Virtus's Reader

Một bên khác, tên thành viên cao tầng còn lại cũng mang túi ra.

Tiếp đó là nhìn vào một chiếc khác còn dư lại.

Vẻ mặt cũng mang theo khiếp sợ. Dù sao, thời gian đầu Diệp Vân Dật cũng giết quá nhiều dị thú.

Bọn hắn đi phía sau nhặt được rất nhiều đồ vật.

Thật không biết, bây giờ đội ngũ của Diệp Vân Dật đã giết bao nhiêu dị thú nữa.

Chỉ sợ, sẽ là một con số kinh khủng.

"Quả nhiên, thực lực chúng ta vẫn là không đủ."

Mọi người đợi một hồi lâu, vẫn chưa thấy ba đội ngũ khác trở về, thở dài một hơi.

Đội ngủ của bọn hắn, có không ít thành viên bị thương.

Cho nên mới quyết định quay về.

Hơn nữa, dựa theo suy đoán của bọn hắn thì cũng không thể tiếp tục đi được xa nữa.

Nếu càng đi xa, hệ số nguy hiểm sẽ gia tăng gấp mấy lần.

Nhưng mà, lúc này bọn hắn coi như cũng đã hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Tiếp tục chờ thêm mấy tiếng sau.

Trên tường thành!

Thủ vệ quân nhìn về phía trước, lập tức sững sờ.

Tiếp là vội vàng hô xuống phía dưới: "Hai vị Vương Tướng đã trở về!"

Ồ?!

Lập tức, bọn hắn ngây người một chút!

Sau đó mở rộng cửa thành ra!

Tiến tới nghênh đón hai vị Vương Tướng.

Lúc này, thành viên cao tầng nhìn hai vị Vương Tướng, vẫn là quần áo chỉnh tề. Xem ra là không gặp được khó khăn gì.

Đối diện, Phó Hội Vũ cũng đang quan sát hai đội nghĩ kia, trông thấy phía sau có không ít thủ vệ của Liên Minh Quân trang phục đẫm máu.

Hơn nữa còn có người bị thương.

Lập tức híp mắt lại: "Chuyện gì xảy ra? Như thế nào bị thương nhiều người như vậy?"

Tên thành viên cao tầng liền nói lại tình huống mà bọn hắn gặp cho Phó Hội Vũ. Nàng nghe xong, không khỏi cảm thán, không ngờ bọn họ lại gặp phải tình huống như vậy.

Lại còn là cặp vợ chồng dị thú.

Thật sự là vận khí không được tốt lắm.

Bất quá, nhìn tinh hạch lúc này của bọn hắn.

Coi như là thu hạch cũng tương đối khá.

Tiếp đó, Phó Hội Vũ cùng Vũ Băng Nhan cũng đem tinh hạch đội ngũ mình kiếm được ra.

Đặt xuống

Mọi người nhìn thấy, khóe miệng co giật

Khá lắm.

Không hổ là đội ngũ do Vương Tướng dẫn đầu, so với bọn hắn thì thu hạch nhiều hơn nhiều.

Lúc này, Phó Hội Vũ cùng Vũ Băng Nhan cũng đem một ít tinh hạch khác sang một bên. Tỏ vẻ những thứ này là do Diệp Vân Dật lúc trước săn giết được.

Nhìn những viên tinh hạch khác để bên kia.

Phó Hội Vũ cũng hỏi thăm: "Diệp Vân Dật đã đã trở về rồi sao?"

So với những đội ngũ này, thì nhóm của Diệp Vân Dật có chút đặc thù. Đội ngũ của hắn không có thành viên Liên Minh Quân, mà chỉ có những tên gia chủ kia đi theo.

Theo Phó Hội Vũ thấy, nhưng tên gia chủ đó, so với Liên Minh Quân thì kém xa.

Không nói tới thực lực.

Ngay cả phương diện phục tùng mệnh lệnh cũng chênh lệch rất lớn.

Nghe Phó Hội Vũ hỏi vậy, một tên thành viên cao tầng bên cạnh nói: "Đội ngũ của Diệp Vân Dật vẫn chưa trở về."

Hử?!

Vũ Băng Nhan khẽ hử một tiếng, sau đó quay đầu nhìn lại bên ngoài thành. Cái tên kia đã đi đâu vậy, như thế nào vẫn chưa về?! Đội ngũ của hắn, cũng không phải là rất mạnh.

Cái này, nếu là có sự tình gì!

Chính là tổn thất rất lớn!

Bất quá, nàng cũng nhớ tới thực lực của Diệp Vân Dật, có lẽ sẽ không có vấn đề gì lớn.

"Vậy thì tiếp tục chờ một chút."

Nghe vậy, mọi người liền gật đầu, sau đó là kiếm chỗ ngồi bắt đầu chờ đội ngũ Diệp Vân Dật quay về.

Vốn lúc đầu bọn hắn còn có lòng tin với Diệp Vân Dật, nhưng thời gian dần trôi qua, bọn hắn càng cảm thấy không đúng lắm.

Dù sao!

Thời gian cũng quá lâu rồi đi.

Như vậy nghĩa là đi xa tới mức nào a.

Đã sắp tới giữa trưa rồi.

Từ đêm qua tới bây giờ vẫn chưa thấy trở về.

Đây là đi tới địa phương nào rồi?

Lập tức, sự lo lắng nồng đậm tràn lan trong lòng mọi người.

Chẳng lẽ là…

Phó Hội Vũ dùng tay gõ vào đầu gối, càng lúc càng nhanh.

Có thể thấy được nội tâm nàng đang rất lo lắng.

" Được rồi, để ta đi tìm xem."

Phó Hội Vũ nói xong, dẫm chân một cái, trực tiếp ngồi lên tọa giá.

Bàn tay nắm lấy dây cương.

Tọa kỵ thay đổi phương hướng, chuẩn bị đi ra ngoài thành.

Nhưng là!

Ngay tại thời điểm này

Một tiếng chim hót vang lên, âm thanh từ xa xa truyền tới.

Vang vọng khắp bầu trời.

Mọi người đều có thể nghe thấy, lập tức đứng hết dậy.

"Đây là, trở về rồi sao!"

Một tên cao tầng nhìn về phía lính gác trên tường thành.

Tên lính gác này cũng hướng phía dưới hô lên:"Diệp đại nhân đã trở về, đã nhìn thấy cự điểu của Diệp đại nhân."

Trong nháy mắt, tất cả mọi người không hiểu sao lại trở nên kích động hẳn lên!

Tuy cùng Diệp Vân Dật tiếp xúc không lâu!

Nhưng là!

Lần này mọi người ra ngoài, tất cả đều là chiến hữu, cho nên đều mong muốn đối phương trở về an toàn.

Một lúc sau.

Diệp Vân Dật từ trên Thanh Linh Đại Bàng nhảy xuống.

Khói bụi tản đi.

Diệp Vân Dật chậm rãi xuất hiện.

Phui phủi bụi bẩn dánh trên trang phục.

Sau đó hướng về mọi người nhếch miệng cười.

"Đây là đang chờ ta sao? Để mọi người chờ lâu rồi."

Mọi người nhìn Diệp Vân Dật, không khỏi sững sờ!

Hảo gia hỏa.

Y phục này!

Không nhiễm trần thế.

Căn bản không nhìn ra vết tích chiến đấu.

Lúc này, một tên cao tầng nhìn bộ dạng này của Diệp Vân Dật, đột nhiên nghĩ đến một loại tình huống.

Cái này sợ là!

Sợ là đã lạc đường với đội ngũ, sau khi quanh quẩn một hồi mới về tới đây a

Nhưng mà, hắn cũng không dám hỏi thăm.

Một lúc sau.

Phía sau.

Đội ngũ các gia chủ cũng đã trở về.

Vừa tiến đến!

Mọi người nhìn bọn họ.

Khá lắm.

Lập tức càng khẳng định ý nghĩ vừa rồi.

Những tên gia chủ này, cũng đều một bộ không nhiễm trần thế.

Con mẹ nó.

Không phải là lạc đường thật đó chứ.

Nhưng là sau một khắc!

Một tên gia chủ nhìn phía trước đang đặt đầy tinh hạch.

Liền minh bạch ý tứ.

"Các huynh đệ, mau đem tinh hạch của chúng ta lấy ra."

"Tốt! "

Khoảnh khắc sau đó!

Một đám gia chủ bắt đầu lấy tinh hạch từ sau lưng ra.

Sau đó đi về phía trước.

Đổ ra!

Lạch cạch…lạch cạch...

Âm thanh tinh hạch va chạm va chạm vào nhau truyền ra.

Bên cạnh, mọi người nhìn thấy tràng diện này, ai nấy đều trợn tròn mắt, vẻ mặt khó tin.

Cái gì vậy.

Đây là có bao nhiêu tinh hạch a.

Kinh khủng!

Thật sự là quá kinh khủng!

Con mẹ nó.

Số lượng tinh hạch này, so với bọn hắn góp lại còn nhiều hơn mấy lần.

Hơn nữa, bên trong còn có rất nhiều tinh hạch dị thú Tinh Thần trung kỳ.

Bọn họ, làm sao làm được!

Ngay cả Phó Hội Vũ cùng Vũ Băng Nhan nhìn thấy cảnh tượng này, khóe miệng cũng co lại!

Cái này!

Các nàng đột nhiên nhìn về phía Diệp Vân Dật, chỉ thấy hắn vẫn một bộ dạng phong kinh vân đạm như cũ.

Cái tên này.

Sao có thể làm được như vậy.

Những tên gia chủ này trông thấy biểu lộ rung động của đám người, khóe miệng nhếch lên cười. Sau đó là hồi tưởng lại quá trình săn bắn vừa trải qua. Thật sự là quá sung sướng.

Bọn hắn đã săn bắn dị thú nhiều năm như vậy,nhưng đều chưa thấy thoải mái như lần này bao giờ.

Dưới sự dẫn đường của Thanh Linh Đại Bàng, bọn hắn không cần phải đi loạn như cũ, mà là có mục tiêu rõ ràng để đi tới.

Diệp đại nhân cầm chiến phủ trong tay!

Trực tiếp cùng dị thú kịch chiến!

Mà bọn hắn, chỉ cần ở phía sau dọn dẹp chiến trường.

Lấy ra tinh hạch dị thú cùng với những bộ phận có giá trị trên người chúng là xong.

Bọn hắn một đường đẩy nhanh về phía trước, đã không biết đi được bao xa.

Cuối cùng, vẫn là khi Diệp đại nhân bảo là không muốn giết nữa.

Bọn hắn mới quay trở về.

Nếu không, chắc cõ lẽ bọn hắn vẫn còn trong cuộc săn bắn.

Thu hoạch cuối cùng, khẳng định xa xa không chỉ có từng này.

Chương 169 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!