ta."
"Xin ngài tha cho chúng ta rời đi."
Khoảnh khắc này, từng lời van xin từ trong miệng bọn chúng vang lên.
Cả đám như một đám cháu trai đang đau khổ cầu xin tha thứ.
Căn bản đã không còn bộ dáng kiêu ngạo như hồi nãy.
Bên cạnh, mấy tên gia chủ trông thấy tình huống này, chớp chớp mắt, nội tâm cũng sáng tỏ.
Mấy cái tên xui xẻo này, hắn là vừa rồi nói năng lỗ mãng, chọc tới Diệp đại nhân.
Thật sự là muốn chết!
Bọn hắn lập tức cảm thấy ngứa tay.
Diệp Vân Dật cũng nhìn về đám gia chủ này rồi nói: " Ta hôm nay không muốn động thủ giết người."
Một câu này!
Rơi vào tai đám gia chủ!
Bọn hắn tự nhiên biết rõ đây là ý gì!
Lập tức lao thẳng tới đám người kia rồi ra tay.
Phốc phốc phốc phốc!
Sau đó!
Âm thanh huyết nhục bị nghiền nát vang lên.
Qua mấy chiêu.
Đám người kia đã bị giết sạch.
Bọn hắn thậm chí ngay cả năng lực phản kháng đều không có!
Dù sao những vị gia chủ này đều là dị nhân cấp Tinh Thần.
"Đến, các ngươi chắc là chưa ăn phải không, đều tới đây nếm thử đi."
Diệp Vân Dật vẫy tay với bọn họ.
Đám người thấy vậy, liền đi lại, ngồi xuống không chút khách khí
Sau đó xiên thịt lên bắt đầu nướng.
Bên cạnh, Lâm Tuyết Nhu quan sát Diệp Vân Dật, cũng đã không còn khí thế như lúc đầu, có chút nhút nhát e lệ nói với hắn: "Cám ơn ngài đã cứu ta."
Bỗng nhiên, Diệp Vân Dật trực tiếp lấy ra tấm hình rồi đưa cho nàng.
Cũng không nói lời nào.
Lâm Tuyết Nhu cầm tấm hình.
Nhìn xem!
Người trên tấm hình, không phải ai khác, mà chính là nàng.
Cái này!
Tấm hình này.
Vốn là nằm trong tay cha nàng.
Trong nháy mắt, nàng nhìn về phía Diệp Vân Dật, người này, đã từng gặp cha nàng sao?
Lập tức, nàng mang theo ánh mắt chờ mong nhìn về phía Diệp Vân Dật: "Cha ta có khỏe không? Ông ấy bây giờ đang ở chỗ nào?"
"Hắn bảo ta chiếu cố cô, từ nay về sau cô hãy theo ta."
Một câu này.
Đã bỏ đi sự hy vọng trong lòng nàng.
Nàng cũng hiểu Diệp Vân Dật nói như vậy là có ý gì.
Lão cha của nàng.
Hẳn là đã chết.
Diệp Vân Dật nhìn bộ dạng của Lâm Tuyết Nhu, sau đó sờ lên đầu của nàng: "Người, luôn phải tiến lên phía trước."
"Cha cô trước khi đi, cùng ta nói rất nhiều, đem cô gửi gắm cho ta. Ta cũng một mực đang tìm cô tìm ngươi, nhưng lại không thể tìm được. Không nghĩ tới, hôm nay lại trùng hợp gặp ở chỗ này. "
Diệp Vân Dật nói xong, cũng cảm nhận được ánh mắt Lâm Tuyết Nhu nhìn hắn đã trở nên thân thiết hơn.
Bên cạnh, mấy tên gia chủ nghe được, cũng đại khái hiểu.
Không nghĩ tới giữa hai người còn có câu chuyện như vậy.
Một lúc sau.
Những vị gia chủ còn lại cũng đã tới khu vực này.
"Mẹ nó chứ? Thật là lạ! Chỗ này sao không gặp được con dị thú nào vậy. Thật là gặp quỷ a."
Một tên gia chủ vừa nói xong, chợt ngửi thấy mùi thịt nướng.
"Chỗ này còn có người nướng thịt sao? Đi qua xem thử."
Dưới đề nghị của hắn, mọi người đều đi về hướng phát ra mùi thơm.
Một lúc sau!
Liền thấy một nhóm người đang ngồi nướng thịt, bên cạnh còn có thi thể một con Thao Thiết Cự Tích.
Mọi người: "…"
Bọn hắn nhìn vào nhóm ngày này, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên người Diệp Vân Dật!
Đầu dị thú này, chỉ có thể là do Diệp Vân Dật giết chết!
Nhưng là!
Bọn hắn nhìn quần áo của Diệp Vân Dật!
Vậy mà không dính chút máu nào.
Ngược sát.
Lại là ngược sát.
Thực lực của Diệp đại nhân, thực sự là quá đáng sợ.
Chương 167 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]